Anna Huyền Trang tường thuật những việc phi pháp của an ninh sân bay Tân Sơn Nhất

Nguồn chuacuuthe

ĐĂNG NGÀY: 15.04.2014

VRNs (15.04.2014) – Sài Gòn – Vào lúc 23 giờ 50 ngày 13.04.2014, tại Sân bay Tân Sơn Nhất, tôi có chuyến bay sang Hoa Kỳ để thực hiện công việc trong sứ vụ Truyền thông Chúa Cứu Thế.

Trước đó, vào lúc 21 giờ, tôi làm thủ tục xuất cảnh, tại quầy xuất cảnh. Khi tôi đưa hộ chiếu cho nhân viên an ninh, họ kiểm tra. Liền sau đó nhân viên an ninh tỏ ra lúng túng và hỏi tôi “chị đã từng bị án hình sự chưa?”. Tôi quả quyết: “tôi là một công dân tự do, chưa bao giờ vi phạm pháp luật”.

Khoảng 15 phút sau, họ yêu cầu tôi vào phòng làm việc. Tại đây, tôi luôn lần hạt bởi vì tôi luôn mang Chuỗi Mân côi bên người và cầu xin Đức Mẹ che chở tôi. Công an viên tên Phúc làm việc với tôi, lập biên bản cấm xuất cảnh và hỏi tôi: “Chị là phóng viên đúng không?”. Tôi trả lời: “Vâng, tôi là phóng viên và phát thanh viên của Truyền thông Chúa Cứu Thế”.

Tôi yêu cầu họ cho biết, “Lý do vì sao tôi bị cấm xuất cảnh?”. Công an viên Phúc trả lời: “Đây là lệnh của công an Thành phố”. Tôi hỏi: “Hành vi nào cho thấy tôi không được xuất cảnh?”. Công an viên Phúc nói: “Tôi chỉ làm theo lệnh của công an Tp, chị muốn hỏi lý do thì lên đó mà hỏi”. Tôi nói: “Các ông là người bắt giữ tôi, thu passport, thu vé máy bay nên các ông phải cho tôi biết lý do vì sao tôi bị cấm xuất cảnh, phải trả lại passport, hoàn lại chi phí vé máy bay cho tôi”. Công an viên Phúc không trả lời, gọi điện thoại, sau đó nói: “Công an thành phố sẽ xuống làm việc với chị”. Tôi nói: “Ông có thể cho tôi biết, tôi sẽ đợi họ trong vòng bao lâu?” Công an viên Phúc đáp: “Tí nữa họ sẽ xuống”. Tôi nói: “Tí nữa là bao lâu ạ? Tôi cần thời gian cụ thể? Ông không thể trả lời lập lờ như thế được”. Công an viên Phúc gọi điện thoại, sau đó nói: “1 tiếng nữa công an Tp sẽ xuống làm việc với chị”. Tôi nói: “Vâng, vậy thì tôi sẽ ghi lại số điện thoại của tôi lại đây. Tôi sẽ ra ngoài đợi và khi nào công an Tp xuống thì ông làm ơn gọi điện thoại cho tôi biết. Lúc đó, tôi sẽ vào làm việc với họ”. Công an viên Phúc trả lời: “Chị không được ra khỏi phòng làm việc”. Tôi phản ứng: “Tại sao tôi không được đi ra khỏi đây ạ? Quyết định tạm giữ tôi đâu?” Công an viên Phúc nói: “Tôi có quyền mời chị vào làm việc”. Tôi nói: “Ông có gửi cho tôi giấy mời này không?”. Công an viên Phúc nói: “Đây là cơ quan an ninh, tôi có quyền mời chị”. Tôi nói: “Ông có quyền mời tôi nhưng phải đúng thủ tục pháp luật, nghĩa là phải có giấy mời. Nếu không có, các ông giữ tôi lại là đang tạm giam tôi một cách trái phép”. Công an viên Phúc nói: “Đây là phòng làm việc, chúng tôi không tạm giữ chị mà chúng tôi chỉ mời chị vào làm việc”. Tôi khẳng khái: “Vậy thì ông đưa cho tôi giấy mời làm việc và làm việc với nội dung gì. Nếu không có, tôi có quyền ra khỏi đây”.

Tôi liền đi ra khỏi phòng làm việc. Ngay lập tức, công an viên Phúc la lên “Bắt con bé đó lại, gọi hai nữ an ninh bắt giữ nó lại”. Tôi cứ bước đi chậm rãi và khoan thai. Sau đó, hai nữ công an có dáng người mảnh khảnh giữ tôi lại, tôi vùng vằng không chịu đi với họ. Hai công an viên nữ nói: “Chị phải nghe lời chúng tôi”. Tôi nói: “Các chị có quyết định giữ tôi không, sao lại lôi kéo tôi thế này”. Hai nữ công an luôn lập đi lập lại: “Chị phải nghe lời chúng tôi”. Tôi nói: “Tôi là công dân tự do, tôi có quyền đi lại, tại sao các chị lại bắt giữ tôi. Các chị không có quyết định tạm giữ tôi thì chính các chị đang vi phạm pháp luật và đây là hành vi bắt cóc người”. Tôi liền la to: “Công an bắt cóc người. Công an bắt cóc người..”. Ngay lúc đó, rất nhiều hành khách đang làm thủ tục xuất cảnh theo dõi chúng tôi.

Một lúc sau, họ lôi tôi vào trong phòng làm việc. Họ khóa cửa lại, có hai nữ an ninh và công an viên Phúc ở trong đó tiếp tục làm việc với tôi. Họ lập biên bản với nội dung đối tượng bị cấm không được xuất cảnh…

Sau khi công an viên Phúc lập biên bản xong, ông Vũ Xuân Ái, một công an cửa khẩu, vào phòng nói: “Hôm nay, là chủ nhật và bây giờ là ban đêm rồi nên công an Tp họ sẽ không xuống làm việc với chị, yêu cầu chị ký vào biên bản này”. Tôi quả quyết không ký và yêu cầu ông Vũ Xuân Ái trả lại passport, hoàn lại chi phí vé máy bay cho tôi. Ông Vũ Xuân Ái nói: “Chị lên công an thành phố yêu cầu giải quyết”. Tôi đáp: “Ở đây bắt giữ tôi, thu hộ chiếu và vé máy bay của tôi. Vậy các cán bộ ở đây có trách nhiệm cho tôi biết lý do vì sao tôi không được xuất cảnh, phải trả lại hộ chiếu và hoàn lại chi phí vé máy bay cho tôi”.

Ông Vũ Xuân Ái nêu lý do không cho tôi xuất cảnh là: “Theo lệnh của công an Tp”. Tôi liền nói: “Lý do rất mơ hồ.

Ông Ái

Ông Vũ Xuân Ái, cán bộ công an sân bay Tân Sơn Nhất: “Tôi là luật !”

công an

công an

Vậy hành vi nào lại cấm xuất cảnh tôi?” Ông Vũ Xuân Ái nói: “Hành vi cấm xuất cảnh là theo lệnh của công an Tp”. Tôi hết sức ngạc nhiên hỏi: “Ông ơi, làm theo lệnh của người khác là hành vi cấm xuất cảnh tôi à?” Ông Vũ Xuân Ái lúng túng nói: “Chị ký biên bản đi và mời chị ra về”. Tôi quả quyết: “Tôi không ký, passport thuộc quyền sở hữu của tôi, các ông trả lại cho tôi”. Ông Vũ Xuân Ái nói: “Passport là tài sản của nhà nước chứ không phải của chị nên chúng tôi có quyền thu giữ”. Tôi nói: “Nhà cầm quyền cs VN này cấp cho tôi cái passport, nó thuộc quyền sở hữu của tôi, ông không có quyền thu giữ passport của tôi”. Ông Vũ Xuân Ái nói: “Chị không phải nói nhiều, chị ký vào biên bản và mời chị ra khỏi đây”. Tôi nói: “Tôi không ký, không đi đâu hết, khi nào trả lại cho tôi cái passport và hoàn lại chi phí vé máy bay thì tôi mới ra về. Nếu muốn tôi ký biên bản thì phải lập biên bản thu giữ hộ chiếu, hoặc biên bản tạm giữ hộ chiếu, hoặc quyết định tịch thu hộ chiếu. Các ông không giải quyết đúng quy định pháp luật, tôi sẽ không về và sẽ ở lại đây đòi hộ chiếu”.

Ông Vũ Xuân Ái tức tối: “Tôi là Luật. Tôi đang làm đúng pháp luật. Tôi sẽ chịu trách nhiệm những gì tôi ký. Chị muốn gì thì cứ lên công an Tp mà hỏi”. Tôi nói: “Thưa ông, các cơ quan nhà cầm quyền này luôn đùn đẩy trách nhiệm cho nhau nên tôi không đi đâu hết. Các ông thu hộ chiếu của tôi thì các ông phải giải quyết cho tôi. Ông khẳng định ông làm đúng quy định của pháp luật, vậy tại sao ông không lập biên bản thu giữ hộ chiếu, hoặc biên bản tạm giữ hộ chiếu, hoặc quyết định tịch thu hộ chiếu mà lại thu giữ một cách bất hợp pháp như vậy ạ?”.

Ông Vũ Xuân Ái nói: “Tôi làm đúng pháp luật. Chị không ký thì mặc kệ chị. Mời chị ra về”. Tôi nhất quyết không ra về vì họ đã xâm phạm đến quyền lợi công dân của tôi. Tôi ngồi lại đó và tiếp tục đọc kinh. Còn họ mở cửa phòng và tất cả đi ra bên ngoài hết để lại tôi ngồi lại một mình trong phòng. Mấy chị an ninh ở bên ngoài nói vọng lại: “Chắc phải lôi nó ra ngoài thôi”….

Khoảng 20 phút sau, ông Vũ Xuân Ái đi vào phòng và theo sau có 2 viên công an nữ đeo bảng tên, 5 nam an ninh sân bay đeo bảng tên, 4 cảnh sát cơ động không đeo bảng tên gây áp lực tôi bằng cách đứng xung quanh, yêu cầu tôi ký biên bản và mời ra về. Tôi nhìn thẳng vào ông Vũ Xuân Ái với một giọng nói dứt khoát: “Tôi không ký, không ra về trừ khi trả lại cho tôi cái hộ chiếu, hoặc lập biên bản tịch thu hộ chiếu, hoặc biên bản tạm giữ hộ chiếu, hoặc quyết định tịch thu hộ chiếu. Bằng không, tôi không ra về”.

Ông Vũ Xuân Ái nhìn tôi với ánh mắt giận giữ và nói: “Lôi nó ra ngoài”. Tôi thẳng thừng đáp: “Trả lại cho tôi cái hộ chiếu, hoặc lập biên bản tịch thu hộ chiếu, hoặc biên bản tạm giữ hộ chiếu, hoặc quyết định tịch thu hộ chiếu”. Ông Vũ Xuân Ái nói: “Tôi giải thích cho chị mà chị không hiểu à?”. Tôi nói: “Ông làm sai luật, vi phạm pháp luật nên tôi phản đối. Với quyền công dân, cán bộ vi phạm pháp luật, tôi sẽ khởi kiện, khiếu nại và tố cáo ông. Điều cơ bản nhất các ông còn vi phạm thì điều gì các ông không thể không làm được”.

Ông Vũ Xuân Ái nói: “Tôi là Luật. Tôi làm đúng pháp luật. Tôi sẽ chịu trách nhiệm những gì tôi nói và ký. Chị muốn kiện thì cứ kiện”. Tôi quả quyết: “Chắc chắn, tôi sẽ tố cáo, khởi kiện ông vì ông là cán bộ mà lại vi phạm pháp luật”. Ông Vũ Xuân Ái tức giận và ra lệnh: “Lôi con này ra ngoài”.

Ngay sau đó, có một giọng nói đằng sau vang lên: “Mời chị ký biên bản và mời chị ra ngoài”. Tôi quay lại và nói: “Anh là ai? Tôi không làm việc với anh, tôi chỉ làm việc với ông Vũ Xuân Ái, người đang xâm phạm đến quyền lợi công dân của tôi”. Đó là viên cảnh sát cơ động, người này đã đánh tôi một cách hung bạo sau đó. Viên cảnh sát này nói: “Tôi sẽ mời chị ba lần. Nếu chị không ra, chúng tôi sẽ cưỡng chế chị ra khỏi đây. Lần thứ nhất mời chị ra khỏi đây”. Tôi nói: “Trả lại hộ chiếu cho tôi, hoặc lập biên bản tịch thu hộ chiếu, hoặc biên bản tạm giữ hộ chiếu, hoặc quyết định tịch thu hộ chiếu”. Viên cảnh sát này hầm hè: “Lần thứ hai mời chị ra khỏi đây”. Tôi la lên: “Trả lại hộ chiếu cho tôi, hoặc lập biên bản tịch thu hộ chiếu, hoặc biên bản tạm giữ hộ chiếu, hoặc quyết định tịch thu hộ chiếu”. Viên cảnh sát này tức giận thét lên: “Lần thứ ba mời chị ra khỏi đây”. Tôi kêu lên: “Trả lại hộ chiếu cho tôi, hoặc lập biên bản tịch thu hộ chiếu, hoặc biên bản tạm giữ hộ chiếu, hoặc quyết định tịch thu hộ chiếu”. Viên cảnh sát này xuống giọng và nói: “Mời chị ra khỏi đây”. Tôi thẳng thừng nói: “Trả lại hộ chiếu cho tôi, hoặc lập biên bản tịch thu hộ chiếu, hoặc biên bản tạm giữ hộ chiếu, hoặc quyết định tịch thu hộ chiếu”.

Liền sau đó, 3 – 4 viên an ninh lao vào tôi, lôi tôi ra khỏi phòng. Tôi liền ôm chặt cánh cửa phòng kiên quyết không ra. Họ tiếp tục lôi tôi ra khỏi phòng nhưng chân tay tôi vẫn bám chặt cánh cửa. Sau đó, khoảng 3 – 4 công an viên bẻ chân, bẻ tay, xoắn tay tôi ra đằng sau và đẩy tôi ra khỏi phòng. Ra khỏi đó, tôi liền la lên: “Công an bắt cóc người, đánh người. Công an bắt cóc người, đánh người..”. Hai viên cảnh sát này không đeo bảng tên tiếp tục vặn và xoắn tay tôi ra đằng sau, kẹp cổ tôi, áp giải tôi ra cổng… Tôi vùng vẫy và la lên hết sức có thể “Công an bắt cóc người, đánh người. Công an bắt cóc người, đánh người..”. Viên cảnh sát cơ động đang kẹp cổ tôi liền lấy bàn tay còn lại của ông ta dọng thẳng vào cổ họng tôi. Lúc ấy, tôi đau điếng người, đầu quay cuồng, chân khuỵ xuống nền nhà vì đau quá. Lúc này, tôi chỉ biết thì thầm: “Chúa ơi! Mẹ ơi! cứu con, con đau quá!”. Họ tiếp tục lôi tôi đi một đoạn ngắn, tôi lại gắng sức còn lại hét “Công an bắt cóc người, đánh người. Công an bắt cóc người, đánh người..”. Tôi hét cho đến khi ra tận cổng. Còn họ vẫn tiếp tục dùng sức vặn, xoắn tay tôi ra đằng sau và kẹp cổ tôi.

140415001Ra đến tận cổng, họ thả tôi ra. Tôi liền quay lại, chụp lấy công an viên đã đánh tôi, để tố cáo với mọi người xung quanh rằng anh ta đã đánh tôi một cách thô bạo. Nhưng anh ta chối leo lẻo, không dám thú nhận và liền tháo chạy vào bên trong đại sảnh của sân bay. Những người dân đứng bên ngoài la lên “kêu nhà báo đến để cho họ chứng kiến sự việc này”. Sự việc kết thúc vào khoảng 23 giờ 30 cùng ngày.

Trong khi làm việc với họ, tôi không ngừng lần hạt và đối chất với họ. Tôi ra về trong tình thương của bạn bè đứng bên ngoài chờ đợi tôi và trong sự bình an của Chúa và Đức Mẹ Maria luôn ở bên tôi. Tôi chỉ biết tạ ơn Thiên Chúa, vì Ngài đã ban cho tôi một hồng ân mới. Nhờ đó, tôi cảm nếm được sự khốn cùng của phận nghèo, của kiếp dân đen. Tạ ơn Chúa.

Huyền Trang, VRNs

Advertisements

About ixij

Gan san sang de ra ve
This entry was posted in chính trị, nhân quyền, xã hội and tagged , , , , , , , , , , , , , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s