Bài thuyết trình của ông Đặng Xương Hùng Tại Hội nghị Nhân quyền và Dân chủ Gen eva lần VI (ngày 25/2/2014) (Đặng Xương Hùng)

Nguồn ethongluan

Đặng Xương Hùng

"…Những buổi kiểm điểm Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc như vừa qua và những cuộc hội thảo quốc tế như hôm nay chắc chắn có tác động tích cực lên chính quyền Việt Nam. Theo những tín hiệu mới nhất mà tôi nhận được, họ đã bắt đầu hiểu rằng thời đại mà các chế độ độc tài có thể đàn áp một cách vô tội vạ đã qua rồi…"

Thưa Quý vị và các bạn,

Tôi là Đặng Xương Hùng, cựu lãnh sự Việt Nam tại Genève (2008-2012), cựu Vụ Phó Bộ Ngoại giao đã quyết định ly khai với Đảng và Nhà nước cộng sản Việt Nam từ 18/10/2013. Tôi xin cảm ơn UN Watch đã cho tôi cơ hội để đề cập đến tình trạng phi dân chủ và vi phạm nhân quyền ở Việt Nam.Đây cũng là lý do dẫn đến việc tôi quyết định ly khai.

Tôi sẽ trình bày quan điểm của cá nhân tôi, một góc nhìn từ bên trong về thực trạng Nhân quyền Việt Nam. Tôi sẽ cố gắng đưa ra những nhận xét và dẫn chứng để lý giải câu hỏi mà – từ lâu – tôi đã đặt ra cho chính mình:

+ TẠI SAO KHÔNG CÓ DÂN CHỦ VÀ NHÂN QUYỀN TẠI VIỆT NAM?

+ PHẢI LÀM GÌ ĐỂ MANG LẠI DÂN CHỦ VÀ NHÂN QUYỀN CHO VIỆT NAM?

Một chế độ dân chủ cần hội đủ hai yếu tố: Cơ chế dân chủvăn hóa dân chủ. Chỉ khi nào có những người lãnh đạo có tư tưởng dân chủ thì cơ chế dân chủ mới có cơ hội hình thành. Việt Nam thiếu cả hai nhân tố đó. Tức là các nhà lãnh đạo đương thời ở Việt Nam không hề có văn hóa dân chủ, dẫn đến việc họ xây dựng ở Việt Nam một chế độ PHI DÂN CHỦ, không tôn trọng nhân quyền.

Tôi vào đảng cộng sản năm 1986. Lúc đó đảng đang có những cố gắng đổi mới. Lúc bức tường Berlin sụp đổ, đã có một vài nhân vật ít nhiều có tư tưởng dân chủ xuất hiện như Trần Xuân Bách, Nguyễn Cơ Thạch, Trần Quang Cơ.Nhưng họ nhanh chóng bị loại ra khỏi guồng máy lãnh đạo. Những tư tưởng dân chủ vừa nhen nhóm đã bị dập tắt.

Sau khi hệ thống xã hội chủ nghĩa đã sụp đổ, đảng cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục theo đuổi chủ nghĩa Mác-Lê Nin một cách mù quáng, khước từ việc tiếp thu những tư tưởng dân chủ và nhân quyền đã trở thành phổ quát, từ đó họ đã đưa đất nước và dân tộc Việt Nam đến tình trạng khủng hoảng toàn diện như hiện nay. Từ đây tôi đã lý giải được câu hỏi: “Tại sao Việt Nam không có nhân quyền?”. Chính đảng cộng sản là cội nguồn phát sinh mọi suy vong của đất nước. Trước tình hình Việt Nam ngày càng nguy cấp, tôi không thể tiếp tục im lặng mà phải công khai bày tỏ thái độ: dứt khoát từ bỏ đảng cộng sản. Lúc này đây, tôi muốn hô to với thế giới bên ngoài rằng:

– Đất nước chúng tôi đang lâm nguy!

– Đồng bào tôi đang bị đàn áp dưới chế độ cộng sản!

– Hãy quan tâm đến tình hình nhân quyền và dân chủ của Việt Nam!

Về thực trạng ở Việt Nam, tôi có những nhận xét, kết luận như sau:

– Chế độ hiện tại là chế độ độc tài, đảng trị, phục vụ quyền lợi của những người cầm quyền. Điều 4 Hiến pháp – được sửa đổi và có hiệu lực từ 1/1/2014 – quy định Đảng Cộng sản Việt Nam là đảng cầm quyền tại Việt Nam, đồng thời là chính đảng duy nhất được phép hoạt động. Chủ nghĩa Mác-Lê Nin coi luật pháp chỉ là công cụ đàn áp của giai cấp thống trị.

– Hệ thống bộ máy nhà nước được xây dựng và tổ chức nhằm mục tiêu cơ bản là bảo vệ sự cai trị của đảng lên toàn xã hội, coi nhẹ nhiệm vụ bảo vệ lợi ích của công dân. Do đó, Nhà nước Việt Nam không thấy cần tôn trọng quyền của người dân. Những lãnh đạo cộng sản hiện nay đã trở thành những nhà tư bản đỏ.

Lực lượng công an, cảnh sát được xây dựng hùng hậu. Theo những ước lượng vào cuối năm 2013 thì cứ 18 người dân là có một công an. Thay vì tập trung vào nhiệm vụ chính là bảo đảm an ninh và trật tự xã hội, phần lớn họ lại đổ nhiều công sức vào việc theo dõi, trấn áp và ức hiếp nhân dân. Trong thể chế xã hội chủ nghĩa, công an là công cụ bảo vệ sinh mạng của chế độ – nên họ được dung túng như một lực lượng kiêu binh. Tôi rất tâm đắc với khuyến nghị của một quốc gia trong kỳ kiểm điểm định kỳ vừa rồi là Việt Nam nên đào tạo kiến thức về nhân quyền cho lực lượng công an.

Lực lượng quân đội được quy định trong Hiến pháp là phải trung thành với Đảng rồi mới đến Nhà nước và Nhân dân.

Các cơ quan lập pháp, hành pháp và tư pháp (Quốc hội, Chính phủ, Tòa án) đều là bộ máy của đảng, phục vụ mục đích cai trị độc quyền của đảng. Tôi đã từng phát biểu rằng Quốc hội Việt Nam chỉ là một chi bộ của Đảng. Vừa rồi, bất chấp những đòi hỏi chính đáng và thiết tha của trí thức và nhân dân, Quốc hội vẫn bỏ phiếu thông qua sửa đổi Hiến pháp với tỷ lệ 98%. Các đại biểu Quốc hội không thể làm khác được vì họ đều là đảng viên.

– Các quyền cơ bản của con người không được tôn trọng

Không có bầu cử tự do: trên nguyên tắc, 5 năm một lần, người dân bầu đại biểu Quốc hội và Hội đồng nhân dân.Trong thực tế, họ chỉ được bầu ra những người mà đảng đã lựa chọn từ trước. Không ai có quyền được tự ứng cử. Gần đây, có luật sư Cù Huy Hà Vũ đã cố tự ra ứng cử, nhưng đã bị loại ngay và hiện nay ông đang nằm trong tù. Do vậy, bầu cử chỉ là hình thức. Bản thân tôi đã từng bỏ phiếu thay cho cả gia đình.Có trường hợp, vì để lấy thành tích thi đua, nên có ông tổ trưởng dân phố đã bỏ thay cho những gia đình vắng mặt.

Tự do ngôn luận, bày tỏ ý kiến cá nhân đang bị đe dọa nghiêm trọng nhất: chính quyền đang áp dụng những chính sách đàn áp tàn bạo lên những người bất đồng chính kiến. Bên cạnh những bản án tù dài hạn, họ đẩy mạnh hình thức sử dụng bạo lực, kể cả việc sử dụng côn đồ để hành hung và sách nhiễu những người bất đồng chính kiến.

Theo các danh sách do các tổ chức nhân quyền tự tìm kiếm và chúng tôi tìm hiểu, hiện có khoảng khoảng 250 tù nhân lương tâm. Con số thực cao hơn nhiều vì kiểm kê thiếu sót và vì có những trường hợp bắt giam với những lý cớ ngụy tạo để che giấu lý do chính trị.

Chính quyền thường sử dụng các điều 79, 87, 88, 258 trong Bộ luật hình sự để bắt giam, xử án một cách tùy tiện các nhà đấu tranh dân chủ.Gần đây, họ lại chuyển sang bắt giam các nhà bất đồng chính kiến bằng những lý do khá ấu trĩ. Luật sư Cù Lê Hà Vũ vì tội quan hệ bất chính (với bằng chứng là bao cao su), luật sư Lê Quốc Quân về tội trốn thuế; bản án 30 tháng tù đối với Lê Quốc Quân vừa được giữ nguyên trong phiên tòa phúc thẩm cách đây một tuần. Họ bắt giam cả những thanh niên mới 20 tuổi như Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha chỉ vì bày tỏ lòng yêu nước, chống lại Trung Quốc.

Có nhiều tù nhân lương tâm đang mắc bệnh hiểm nghèo và trong tình trạng hấp hối nhưng vẫn tiếp tục bị giam giữ. Điển hình là ba trường hợp:

– Ông Vi Đức Hồi bị kết án hoàn toàn không có lý do chính đáng, bị kỷ luật biệt giam sáu tháng vì phản đối giám thị cai tù đánh một tù nhân lương tâm khác là Paulus Lê Sơn. Sau 6 tháng biệt giam, ông Vi Đức Hồi tiếp tục bị gia hạn kỷ luật. Hiện nay ông Hồi đang bị biệt giam, trong lúc bệnh tim và cao huyết áp của ông ấy luôn trong tình trạng cấp cứu.

– Ông Đinh Đăng Định, sau một thời gian bị giam giữ đã phát bệnh ung thư. Khi đưa đi khám, bệnh ung thư của ông Định đã vào thời kỳ cuối. Các bác sĩ điều trị cho hay nếu được điều trị sớm hơn vài tháng, ông Định đã có thể cứu được. Hiện nay ông Đinh Đăng Định đang trong tình trạng hấp hối, không còn ăn uống được. Mãi đến vài ngày gần đây ông Định mới được "hoãn thi hành án trong 12 tháng" để trị bệnh ung thư ở giai đoạn cuối.

– Linh mục Nguyễn Văn Lý đã bị bịt miệng tại toà và xử mức án 8 năm. Đã bị tai biến mạch máu não và tê liệt, nhưng vẫn tiếp tục bị giam giữ.

Về tự do báo chí, theo bảng xếp hạng năm 2013, của tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới, trên tổng số 180 nước trên thế giới, Việt Nam đứng thứ 174, Trung Quốc (175), Bắc Triều Tiên (179), Sudan (172), Iran (173), Somalia (176), Syria (177).

Chính quyền đã gia tăng đàn áp, kiểm duyệt thông tin, tăng cường kiểm soát báo chí và Internet, bằng qui định và tường lửa cũng như bằng tin tặc. Đã có nhiều vụ bắt giữ và xét xử bất công. Bộ máy nhà nước Việt Nam rất sợ sự thật.

Việt Nam vẫn là nhà tù đứng hàng thứ hai trên thế giới đối với các blogger và công dân mạng, hiện có 34 blogger đang bị giam giữ. Tháng 09/2013, đảng Cộng sản Việt Nam đã tiến thêm một bước trong việc đàn áp quyền tự do thông tin, với việc ban hành nghị định 72, 174, cấm các trang blog và trang mạng xã hội tổng hợp và chia sẽ các thông tin thời sự.

+ Không có ai (cơ chế, tổ chức) nào đứng ra bảo vệ người dân

Tình trạng dân oan là một thảm kịch. Do không được ai đứng ra bảo vệ, người dân phải tự lo lấy, tự đấu tranh, những tiếng kêu cứu của họ rơi lạc vào sự thờ ơ của giới lãnh đạo. Tình trạng chiếm đoạt đất đai của các nhóm lợi ích, hậu quả của liên minh tiền-quyền, đã đẩy người dân bị mất đất vô cớ, hình thành nên tầng lớp dân oan ngày một đông đảo. Khi xẩy ra phong trào người dân đứng lên đòi lại đất đai thì chính quyền lại đàn áp ngày càng thô bạo, như vụ Đoàn Văn Vươn, Hải Phòng và vụ nông dân Văn Giang, Hưng Yên.

Tham nhũng bùng phát. Việt Nam là một trong những nước tham nhũng hàng đầu trên thế giới. Nhiều vụ tham nhũng liên quan đến các quan chức cao cấp vừa bị phanh phui. Việc xét xử Dương Chí Dũng Vinalines đã tiết lộ liên hệ đến không chỉ cấp Bộ trưởng và Thứ trưởng Bộ Công an (Trần Đại Quang, Phạm Quý Ngọ) mà còn dính líu đến những quan chức lãnh đạo cao cấp hơn nữa.

Những chính sách sai lầm của lãnh đạo Việt Nam đã đẩy đất nước vào cuộc khủng hoảng toàn diện. Cả về chính trị, kinh tế, văn hóa, giáo dục, y tế, đạo đức con người. Cái xấu xa đang dần lấn át cái tốt đẹp trong xã hội Việt Nam. Quan thì rất giàu, dân lại nghèo khó; đất nước thì không mạnh, xã hội thì suy đồi, hạnh phúc thì xa vời.

Về những vi phạm nhân quyền tại Việt Nam hiện nay, tôi cũng xin dẫn một nhận xét của Benjamin Ismail, Giám đốc phụ trách khu vực Châu Á – Thái Bình Dương thuộc tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới: “[…] Hà Nội không thể tiếp tục lừa bịp Liên Hiệp Quốc và thế giới kiểu này nữa. Hơn ai hết, họ hiểu rõ những gì họ đang làm và những chính sách đàn áp tàn bạo mà họ đang thực hiện.”

Thưa quí vị và các bạn,

Những suy tư và nhận định vừa trình bày đến quí vị không chỉ xuất phát từ một cá nhân đơn lẻ mà là của đông đảo nhân dân Việt Nam và ở ngay cả trong hàng ngũ các nhà lãnh đạo Việt Nam.Nhưng, do hoàn cảnh, họ chưa thể lên tiếng được. Tuy nhiên, niềm hy vọng vẫn mạnh hơn nỗi sợ hãi.

Người dân Việt Nam mong muốn một chế độ chính trị văn minh và lành mạnh, trong đó các quyền con người và các quyền công dân được tôn trọng và bảo vệ để Việt Nam hòa nhập vào với cộng đồng văn minh nhân loại. Ngay thời điểm này, tôi chỉ có một ước mơ cháy bỏng: chính quyền đương nhiệm Việt Nam hãy nghĩ đến tương lai của quốc gia. Việt Nam vẫn có thể làm như Miến Điện: bắt tay xây dựng thể chế dân chủ đa nguyên, thực hiện tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc.

Tất nhiên, để thực hiện được khát vọng này, ngoài những nỗ lực bền bỉ của phong trào đấu tranh đòi dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam ngày một dâng cao, còn cần sự quan tâm và hỗ trợ cộng đồng quốc tế.

Những buổi kiểm điểm Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc như vừa qua và những cuộc hội thảo quốc tế như hôm nay chắc chắn có tác động tích cực lên chính quyền Việt Nam. Theo những tín hiệu mới nhất mà tôi nhận được, họ đã bắt đầu hiểu rằng thời đại mà các chế độ độc tài có thể đàn áp một cách vô tội vạ những người chỉ có tội công khai bày tỏ chính kiến đã qua rồi.

Tôi xin chân thành cảm ơn UN Watch, cảm ơn sự chú ý lắng nghe của toàn thể quý vị.

***

Bản dịch tiếng Pháp:

Exposé de Dang Xuong Hung

Sixième Conférence des droits de l’homme et de la démocratie

Genève, le 25 février 2014

Mesdames et messieurs, chers amis,

Je m’appelle Đặng Xương Hùng, ancien consul du Viet Nam à Genève et ancien sous-directeur au ministère des affaires étrangères du Vietnam. Je remercie UN Watch de me donner l’opportunité de faire connaître au monde l’absence de démocratie et les violations des droits de l’homme au Viet Nam qui sont précisément les raisons pour lesquelles, depuis le 18 octobre 2013, j’ai rompu avec le Parti communiste vietnamien et le régime.

Je vais présenter mon point de vue, un point de vue de l’intérieur du régime sur la réalité des droits de l’homme au Viet Nam. J’avancerai des constatations et explications afin de répondre aux questions que je me suis posé depuis longtemps :

– Pourquoi n’y a-t-il pas de démocratie ni de droits de l’homme au Viet Nam?

– Que faut-il faire pour y remédier?

Un régime démocratique exige deux facteurs, une culture démocratique et des institutions démocratiques. Les institutions démocratiques ne peuvent exister que si la classe dirigeante entretient une culture démocratique. Le Vietnam ne possède ni l’un ni l’autre. Les dirigeants vietnamiens actuels n’ont absolument pas de culture démocratique, et cette lacune les ont menés à construire un régime anti-démocratique qui ignore les droits de l’homme.

Je suis devenu membre du Parti communiste en 1986. À cette époque, le Parti faisait des efforts pour réaliser des réformes. Au moment de la chute du mur de Berlin, il y a bien eu quelques dirigeants plus ou moins de tendance démocratisant tels que Tran Xuan Bach, Nguyen Co Thach et Tran Quang Co mais ces personnes ont vite été écartées de l’appareil de direction. Les quelques pensées démocratiques naissantes furent étouffées.

Après l’écroulement des autres régimes socialistes, le Parti Communiste Vietnamien persiste aveuglement à suivre la voie du marxisme-léninisme, renonçant ainsi à s’ouvrir aux idées démocratiques et des droits de l’homme, idées devenues depuis longtemps des valeurs universelles. C’est ainsi que le Parti communiste a plongé le pays dans une situation de crise profonde que nous connaissons aujourd’hui. À partir de ce constat, je peux donc apporter une réponse à la question « Pourquoi les droits de l’homme n’existent pas au Vietnam? ». C’est le Parti communiste qui est la cause de la déchéance du pays. Face à cette situation critique, je ne pouvais plus me taire. Je me suis décidé à prendre publiquement ma position: rompre résolument avec le Parti communiste. Je veux crier haut et fort au monde entier que :

– Notre pays est en péril!

– Mes compatriotes sont opprimés par le régime communiste!

– Prêtez attention à la situation des droits de l’homme et de la démocratie au Viet Nam!

Concernant la situation au Viet Nam, mes constatations et conclusions sont les suivantes :

-Le régime actuel est une dictature de parti unique, qui sert exclusivement les intérêts de la classe dirigeante. L’article 4 de la Constitution – récemment révisée et entrée en vigueur le 1er janvier 2014 – dispose que le Parti Communiste Vietnamien est le parti dirigeant du Vietnam et le seul parti politique légal. Le marxisme-léninisme ne considère la loi que comme instrument de répression de la classe dirigeante.

-L’appareil gouvernemental est conçu et organisé dans le seul but de préserver l’emprise du parti dirigeant sur la société.La protection des intérêts des citoyens est reléguée au second plan. Il en résulte que le gouvernement du Vietnam accorde peu d’importance au respect des droits de ses citoyens. Ses dirigeants sont devenus de vrais capitalistes rouges.

Les forces de sécurité possèdent d’imposants effectifs. Selon les estimations de fin 2013, il y a un agent de sécurité pour 18 habitants. Malgré son nom, la Sécurité publique ne se préoccupe pas tant de sécurité et d’ordre public que de surveiller et réprimer la population. Je suis tout à fait d’accord avec la recommandation d’un des pays participant récemment à l’Examen Périodique universel des droits de l’homme selon laquelle le Vietnam devrait former ses forces de sécurité à la culture des droits de l’homme.

La Constitution oblige les forces armées à être fidèles en premier lieu au Parti communiste, avant l’Etat.

Les organes législatifs, exécutifs et judiciaires – l’Assemblée nationale le Gouvernement et les tribunaux – sont tous contrôlés par le Parti Communiste et ne fonctionnent que pour maintenir son monopole politique. J’ai déjà affirmé que l’Assemblée Nationale du Viet Nam n’est qu’un organe du Parti. Dernièrement, face aux protestations légitimes et passionnées des intellectuels et du peuple, l’Assemblée nationale a malgré tout approuvé la révision renégate de la Constitution avec un taux d’approbation de 98%. Les membres de l’Assemblée nationale n’ont pu agir autrement puisqu’ils étaient tous membres du Parti Communiste.

-Les droits fondamentaux de l’homme ne sont pas respectés.

Pas d’élections libres: en principe, tous les 5 ans, les membres de l’Assemblée nationale et du Conseil du peuple doivent être réélus par le peuple. En réalité, le peuple ne peut élire que des individus présélectionnés d’avance par le Parti. Et personne n’a le droit de poser sa propre candidature dans une élection. Le juriste Cu Huy Ha Vu a récemment tenté de se présenter aux élections, il a vite été écarté et purge en ce moment une peine d’emprisonnement. Tout ça pour vous dire que les élections ne sont qu’une formalité. J’ai moi-même voté pour toute ma famille. Il y a eu des cas où des chefs de quartier ont voté à la place des familles absentes, pour la performance.

Les libertés individuelles d’expression et d’opinion sont les plus sévèrement menacées: le régime applique en ce moment une politique de répression violente à l’endroit des dissidents politiques. Outre les longues peines de prison, les autorités privilégient l’utilisation de la force sous diverses formes, y compris le recours aux voyous payés pour harceler et brutaliser les dissidents.

Les organisations des droits de l’homme et nous-mêmes avons identifié environ 250 prisonniers de conscience. Le nombre exact serait beaucoup plus élevé à cause des lacunes des recensements et parce que des arrestations politiques ont été dissimulées sous d’autres types d’accusations forgées.

Les autorités ont souvent recours aux articles 79, 87, 88, et 258 du Code Pénal pour arrêter et juger de façon arbitraire les militants de la démocratie. Récemment, les autorités ont changé de tactiques et arrêté les dissidents pour des raisons ridicules. Le juriste Cu Huy Ha Vu a été arrêté pour des relations sexuelles inappropriées (avec préservatifs comme preuve); l’avocat Le Quoc Quan a été arrêté et condamné pour évasion fiscale; sa peine de 30 mois vient d’être confirmée par une cour d’appel il y a exactement une semaine. Des jeunes tels que Phuong Uyen et Dinh Nguyen Kha ont été emprisonnés simplement pour avoir exprimé leur patriotisme dans les disputes frontalières avec la Chine.

Il y a des cas de prisonniers de conscience qui souffrent de maladies graves et qui continuent d’être emprisonnés malgré leur état de santé critique. Je vous en donne trois exemples :

– M. Vi Duc Hoi a été condamné sans aucun fondement, et a dû subir l’isolement cellulaire pendant six mois pour avoir protesté contre le passage à tabac d’un autre prisonnier, Paulus Le Son, par un cadre pénitencier. Après six mois d’isolement, la mesure disciplinaire est encore prolongée de six mois. Il est toujours en isolement cellulaire, même si ses problèmes cardiaques et de tension artérielle exigent un traitement urgent.

– M. Dinh Dang Dinh a été atteint d’un cancer pendant son emprisonnement. Les consultations médicales ont indiqué qu’il était au stade terminal. Les médecins ont déclaré qu’il aurait pu être sauvé si le traitement avait été entamé quelques mois plus tôt. Dinh Dang Dinh est maintenant à l’agonie, ne pouvant ni manger ni boire. Il y a quelques jours, nous avons reçu la nouvelle que M. Dinh bénéficie enfin de 12 mois de suspension de peine afin de pouvoir suivre le traitement de son cancer au stade terminal.

– Le prêtre Nguyen Van Ly qui fut bâillonné durant son procès et condamné à huit ans d’emprisonnement, a été victime de plusieurs attaques cérébrales et est presque paralysé, mais doit toujours purger sa peine.

Concernant la liberté de la presse, selon le classement mondial 2013 de Reporters Sans Frontières, le Viet Nam occupe le 174e rang sur 180 pays, alors que la Chine se place au 175e rang, la Corée du Nord 179e, le Soudan 172e, l’Iran 173e, la Somalie 176e, et la Syrie 177e.

Les autorités ont intensifié la répression, censuré l’information, durci le contrôle d’Internet aussi bien par la législation et les firewalls que par les actes de piraterie. Il y a eu plusieurs arrestations et procès iniques. Les dirigeants vietnamiens ont peur de la vérité.

Le Vietnam occupe le deuxième rang mondial pour l’emprisonnement des blogueurs et internautes, avec 34 blogueurs emprisonnés. En septembre 2013, le Parti Communiste Vietnamien a fait un pas de plus dans la répression de la liberté d’information, en promulguant les directives 72 et 174 qui interdisent les blogues et les sites des réseaux sociaux qui diffusent des informations sur l’actualité.

Personne (aucune institution ou organisation) ne protège les intérêts du peuple

La situation des spoliés de terre est dramatique. Sans protection, ces millions de citoyens ordinaires doivent se débrouiller et lutter seuls. Face à leurs appels de détresse, les autorités font la sourde oreille. La situation des expropriations foncières par des groupes d’intérêts nés de l’alliance entre pouvoir et argent a donné lieu à un nombre grandissant de personnes spoliées de leurs terres sans raison valable. Lorsque ces victimes s’organisent pour défendre ou réclamer leurs terres, elles sont réprimées par les autorités de façon brutale, comme ce fut le cas de Doan Van Vuon à Hai Phong et celui des paysans de Van Giang, à Hung Yen.

La corruption explose. Le Viet Nam est l’un des pays les plus corrompus de la planète. Plusieurs affaires de corruption impliquant de hauts responsables du gouvernement viennent d’être révélées. Notamment, le procès de Duong Chi Dung de la compagnie Vinalines a mené à la divulgation de liens avec le ministre et un sous-ministre de la Sécurité publique (Tran Dai Quang et Pham Quy Ngo) ainsi qu’avec des responsables de niveaux encore plus hauts.

Les choix politiques désastreux des dirigeants vietnamiens ont précipité le pays dans une crise généralisée, que ce soit du point de vue politique, économique, culturel, de l’éducation, de la santé ou de la moralité. Le mal bouscule et remplace graduellement le bien dans la société vietnamienne. Les cadres s’enrichissent tandis que le peuple s’appauvrit. Le pays s’affaiblit, la société pourrit et le bonheur s’éloigne.

Sur les violations des droits de l’homme j’aimerais enfin citer les mots de Benjamin Ismail, responsable du bureau Asie de Reporters Sans Frontières: « Hanoi ne peut plus tromper les Nations Unies et le monde. Plus que quiconque, ce régime est conscient de ce qu’il fait et de la brutalité de ses mesures de répression»

Mesdames et Messieurs, chers amis,

Les réflexions et constatations dont je viens de vous faire part ne sont pas seulement les miennes, elles sont partagées par une majorité du peuple vietnamien, voire par des membres de la classe dirigeante dont la situation empêche pour l’instant de se faire entendre. Mais l’espoir sera plus fort que la peur.

Les vietnamiens désirent vivre sous un régime politique civilisé et sain, où les droits de l’homme et droits civiques sont respectés et garantis afin que le Vietnam puisse s’intégrer dans la communauté des nations civilisées. En ce moment précis, mon désire brûlant est de voir l’actuel gouvernement se préoccuper de l’avenir de la nation. Le Vietnam peut toujours suivre l’exemple de la Birmanie: se mettre à bâtir une démocratie pluraliste, dans l’esprit de réconciliation et de concorde nationale.

Évidemment, afin de réaliser cette aspiration, les efforts soutenus et croissants du mouvement en faveur de la démocratie et les droits de l’homme au Vietnam ont besoin de la solidarité et l’appui de la communauté internationale.

Les examens des droits de l’homme par les Nations Unies comme ceux qui viennent de se dérouler et les conférences internationales comme celle d’aujourd’hui exercent sûrement un effet bénéfique sur le gouvernement du Vietnam. Les tout derniers signes que j’ai pu entrevoir suggèrent que les autorités commencent à comprendre que le temps est révolu où les régimes totalitaires peuvent se permettre de réprimer impunément des femmes et des hommes dont le seul crime est d’oser exprimer leurs opinions.

Je tiens à remercier sincèrement UN Watch de m’avoir donné l’occasion de m’exprimer, et je vous remercie tous de votre attention.

***

Bản dịch tiếng Anh:

Presentation by Mr. Dang Xuong Hung

to the sixth Conference of Human Rights and Democracy in Geneva

(25th February 2014)

Distinguished Guests and Members of UN Watch,

My name is Dang Xuong Hung. I am the ex consulate of Vietnam in Geneva (2008-2012), the ex Deputy Director in the Foreign Affairs Ministry of Vietnam who has denounced the Vietnamese Communist Party and its government from 18th October 2013. My thanks to UN Watch for having given me the opportunity to speak out against an undemocratic regime and its violations of human rights by which my decision to break away from the Communist Party is based upon.

I will present my personal concern from an insider’s perspective about the true current human rights situation in Vietnam. I wish to share with you my observations and evidence which have given rise to questions I have asked myself for so long:

+ WHY THERE IS NO DEMOCRACY AND HUMAN RIGHTS IN VIETNAM?

+ WHAT TO DO TO BRING DEMOCRACY AND HUMAN RIGHTS TO VIETNAM?

A democratic regime requires two building factors: democratic institutions and democratic culture. A democratic regime can only take shape when a leader believing in democracy takes the lead. Vietnam has none of these conditions. This is to say the current leadership in Vietnam has virtually no idea of what a democracy is about therefore they set up a regime which is UNDEMOCRATIC and disregarding human rights in Vietnam.

I joined the communist party in 1986. The party by that time was making efforts to reform. When the Berlin Wall fell, a couple of leaders, known to be nurturing democratic thoughts, had come to prominence such as Tran Xuan Bach, Nguyen Co Thach, Tran Quang Co. But they were quickly removed from the leadership machine. Those fledgling democratic ideas were crushed.

After the collapse of the socialist system, the Vietnamese communist party continues blindly to pursue the ideologies of Marxism and Leninism, refuses to accept democratic thought and human rights which have become universal values therefore they have brought the country and its people to a total crisis at present time. I can now address the question: “Why there is no human rights in Vietnam?” It is because this Communist Party is the root of all failures in the country. Facing increasingly deteriorated situations in Vietnam I can no longer keep silent but I must show publicly my course of action: a resolute break away from the communist party. Right now I want to speak loud and clear to the world that:

– My country is at risk!

– My people is suffering under the communist regime!

– Focus attention on the situation of democracy and human rights in Vietnam!

In regards to the reality in Vietnam, I put forward my observations and conclusions as

follow:

+The current regime is a one-party dictatorship run by the sole ruling communist party which only serves itself. Article 4 in the Constitution – amended and came to effect from 1 Jan 2014 – states that the Communist party is the Party in power and is the unique political party allowed to operate in Vietnam. Marxist Leninist ideology defines the law as merely an instrument of oppression for the rulers.

+ The government mechanism system was set up to serve its fundamental objective that is to safeguard the power of the ruling of party and disregard its obligation to its citizens’ aspirations. Therefore the Vietnamese government has shown little respect for its citizen’s rights. The current leaders of the communist party have become red capitalists.

The security and police force is being building up to be increasingly formidable. According to some estimate, at the end of 2013 the ratio is one police for every 18 citizens. Instead of focusing on its primary duty that is to promote the security and public order, a big part of this force is mobilised to monitor, persecute and harass its citizens. In socialist regimes, the security police is an instrument to safeguard the government life therefore they are keeping an aggressive force. I am very much in tune with a recommendation from a nation to Vietnam in the recent Universal Periodic Reviews that Vietnam needs to educate the police force about human rights.

The armed force has been dictated in the Constitution to be loyal to the Communist Party first then to the Government and the People last.

The legislative, Executive and Judiciary Agencies (National Assembly, Government, Courts) are all machineries used to serve the one-party dictatorship objectives. I had said that the National Assembly is merely a political cell of the Communist Party. Recently, unfazed by consistent and legitimate demands from intellects and common people, this National Assembly defiantly passed all amendments to the Constitution with a majority of 98%. Representatives cannot do otherwise because they are Communist Party members.

+ Basic human rights are not respected

No free election: Every five years, in principle, people go to the polls to elect their representatives in the National Assembly and People Councils. In practice, they can only elect candidates pre-selected by the Party. No one has the right to self-nominate for election. Recently, Mr. Cu Huy Ha Vu, a noted lawyer in Vietnam, had campaigned hard to be able to self-nominate for election but he was disqualified promptly and is languishing in prison now. Election in Vietnam, therefore, is merely window-dressing. I personally had acted as proxy for all my family members. Another case in point, to gain advantage in a contest for achievements, an enthusiastic head of a household group, had acted as proxy for absentees.

Freedom of speech, freedom of expression is under most serious threat

The government is exercising brutal oppressive policies on dissidents. In addition to long jail sentences, it wages a war of violence against them, including backing up unidentified thugs to carry out assaults, and acts of persecution and harassment on dissidents.

In reference to studies from many human rights watch organisations and by our own investigation, there are approximately 250 prisoners of conscience incarcerated in jail at present time. The real number is much higher because many are still unaccounted for and many are imprisoned by trumped-up charges used to conceal political motives.

The government routinely cites articles 79, 87, 88, 258 in the penal Code as grounds for their arbitrary arrests of pro-democracy activists. Recently, it has changed its tune by arresting dissidents on incongruous grounds. Mr. Cu Huy Ha Vu was imprisoned for having illegal sexual affairs (citing used condoms for evidences) and Mr. Le Quoc Quan, another noted lawyer, for tax evasion. The government even imprisons young adults just 20 years of age namely Phuong Uyen, Dinh Nguyen Kha for having engaged in patriotic activities against China.

Many prisoners of conscience with a terminal illness in final stages are languishing in prison. Three particular cases of concerns:

-Mr. Vi Duc Hoi, being sentenced on absolutely dubious grounds, was disciplined with six months in solitary confinement for staging protest against a warden who brutally beat his fellow prisoner of conscience, Mr. Paulus Le Son. After six months of retribution, the discipline was extended. Mr. Hoi is languishing now in solitary confinement while his heart and blood pressure conditions need intensive care.

-Mr. Dinh Dang Dinh, after being imprisoned for some time, was found to have a cancer. The diagnosis is particularly worse, the cancer is in final stage. The treating doctors have indicated that had he had received early medical intervention, the cancer could be treated. Mr. Dinh’s health is now in critical stage and cannot eat or drink. Up until recently, Mr. Dinh receives news that “his serving term is delayed” and that he can be temporary released to his family for treatment of the cancer in final phase.

– Reverend Nguyen Van Ly who was gagged before a court was sentenced to eight years in prison. He suffers a stroke and has partial paralysis condition but remanded held in prison.

In regards to the freedom of the Press: In reference to Reporters Without Borders’s classification in 2013, out of 180 countries over the world, Vietnam ranks 174, just above China (175), North Korea (179), Somalia (176) and Syria (177).

The Government is intensifying repression, censoring information, controlling the press and internet infiltration with regulations and fire walls or use of hackers. There are reports of many arbitrary arrests, unjustified sentences. This clearly shows the regime is in great fear of the truth.

Vietnam remains the second worse prison in the world for bloggers and internet citizens. At present, 34 bloggers are languishing in prison. In September 2013, the Vietnamese Communist Party has made ‘a great leap forward’ in respect to suppression the freedom of information by issuing decrees 72, 174 banning bloggers, Internet social networks websites to collate and to share news and information.

+No mechanism or organisations to protect citizens

The situation of the dispossessed citizens is a tragedy. Due to the lack of a mechanism to protect them, dispossessed citizens have to fend for themselves, to organise their own protests and appeals, their cry for justice has fallen on government officials’ deaf ears. The land-grabbing exercises from interest groups – a direct product of a coalition of money and power – have dispossessed the farmers unjustly and thus given rise to an increasingly angry mass. When the movement of reclaiming the land grabbed reaches a boiling point the Government has reacted with sheer brutality such as the case of Doan Van Vuon in Hai Phong and the revolt of Van Giang farmers in Hung Yen.

Corruption is booming: Vietnam is one of the most corrupted countries in the world. Many scandalous corruptions connected to top officials of the Government have been exposed. The trial of Duong Chi Dung of Vinalines has uncovered the involvement of a Minister (Tran Dai Quang) and Deputy Minister (Pham Quy Ngo) as well as higher ranking parties.

These failed policies implemented by the leadership in Vietnam have brought the country to an absolute crisis impacting all fronts of the nation from politics to economy, from culture to education, health and even to its ethos. Good is gradually losing ground to evil in Vietnamese society. Government officials accumulate wealth at the expense of the poor. The country is weakening, the society is decaying, andhappiness is unattainable.

In regards to human rights violations in Vietnam please let me quote a comment from Mr. Benjamin Ismail, the head of the Asia-Pacific Desk at Reporters Across Borders, in a recent interview: “Hanoi can no longer lie to the United Nations and the world. They know more than anyone else what they are doing and what of those brutally repressive policies they are implementing are about…”

Distinguished ladies and gentlemen,

Observations and concerns presented to you just now do not come from a lonely individual but certainly are from many of the Vietnamese people, including a number of communist party members in the leadership hierarchy in Vietnam. Due their contentious positions and circumstances, they cannot speak out their minds. Nonetheless, hope is stronger than fear.

The Vietnamese long for a civilised and healthy political regime in which human rights and citizens’ rights are respected and protected so Vietnam can integrate into the community of civilised nations. Right now I have only one burning desire: the current government of Vietnam gives thoughts to the future of the nation. Vietnam can do the same like Myanmar: together we build a democratic and pluralistic political system and implement the process of national reconciliation and concord.

Needless to say in order to fulfill this aspiration, alongside persistent endeavours of a people movement for democracy and human rights, the support and sponsorship of the international community are much needed.

Events such as the recent United Nations’ Universal Periodic Review of Vietnam and international conferences like today certainly positively impact on Vietnam. According to latest information that I have received, there are signs that the Vietnamese government is starting to realise that gone is the era of arbitrary suppression and persecution of citizens for the expression of their political views.

My sincere thanks to members of UN Human rights Watch and distinguished Guests for giving me time and attention.

Advertisements

About ixij

Gan san sang de ra ve
This entry was posted in chính trị, dân chủ, nhân quyền, xã hội and tagged , , , , , , , , , , , , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s