NS. Tô Hải : HIỆP ĐỊNH GENÈVE 1954, VẾT DAO CẮT KHÓ LÀNH TRONG TIM NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC.

Nguồn to-hai

Nhật ký mở lần thứ 104
Ngày 28/7/2014

dicu1954_2.jpg
đoàn người di cư 1954 toàn người nông dân nghèo chạy trốn cải cách ruộng đất

Năm nay, vừa tròn 60 năm cái hiệp định khốn kiếp chia đôi nước Việt Nam ra thành 2 miền Nam Bắc, một “Bắc cộng” và một “Nam quốc gia”chuẩn bị đi vào cuộc anh em một nhà chém giết nhau, gieo rắc sự thù hằn và phân biệt đối xử với nhau như kẻ thù không đội trời chung từ cái tháng 7 năm 1954 đó mãi cho đến những ngày này của thế kỷ XXI cũng sẽ không bao giờ hòa giải được, nếu… :
– Một bên thì nhân danh chống “Đế Quốc Mỹ xâm lược và bè lũ tay sai”
– Một bên thì quyết ngăn chặn “làn sóng đỏ đang gieo rắc tóc tang cho tất cả những ai không chịu đi theo cái mục tiêu tối thượng của những tín đồ của tà giáo Mác-Lê-Mao", quyết không hợp tác, tổng tuyển cử gì ráo với bọn Việt cộng mà bầu bán với chúng chỉ là trò bịp bợm, chưa kể là sau đó 2 năm chế độ miền Nam lại bị rung chuyển vì những bê bối nội bộ (tôn giáo, đảng phái, độc tài gia đình trị).
Có nhiều Sự Thật quan trọng mà nhiều người nhất là thế hệ U70, kể cả những nhà báo hai ba lề luôn bị những tài liệu của Đảng họ đánh lừa, xuyên tạc , giấu diếm suốt 60 năm qua ….
Sự Thật đó là:

1- Hiệp định Gènève 1954 ,chính là cuộc áp đặt bước giải quyết mới của các cường quốc, đối với cái chốt chặn (tampon) làn sóng đỏ đang cần có sự tái cơ cấu lực lượng của cả 2 bên mặc dầu cả 2 bên Việt Nam đều không mong muốn!
Đây nè:
2-

“…Một ngày sau khi Hiệp định được ký kết, tức ngày 22 Tháng Bảy, Thủ tướng Ngô Đình Diệm ra lệnh treo cờ rủ toàn Miền Nam từ vĩ tuyến 17 trở vào để bày tỏ quan điểm chống đối sự chia đôi đất nước. Ngoại trưởng của chính phủ Bảo Đại, ông Trần Văn Đỗ thì rơi nước mắt…Nhưng trưởng đoàn đại biểu Việt Nam Dân chủ Cộng hoà thì lại lên tiếng: "Những ai yêu nước Việt Nam, những ai yêu sự thống nhất Việt Nam thì không cần phải khóc hôm nay. Hãy thực hiện tốt những gì đã ký kết hôm nay, thì 2 năm nữa sẽ có một nước Việt Nam thống nhất, độc lập, hoà bình và giàu mạnh. Những gì Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hoà làm trong những năm qua chính là vì mục đích đó. Nước mắt của chúng tôi đổ ra trong cuộc đấu tranh cho sự nghiệp đó nhiều hơn rất nhiều so với những giọt lệ mà quý vị (Quốc gia Việt Nam) nhỏ ra ở đây" – (Wikipedia)

Còn về phía Bắc Việt thì sao?
3-

“Ngày 22-7-1954. Chủ tịch Hồ Chí minh ra lời kêu gọi đồng bào cả nước: "Đấu tranh để củng cố hoà bình, thực hiện thống nhất, hoàn thành độc lập dân chủ cũng là một cuộc đấu tranh lâu dài và gian khổ"., và khẳng định: "Trung, Nam, Bắc đều là bờ cõi của nước ta, nước ta nhất định thống nhất, đồng bào cả nước nhất định được giải phóng"! – (Wikipedia)

Nghĩa là ngay ngày 22/7/1954, ông Hồ đã biết trước: Chẳng có Tổng Tuyển Cử, tuyển kiếc gì xất nhưng chủ nghĩa cộng sản sẽ toàn thắng, trên khắp vùng Đông Nam Á này, sẽ ….”GIẢI PHÓNG MIỀN NAM GIẢI PHÓNG ĐẤT NƯỚC“, để “bốn phương vô sản đều là anh em”, để “ bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay mình”,…để ngợi ca “Xít-Ta-Lin, Bác Mao Bác Hồ bất diệt”…(của nhà thơ Tố Hữu đấy!).
Còn theo Hoàng Tùng thì: “Nếu còn sức thì…chẳng ngaị gì mà ta không tiến thẳng tới….New Delhi!”

Thời gian này (1956-57) bọn mình ở miền Bắc đều được Họ “nhồi nhét” rằng thì là: ”Bọn Đế quốc Mỹ và bù nhìn Ngô đình Diệm đã phá hoại hiệp nghị Genève gạt bỏ Tổng Tuyển Cử!…
Rằng thì là: hơn 1 triệu đồng bào di cư vô Nam vì…..bị lừa bịp Chúa đã vào Nam…
dicu1954_4.jpg

dicu1954_3.jpg
Bốn lính thủy quân căng biểu ngữ đón chào người Di Cư lên chiến hạm USS Bayfield (APA-33) từ bến Hải Phòng để đi Saigòn vào ngày 3-9-1954.
dicu+1954+2.jpg
Họ (Bắc cộng) tuyên truyền láo, nói lấy được và cố tình lờ đi cái nguyên nhân sâu xa khiến đồng bào bỏ quê hương vào Nam: Tìm TỰ DO xin xem thêm ==> Hình ảnh cuộc di cư vĩ đại năm 1954 với con tầu USS Bayfield từ Thư Khố Viện Quốc Gia Hoa Kỳ (National Archives) do LM Trần Công Nghị sưu tầm

Còn bọn "trí thức tiểu tư sản" (tạch tạch sè) thì bám đít đế quốc để kiếm ít bơ thừa sữa cặn”!!?
Họ nói lấy được về cuộc Di Cư bi thương vĩ đại trong sử Việt và cố tình lờ đi cái nguyên nhân sâu xa của nó: người nông dân miền Bắc đã "nếm trải" những cuộc Đấu Tố đẫm máu khiếp hãi qua chiến dịch Cải cách ruộng đất trong 2 năm 53-54…bởi quá khiếp sợ nên đã phải bỏ hết tất cả điền sản mồ mả cha ông, gạt nước mắt mà lên tàu di cư vào Nam tìm TỰ DO!
Nó (Cải cách ruộng đất) đã đập tan, phá nát cấu trúc làng xã truyền thống ngàn đời của nông thôn Việt Nam, gieo tang tóc lên mọi xóm thôn làng mạc.
Họ cũng lờ đi một số lớn trí thức, văn nghệ sỹ (trong đó có cả gia đình họ hàng nhà tớ) đã phải bỏ của chạy lấy người vì mới nghe thấy tên mấy ông cộng sản “thứ dữ” đã phát run lên rồi!
Họ cũng thừa biết qua báo chí phương Tây là: 2 năm tổng tuyển cử chỉ là chuyện “ảo tưởng”. Dù thời ấy chưa có Internet nhưng báo chí tự do trong và ngoài nước không thiếu những tin tức như thế này.

Về mặt ngoại giao, tuy Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ráo riết kêu gọi thực hiện tuyển cử nhưng chính Trường Chinh khi sang Moskva họp đại hội Đảng Cộng sản Liên Xô năm 1956 đã tiết lộ với Vasilii Kuznetzov, thứ trưởng ngoại giao Liên Xô rằng Miền Bắc không hội đủ điều kiện để tổ chức bầu cử thống nhất. Việc vận động các thành phần quốc tế chỉ là phương thức tuyên truyền, cũng là cách giải thích thất bại với quần chúng trong nước. Các cường quốc đã không ủng hộ lời kêu gọi tổ chức tuyển cử của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa mà muốn hiện trạng chia cắt Việt Nam được giữ nguyên !”…(Wikipedia)

3- Hiệp định Genève chính là bước chuẩn bị cho bước chiến tranh về lý tưởng công khai (guerre idéologique) mà trực tiếp bỏ tiền của, súng đạn ở miền Nam là Mỹ, và ở miền Bắc là Liên Xô Trung Quốc, còn “bia thịt” thì đã có tại chỗ cả triệu con người Việt Nam của cả hai miền!
Cuộc chia cắt nước ta ra hai miền nó đã đi đến con đường tất nhiên được những người cộng sản chuẩn bị kỹ càng.
Đó là con đường xẻ giọc Trường Sơn đi cứu nước!
Đó là cuộc chiến gọi là giải phóng miền Nam nhưng thực sự nó chính là một cuộc nội chiến, một cuộc chiến huynh đệ tương tàn đẫm máu nhất và lâu dài nhất cũng như tổn thất lớn nhất mà tới nay chưa ai có thể đưa ra những con số, dữ liệu lượng định sự tổn thất cho nó tương đối chính xác!

Riêng đối với miền Bắc thì nó còn bi kịch, cay đắng gấp nhiều lần miền Nam vì ít nhất những người lính VNCH, khi xiết cò súng cũng còn biết là mình đã hạ sát được một: ”thằng Việt Cộng” đang muốn đỏ hóa Tổ Quốc mình!
Trái lại, người lính miền Bắc ngay khi chết cũng tưởng rằng mình đã hy sinh vì chống bọn “xâm lược… anh em?”!!!
Nhất là sau 1970 khi quân Mỹ đã rút khỏi Việt Nam và cuộc “Việt Nam Hóa chiến tranh” đã công khai ra rồi, bắt đầu diễn ra rồi, mà người lính và đồng bào miền Bắc vẫn còn bị lừa, chưa hề nhận ra Sự Thật!
Chỉ đến khi, người Mỹ đã bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa…
Chỉ đến khi những người cộng sản đã công khai tuyên bố: Nước Việt Nam đã được “thu về một mối’ theo ước vọng của bác Hồ…
Chỉ đến khi Lê Duẩn đã công khai tuyên bố không giấu diếm rằng thì là: “Ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc”!
Và cũng chỉ khi các ông trùm cộng sản Việt Nam đã “thừa thắng xông lên” tuyên bố công khai đổi tên Đảng Lao Động thành đảng "Cộng Sản" (mới nghe không thôi cũng đã phát sợ), đổi tên nước thành Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (mới nghe qua đã biết là …sẽ xuống hố cả nút!)…

Thì: CÁI MỤC ĐÍCH TẤT CẢ ĐỂ CHIẾN THẮNG CỦA CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN ĐÃ LỘ NGUYÊN HÌNH!
Một trang sử bi hùng viết bằng máu xương của cả bao triệu người con đất Việt ở cả 2 miền đã dần dần được “bạch hóa”, một Sự Thực tàn nhẫn lộ nguyên hình…
Nói một cách khác, hàng triệu con người đã CHẾT OAN vì chủ nghĩa cộng sản điên rồ, khát máu mà 90% những con người còn tuổi thanh xuân bỏ người thân, bỏ quê nhà ra đi “giải phóng miền Nam”, chưa hề một ngày một giờ nào từng là người cộng sản!?
Còn những người chết vì chống cộng sản thì cho đến hôm nay cũng vẫn bị coi là lũ “ngụy quân theo Mỹ” chết đáng đời? Không một chính sách, một nghị quyết gì đối với họ dù không ít người đã có ý kiến nên học tập sự hòa giải và đối xử văn minh với nhau như sau khi cuộc nội chiến Bắc Nam của Hoa Kỳ chấm dứt!
Khốn thay, cái lập trường Mác-Lê bất di bất dịch (?) hay cái bản tính kiêu ngạo cộng sản xấc xược (?) đã không cho họ được phép lây nhiễm được lấy một chút tính người!?

Hiệp định Genève 1954 là một vết dao cắt ngang mình Tổ Quốc bởi sự sắp đặt theo ý đồ chính trị của các nước lớn để dẫn tới chia cắt lâu dài nước Việt Nam (như Bắc Triều Tiên và Hàn Quốc), để rồi phải trả giá bằng cuộc nội chiến dài nhất trong mọi cuộc chiến đã xảy ra trên thế giới kể từ đại chiến thế giới lần 1 (1914-1918)!

Liệu sự thật đau đớn, đắng cay này có được ghi lại trong lịch sử đích thực của nước Việt?

About ixij

Gan san sang de ra ve
This entry was posted in chính trị, xã hội and tagged , , , , , , , , , , , , , , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s