Đến đã đủ lâu! Giờ cũng sẵn sàng để… ra đi! (… về với Chúa)

- Phổ biến thông tin đa chiều, và lên tiếng vì những bất công xã hội là việc làm cần thiết và đúng đắn. – Tự do thông tin là bước khởi đầu để có được dân chủ thực sự, giúp đưa đất nước đi lên và thoát khỏi khốn khó đói nghèo.

- Đừng lầm lẫn giữa : thứ tha những lỗi lầm đã qua, với việc nuôi dưỡng những sai phạm đang diễn ra để chúng cứ tiếp tục tồn tại và trầm trọng hơn nữa! – Đó là ác chứ không phải ái!

- Đừng để bị nhập nhằng giữa “Đất Nước, Tổ Quốc” với đảng cầm quyền! “Đất Nước, Tổ Quốc” là mãi mãi, còn đảng cầm quyền chỉ là nhất thời!

Theo dõi các links tin từ twitter, được cập nhật thường xuyên ở cột phải

Posted in khề khà | Tagged , | 1 Comment

Tin nóng: Chính quyền VN buộc blogger Nguyễn Văn Hải – Điếu Cày đi tỵ nạn chính trị

Nguồn danluan

Lúc 19h30 21/10 FB của nhà hoạt động Trương Văn Dũng cho biết:

Theo 1 nguồn tin đáng tin cậy , hiện nay nhà cầm quyền việt nam đưa anh Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) ra sân bay Nội Bài để xuất cảnh.

Chị Dương Thị Tân (vợ của anh Hải) có nhờ Trương Văn Dũng và các anh chị em ở Hà Nội đến sân bay Nội Bài để hỏi về việc đưa anh Hải ra nước ngoài. Chị cho biết việc chính quyền buộc anh Hải đi tỵ nạn chính trị không báo cho gia đình biết. Sau đó chị Tân xác nhận anh Hải đang lên máy bay.

Nguồn tin cho biết anh Hải bị buộc đi tỵ nạn chính trị tại Hoa Kỳ.

Facebook Anh Chí vừa cập nhật hình ảnh cho thấy hình ảnh bà Jenifer Neidhart de Ortiz, Tham tán chính trị, ĐSQ Hoa Kỳ tại Hà Nội có mặt ở sân bay Nội Bài để làm thủ tục xuất cảnh cho anh Nguyễn Văn Hải.

dieu_cay.jpg
Bà Jenifer Neidhart de Ortiz, Tham tán chính trị, ĐSQ Hoa Kỳ tại Hà Nội có mặt ở sân bay Nội Bài.

dieu_cay_2.jpg
Anh Hải được cho là người mặt áo phông màu kem, đứng giữa người mặc áo xanh và áo đỏ, hàng đầu tiên.

dc.jpg

Anh Nguyễn Văn Hải, bút danh Điếu Cày, sinh ngày 23/9/1952. Anh Hải từng là thợ sửa chữa điện tử, chủ cửa hàng Video Camera Hoàng Hải, quận 3, TP Hồ Chí Minh.

Từ 1971-1976 anh Nguyễn Văn Hải tham gia quân đội (bộ đội sao vàng), sau đó làm việc tại Công ty Kim khí Hải Phòng một thời gian, sau đó anh vào TP Hồ Chí Minh học nghề sửa chữa điện tử và làm nghề sửa chữa điện tử tại Công ty Dịch vụ Th­ương mại Sài Gòn.

Năm 2006, anh cùng nhóm bạn như: Phan Thanh Hải (Anh Ba Sài Gòn), Vũ Quốc Tú (Uyên Vũ), Trăng Đêm, Trọng SG… khởi xướng ra Hội Nhà Báo Tự do, nhưng theo quy định pháp luật Việt Nam chưa cho phép lập hội, anh đã chủ trương lập “CLB Nhà báo tự do” nhằm khai thác thế mạnh của diễn đàn mạng internet, nhất là blog và website để chuyển tải các thông tin mang tính trái chiều so với các báo chí trong nước.

Nhân sự kiện rước đuốc olympic qua TPHCM, anh đã cùng một số người tổ chức biểu tình, biểu thị quan điểm phản đối việc rước đuốc Olympic qua TpHCM theo lộ trình của chính phủ Trung Quốc, các hình ảnh biểu ngừ của nhóm CLB Nhà Báo tự do đã được loan truyền trên nhiều diễn đàn mạng và nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình của đông đào người yêu nước VN.

Ngày 20 tháng 4 năm 2008, Nguyễn Văn Hải bị bắt tại thành phố Hồ Chí Minh.

Ngày 10 tháng 9 năm 2008, ông bị tòa án truy tố tội "trốn thuế" và bị xử phạt 30 tháng tù giam

Ông được dự định phóng thích trong tháng 10 năm 2010, nhưng vào ngày đáng lẽ được phóng thích, thì bản án của ông bị gia hạn "để điều tra thêm". Nhà của ông cũng đã bị khám xét và vợ ông, bà Dương Thị Tân bị đánh đập.

Tháng 4 năm 2012, ông Hải bị tòa án xét xử thêm về tội "tuyên truyền chống nhà nước" cùng với các blogger Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải. Trong phiên toà này, Nguyễn Văn Hải đã không nhận là mình có tội. Theo nhật báo Thanh Niên, Nguyễn Văn Hải và Phan Thanh Hải cũng bị cho là đã tham dự một cuộc huấn luyện do đảng Việt Tân ở hải ngoại tài trợ.

Trong phiên tòa, ông bị tuyên án 12 năm tù giam theo điều 88 BLHS: Tuyên truyền chống nhà nước XHCN.

Theo Wikipedia và nhiều nguồn Internet.

Posted in chính trị, dân chủ, nhân quyền, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

Phạm Thị Hoài : Ngày về

Nguồn procontra

Tháng 10 17, 2014

Phạm Thị Hoài

“Chúng ta đang sống trong một hoàn cảnh thật khốn nạn. Sau hàng thế kỉ ngoại thuộc, sau ba chục năm trời nhiễu nhương, nay nước nhà được thanh bình, dân tộc bắt tay xây dựng đất nước, thì chúng ta lại bỏ xứ ra đi, chúng ta lại vắng mặt, lại đứng ngoài vòng.”

“Không về được, chúng ta tự thấy sống một đời vô duyên, lãng xẹt. Cần thì chưa chắc tổ quốc đã cần đến mình; chưa chắc mình sẽ có một đóng góp nào đáng kể. Những kẻ có ý thức cao nhất về mình cũng không bao giờ dám tự nhận mình là cả một cần thiết cho quốc gia. Tuy nhiên, nghĩ rằng ở cái xứ nghèo khó nhỏ bé của mình đồng bào đang rầm rập xây dựng mà mình không được dự phần vào, tự dưng có một cảm tưởng tưng hửng, dần dần ngấm thành một đau đớn.”

“Lòng chúng ta lúc nào cũng tha thiết với quê hương, nhưng quê hương lại không còn như xưa. Cho nên chúng ta lâm cảnh bẽ bàng.”

“Về ư? Dẫu có về được, ta đâu còn về để tiếp tục đời sống như trước, mà chỉ để tăng cường hàng ngũ nô lệ. Đành rằng sống chết không cần, nhưng đã sống ta lại cam chịu sống như vậy sao? Sống để răm rắp vâng lời, để suốt đời ca ngợi lãnh đạo sáng suốt, để đem thân trâu ngựa củng cố một chế độ độc tài, vun bồi quyền lợi của một tầng lớp thống trị?”

“Bị kẹt dưới chế độ độc tài là đáng thương; còn như quyết định tự nguyện nhảy vào cúi đầu phục vụ độc tài lại đáng nguyền rủa. Kẹt cứng! Đồng bào ta, có lớp bị kẹt lại trong nước, có lớp lại bị kẹt… ở ngoài nước!”

Những dòng trên đây là của một nhà văn miền Nam nổi tiếng, trong tùy bút “Ngày về” in năm 1987 tại California [1]. Hai mươi lăm năm sau những tâm sự khắc khoải này và ba mươi bảy năm sau khi rời quê hương, một phần nhỏ tác phẩm của ông đã trở về. Hai đầu sách, Quê hương tôiTạp văn được Nhã Nam xuất bản tại Việt Nam. Chỉ có điều bút danh nổi tiếng của ông, Võ Phiến, được thay bằng Tràng Thiên, một bút danh ít người biết đến.

Tất nhiên điều đó không bình thường. Nó để lại một dư vị không dễ chịu. Dư vị của ngụy trang. Nhưng ngụy trang là hành vi gắn liền với toàn bộ sự tồn tại Việt Nam, với tất cả những mặt khuất và điểm sáng của nó. Ở đây tôi thiên vị các điểm sáng. Chúng ta thử nhìn câu chuyện Võ Phiến cải tên này qua một sự cố khác, sự cố Chuyện ở nông trại, tác phẩm lừng danh về những con lợn làm cách mạng để rồi thiết lập chính cái nguyên trạng mà chúng lật đổ, cũng do Nhã Nam xuất bản không lâu sau Lolita [2] và Võ Phiến.

*

Trong vụ tác phẩm chống toàn trị cộng sản kinh điển của George Orwell lọt lưới kiểm duyệt ở Việt Nam, công đầu chắc chắn thuộc về những người làm sách. Tuy không thể cho Chuyện ở nông trại một sự hiện diện rầm rộ trên truyền thông như với tác phẩm nổi tiếng và tai tiếng của Nabokov [3], nhưng chỉ riêng việc nó được cấp phép xuất bản và bản dịch không bị cắt xén đã đủ ngoạn mục. Song trong trường hợp tác phẩm đặc biệt này, ngoài bản lĩnh và sự dấn thân khéo léo của những người làm sách, phải có những may mắn khác.

May mắn đáng kê ra đầu tiên là sự dốt nát của bộ máy kiểm duyệt văn hóa tại Việt Nam. Ai từng làm việc với nó đều vẫn phải sửng sốt dù đã được nhiều lần báo trước. Trình độ của đại đa số các cán bộ kiểm duyệt có một quyền quyết định nào đó thường thấp đến mức “hạn chế” còn là một mĩ từ quá rộng lượng để chỉ. Guồng máy công quyền ở mọi nơi đều là chốn nương thân lí tưởng cho sự tầm thường, nhưng ở đất nước này guồng máy ấy do một bàn tay vô hình ưa mỉa mai sắp đặt: hệt như ở các lĩnh vực khác, tiêu chuẩn của người quản lí văn hóa dường như trước hết phải là không biết gì về văn hóa. Nghe họ mở miệng – đúng ra phải gọi là mở băng – bạn sẽ chỉ có một cảm giác duy nhất là tuyệt vọng. Tuyệt vọng khi nghe họ giải thích, chẳng hạn vì sao Kafka là một “trường hợp có vấn đề”, và càng tuyệt vọng hơn khi một lúc nào đó, khoảng hai thập niên sau, trái đất vẫn quay dù chúng ta đứng im, lại nghe họ giải thích vì sao trường hợp ấy không có vấn đề nữa. Trước một thành trì u mê được dán kín tem quyền lực như vậy bạn không có cơ hội nào hết. Hoặc là bạn phát điên. Hoặc là bạn trở thành một nhà hiền triết. Ngoài hai khả năng khá gần nhau này, bạn còn có thể tê liệt như một lựa chọn dễ dàng hơn. Tôi từng liệt toàn thân khi lịch sự ngồi nghe một cán bộ tuyên huấn cỡ kha khá kể chuyện ông ấy đã liều bảo vệ một tác phẩm đang bị “đánh” của tôi như thế nào. Tư duy của ông ấy – nếu có thể gọi đó là tư duy – không hề bị xúc phạm trước một chân lý đại loại như: một nhà văn rửa tay trước khi viết là một nhà văn trong sạch, nhân đạo và tiến bộ. Còn sự đổi mới tư duy táo bạo của ông ấy nằm ở nhận thức rằng tôi tuy không rửa tay nhưng vẫn trong sạch, nhân đạo và tiến bộ, vì tay tôi có bẩn đâu mà phải rửa. Mạng lưới kiểm duyệt thỉnh thoảng thủng ra một hai lỗ, có khi cho cả một tác phẩm lớn chui vừa, từ sự dốt nát đó. Thuyết phục kẻ giáo điều thường vô ích. Nhưng một kẻ giáo điều mù tịt đôi khi lại bất ngờ có một quyết định sáng sủa, vì hắn thậm chí không đủ hiểu biết để ý thức về quyết định đó của mình.

Những phẩm chất trứ danh khác của bộ máy nói trên là quan liêu, lười nhác và tắc trách. Tôi đảm bảo rằng nếu thay tên George Orwell bằng Eric Athur Blair, tên thật của ông, hay H. Lewis Always, một bút danh khác của ông, và đổi 1984 thành Tấm lòng của người Anh Cả; hoặc nếu thay Arthur Koestler bằng Kösztler Artúr và lấy tên bản gốc tiếng ĐứcSonnenfinsternis dịch thành Một vầng nhật thực thay vì dịch theo những nhan đề đã quá nổi tiếng của bản tiếng Anh Darkness at Noonhay bản tiếng Pháp Le Zéro et l’Infini, thì cả hai tác phẩm thuộc hàng chống toàn trị và chống cộng đầu bảng này đều được duyệt êm ru tại Việt Nam và báo Nhân dân sẽ nhiệt tình quảng cáo. Trong trường hợpAnimal Farm, rất có thể vụ vỡ đê kiểm duyệt xảy ra vì bản thảo được mang một cái tên đồng quê hiền lành, Chuyện ở nông trại.

*

Vì thế tôi mừng cho một phần Võ Phiến đã chui lọt một trong những cái lỗ tất yếu ngày càng to ra trong bức tường kiểm duyệt ngày càng kém chất lượng ở Việt Nam. Một ngày không xa, Đêm giã từ Hà Nội có thể được xuất bản với tên tác giả là Nguyễn Đăng, một bút danh của Mai Thảo. Nếu phải đổi thành Hà Nội đêm tiễn biệt, Giọt nước mắt đêm chia tay Hà Thành, Thăng Long đêm biệt li… để Mai Thảo được trở về cố hương, tôi sẽ lựa chọn sự ngụy trang ấy. Bản thân tôi, không được thông báo trước, cũng có lần xuất hiện trên một tạp chí ít người đọc ở trong nước, với cái tên chỉ dùng trong gia đình và một nhóm nhỏ bạn bè.

Trong số những nhà văn miền Nam được mệnh danh là „những tên biệt kích của chủ nghĩa thực dân mới trên mặt trận văn hóa-tư tưởng“ thì Duyên Anh ngồi tù 5 năm rưỡi, mất tại Pháp; Hồ Hữu Tường ngồi tù 5 năm, ra tù thì qua đời tại Việt Nam; Nguyễn Mạnh Côn chết trong tù; Vũ Khắc Khoan di tản, mất tại Hoa Kỳ; Mai Thảo vượt biên, mất tại Hoa Kỳ; Doãn Quốc Sỹ ngồi tù 14 năm, hiện sống ở Hoa Kỳ; Nhã Ca đi tù 2 năm, hiện sống ở Hoa Kỳ; Võ Phiến di tản, hiện sống tại Hoa Kỳ; Nhất Hạnh đã ra nước ngoài từ 1967; Dương Nghiễm Mậu ngồi tù 2 năm, hiện sống tại Việt Nam… Năm 2007, 4 tập truyện ngắn của Dương Nghiễm Mậu vừa được in lại ở trong nước thì biến mất, rất nhanh, sau khi nhữngpháo đài à la Vũ Hạnh khạc đạn, loại đạn tồn kho quân khí tư tưởng từ vài chục năm trước, thô sơ cổ lỗ nhưng vẫn đủ sức sát thương. Nhưng từ khi Võ Phiến alias Tràng Thiên tái xuất, không thấy ông Vũ Hạnh, người đích thân phụ trách phần viết về Võ Phiến trong tác phẩm chống „biệt kích văn hóa“ khét tiếng nói trên, đem súng ra lau. Một dấu hiệu tích cực. Như thể dù phải len lén đi đêm, văn học miền Nam và văn học hải ngoại cuối cùng cũng gửi được một đại diện đáng kể của mình đến dự cuộc tọa đàm không chính thức và đã rất trễ giờ về hòa giải dân tộc.

*

Song ngày vui ngắn chẳng tày gang. Bây giờ chúng ta được biết cái giá phải trả cho tấm vé ngày về của Võ Phiến. Hóa ra việc cải tên chỉ là một động tác rất phụ. Con trai ông, cũng một nhà văn, bút danh Thu Tứ, người đã „chọn lựa và biên tập“ hai tác phẩm Quê hương tôiTạp vănnói trên, tuyên bố rõ trong bài „Trường hợp Võ Phiến“: „Chúng tôi cố chọn những tác phẩm vừa giá trị nhất vừa hoặc không chứa hoặc chứa rất ít nội dung chính trị. Nếu có nội dung chính trị, khi biên tập chúng tôi loại bỏ hết. Mục đích của việc chọn và bỏ như thế là đưa những thành tựu văn học đỉnh điểm của văn nghiệp Võ Phiến đến với người đọc mà không gây hại cho nước.“ Trong phần còn lại của bài viết khá dài này, ông Thu Tứ phê phán toàn bộ hành trình tư tưởng chống cộng của cha mình để đi đến kết luận về giá trị của Võ Phiến: „Văn nghiệp Võ Phiến vừa tích cực vừa tiêu cực. Tích cực, đáng lưu truyền, là phần văn học. Tiêu cực, đáng bỏ đi, là phần chính trị“ cũng như điều kiện để Võ Phiến có thể trở về: „Sai lầm chính trị đã đưa tác phẩm Võ Phiến ra khỏi lòng dân tộc. Đất nước đã độc lập, thống nhất lâu rồi. Nay đến lúc, nhân danh bảo tồn những giá trị văn hóa Việt Nam, đưa tác phẩm Võ Phiến trở về, sau khi lọc bỏ nội dung chính trị.“

Tuyên bố của ông Thu Tứ xuất hiện trên trang Góc nhìn vào tháng 8/2014, song đến khi được Tuần báo Văn nghệ TP HCM đăng lại cuối tháng 9 và đầu tháng 10/2014 nó mới thực sự được chú ý. Như có thể đoán trước, nó cũng vừa được báo Nhân dân và báo Tuyên giáo đăng lại. Còn thiếu báo Thanh tra, báo Quân đội và báo Văn nghệ của Hội Nhà văn là thành trì tư tưởng chính thống điểm danh xong. Năm ngoái, cái liên minh già nua ấy đã khoe cơ bắp trước tác giả trẻ Nhã Thuyên. Tương lai thuộc về ai, điều ấy không cần bàn cãi. Nhã Thuyên có rất nhiều tài năng, rất nhiều lao động cả học thuật và nghệ thuật. Cái liên minh ấy có những chiếc răng kiểm duyệt cuối cùng. Ông Thu Tứ chỉ góp thêm một chiếc lá vàng vào mùa thu của các vị trưởng lão.

Tôi không coi việc làm của con trai nhà văn Võ Phiến là hành động „đấu tố cha“ hay „bất hiếu“, như phần lớn phía dư luận đang phẫn nộ, đặc biệt ở hải ngoại. Máu mủ không phải là tiêu chuẩn để xác định đúng sai thiện ác. Chẳng lẽ chúng ta phải ca ngợi từ Kim Chính Nhật đến Kim Chính Ân, những người con trung thành nhất với cha ông? Lịch sử quá nhiều điên đảo và phân cực của Việt Nam tất yếu chia cắt và chia rẽ, thậm chí con người này đả đảo con người kia ngay trong một con người. Con cái Phạm Quỳnh bất hiếu chăng, khi tận trung phục vụ cho chế độ đã giết cha mình? Cù Huy Hà Vũ là một nghịch tử chăng, khi chống lại cái chế độ mà cha mình là một trong những công thần khai quốc? Chúng ta lấy quyền gì mà đem những quả tạ đạo đức ra đặt ùm ùm, lúc thì lên cán cân bên này, lúc thì lên cán cân bên kia, chỉ để lẩy cho được cái kết quả trọng lượng đang cần cho sổ sách trong những trường hợp như thế? „Trường hợp Thu Tứ“ chỉ là điển hình cho những xung đột đã và đang giằng xé người Việt trong mọi quan hệ và trên mọi bình diện. Nạn nhân là tất cả mọi thứ, riêng gì đâu tình phụ tử.

Nếu ông Thu Tứ chỉ đoạn tuyệt với cha mình về quan điểm chính trị, tôi không chia sẻ, nhưng đó là quyền tự do của ông, như của bất kì ai, mà tôi thấy tranh luận là vô ích. Song điều khiến tôi sởn gai ốc là ông biến cái quyền tự do tư tưởng ấy của bản thân thành quyền tự do thanh trừng tư tưởng của người khác, và người đó là thân phụ ông, nhà văn Võ Phiến, với tất cả lòng tin cậy ruột thịt đã cấp cho ông tấm giấy ủy quyền. Giấy phép gọt Võ Phiến cho vừa khuôn Thu Tứ. Không thể trớ trêu hơn. Đội quân đấu tranh tư tưởng của chính quyền Việt Nam có thể cả cười: nó sẽ tế nhị rút lui, khi gia đình đã đủ là trận tuyến.

Quả thật có những nghệ sĩ lớn đã nhỏ hẳn đi khi làm chiến sĩ tư tưởng và ngược lại. Người ngưỡng mộ nhà thơ Pablo Neruda ước gì bài tụng ca Stalin của đồng chí đảng viên cộng sản Pablo Neruda chỉ là một cơn ác mộng lạc đường. Người yêu thơ Lê Đạt muốn tống khứ 626 dòng Trường ca Bác năm 1970, viết ngày giỗ đầu Hồ Chủ tịch (Mây trắng đền Hùng/Râu Bác ung dung. Suối Lê Nin/ Núi Mác… Ôi/ Đến cả hình hài/ Bác/ cũng chẳng mang đi… Bác để lại/ cho ta/bốn biển/ sâu xa/ tình đồng chí. Bác để lại/ cho ta/ tất cả/ Bác Hồ), sau tất cả những sỉ nhục dành cho Nhân văn-Giai phẩm. Biết đâu một ngày nào hậu duệ của Tố Hữu sẽ đòi đốt sạch di sản của cha, một nhà thơ không phải là không có năng khiếu, chỉ giữ lại bài thơ „Khi con tu hú“, với tên tác giả là Lê Tư Lành, để giữ gìn nghệ thuật chân chính. Như ông Thu Tứ tin rằng phải cắt phăng khối nọc độc, phần tác phẩm chứa tư tưởng chống chế độ cộng sản của Võ Phiến, thì mới bảo toàn được giá trị sự nghiệp văn học của cha mình.

Những quan niệm lang băm trung cổ như thế vẫn sống sót trong thời hiện đại, nơi văn chương đã lặng lẽ rút lui khỏi ý thức xã hội. Ngày về âm thầm của một tác giả lớn có dấy lên được một chút dư luận cũng chỉ vì tiếng động của dao kéo kiểm duyệt. Trong „trường hợp Võ Phiến”, kiểm duyệt tại gia đã đi trước kiểm duyệt quốc gia.

© 2014 pro&contra

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Nguyễn Thị Từ Huy : Đối lập hay không đối lập ?

Nguồn rfablog

Mon, 10/20/2014 – 19:12 — nguyenthituhuy

Khi tiếp tục suy nghĩ về hiệu quả của phong trào dân chủ ở Việt Nam, tôi bị dẫn dắt tới một vấn đề mà tôi cố gắng trình bày ngắn gọn sau đây.

Các nhà nghiên cứu sử học khi xem xét trường hợp Liên Xô và khối cộng sản Đông Âu đã có nhận xét rằng các chế độ cộng sản rất giỏi tạo ra các đối lập cuội (fausse opposition), tức là các tổ chức hoặc các đảng phái không phải cộng sản nhưng hoàn toàn nằm trong sự điều khiển của đảng cộng sản, hoặc do đảng cộng sản lập ra, điều này nhằm tạo ra một tình trạng dân chủ giả.

Điều đáng buồn là những người nước ngoài nghiên cứu về Việt Nam có thể nhìn một số hoạt động dân chủ hiện tại ở Việt Nam như là những đối lập cuội. Tôi đã suy nghĩ về vấn đề này và cố tìm cách lý giải tại sao họ lại có thể nhìn nhận như vậy.

Và tôi đụng phải cái thực tế này: chính quyền biến các đối lập thật thành các đối lập cuội bằng cách không trừng phạt những người có các đòi hỏi mang tính chất đối lập nhưng lại vô hiệu hóa các đòi hỏi của họ (dĩ nhiên những người bị trừng phạt do các hoạt động đối lập không nằm trong trường hợp này), do đó mà tạo nên tình trạng : ai đòi cứ đòi, ai làm cứ làm, không cần nghe, không cần đếm xỉa. Để cho đòi thoải mái, để cho phản đối thoải mái, nhưng những đòi hỏi đó hoàn toàn bị phớt lờ, bị vứt vào sọt rác.

Đó là tình trạng diễn ra những năm gần đây : nào là góp ý cho hiến pháp, nào là kiến nghị dừng Boxit Tây Nguyên, nào là yêu cầu đòi hiệu trưởng ĐHSPHN hủy bỏ quyết định vi phạm pháp luật đối với Đỗ Thị Thoan, nào là kiến nghị đòi thay đổi thể chế…, vô vàn các văn bản kiến nghị mà nhà nước không bao giờ thèm trả lời, không bao giờ thèm thực hiện . Bằng cách đó chính quyền cho phép tồn tại một thứ trạng thái dân chủ giả. Khi cần, có thể nói với quốc tế rằng : « Không, chúng tôi không bóp nghẹt tự do ngôn luận, chúng tôi vẫn để cho người dân nói đấy chứ . Bằng chứng là : a, b, c…. »

Nhưng bản chất của vấn đề là : chính quyền để cho người dân nói, nhưng chỉ thực hiện những gì do chính mình quyết định, không đếm xỉa đến ý kiến của người dân. Hãy xem thực tế của tình trạng khai thác Boxit, hãy xem bản hiến pháp 2013 được thông qua còn tệ hơn cả bản dự thảo, hãy xem việc Thông tư 15/2014/TT-BGDD đã khiến cho tình trạng tự do học thuật trong đại học Việt Nam còn có thể bị vi phạm trầm trọng hơn rất nhiều lần trước khi có vụ việc của Đỗ Thị Thoan. V.v…

Ở đây phải nói rõ rằng, tôi không nghi ngờ mong muốn dân chủ hóa của những người đang cố gắng cho phong trào dân chủ. Đó là một mong muốn thực sự, ít nhất đó là điều mà cá nhân tôi nhìn thấy. Nhưng mong muốn của họ bị vô hiệu hóa, và vì thế họ bị đẩy vào tình thế đối lập mà thành ra không đối lập. Nếu để tình trạng này kéo dài, nếu để mình bị biến thành đối lập cuội, thì vô hình chung (ngoài ý muốn) những người làm dân chủ có thể góp phần củng cố sự dối trá của chính quyền.

Những người tiến hành các hoạt động dân chủ, nếu không ý thức được rằng trên thực tế các hoạt động của mình đã bị làm cho vô hiệu, sự đối lập của mình đã bị biến thành đối lập cuội do tình trạng vô hiệu triền miên, thì sẽ dễ dàng có cảm giác tự hài lòng, tự cho là mình đã làm được việc nọ việc kia, nói được điều nọ điều kia… Nhưng lại không biết rằng, trên thực tế họ có thể đang ở vào tình trạng « đối lập cuội ». Vị thế đối lập cuội hẳn còn đáng buồn hơn là vị thế trí thức cận thần.

Vậy muốn có hiệu quả thực sự, những người làm dân chủ phải thoát khỏi tình thế đối lập cuội mà chính phủ đang đẩy họ vào. Cũng có nghĩa là họ phải khắt khe với bản thân mình hơn nữa, phải đòi hỏi cao hơn nữa đối với các hoạt động của họ, và đặc biệt là phải hướng tới hiệu quả của hoạt động. Đã đến lúc cần chấm dứt kiểu tư duy : chỉ cần đưa ra một hoạt động cho có hoạt động, chứ không cần nghĩ tới hiệu quả. Nếu xem xét kỹ, sẽ thấy lối tư duy này chính là lối tư duy cộng sản chủ nghĩa kiểu Việt Nam. Cũng chính lối tư duy này đã khiến cho thành tựu công nghiệp hóa của Việt Nam sau hơn nửa thế kỷ chỉ là sản xuất được mấy cái đinh ốc, đã khiến cho đầu tư vào giáo dục của Việt Nam cao nhất khu vực (tính theo phần trăm GDP) nhưng thành tựu của giáo dục Việt Nam lại thấp nhất trong khu vực, v.v…, ai cũng có thể đưa ra hàng loạt dẫn chứng cho điều này.

Làm sao phong trào dân chủ có thể thành công nếu các hoạt động lại được dẫn dắt bởi chính lối tư duy của cái đối tượng mà nó muốn chống lại ?

Paris, 19/10/2014

Nguyễn Thị Từ Huy

Posted in chính trị, dân chủ, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , | Leave a comment

Kha Lương Ngãi : NHẬT KÝ VỀ NHỮNG CUỘC VIẾNG THĂM

Nguồn saigondiemtin

Kha Lương Ngãi
19-10-2014

SGĐT: Anh Kha Lương Ngãi có gửi đến SGĐT "Nhật ký về những chuyến thăm". Đọc “Nhật ký…” thấy rất cảm động, về nội dung chân thật, và lối viết mộc mạc, giản dị, bộc lộ chân thành tâm trạng và ý nghĩ của một Đảng viên yêu nước, mà vì yêu nước, thậm chí yêu Đảng nữa, nên phải “từ bỏ Đảng”…Nhật ký cũng mô tả rất thật thà những cuộc “viếng thăm” đầy kịch tính của các cơ quan đoàn thể…đối với những người đang gọi là đấu tranh cho dân chủ…

Kể từ khi Trung quốc khiêu khích cắt cáp, ngăn cản hoạt động khai thác dầu khí của VN, đỉnh cao là khi TQ ngang nhiên đặt giàn khoan Hải Dương 981 để khai thác dầu khí ở vùng biển thuộc chủ quyền của VN, đã làm bùng lên ngọn lửa sôi sục biểu tình chống TQ xâm lược khắp cả nước – Kể từ đó, tôi đã được Đảng, chính quyền, đoàn thể, mặt trận Tổ Quốc, hội Cựu chiến binh phường, và An ninh thuộc Bộ Công an, an ninh TP. HCM đặc biệt quan tâm thăm viếng.
Sự quan tâm càng trở nên đặc biệt hơn, khi tôi tham gia vào “nhóm 72“ ký kiến nghị sửa đổi Hiến pháp, tham gia ký “kiến nghị 61 đòi”đòi đổi mới thểchế chính trị độc tài toàn trị, chuyển hóa hòa bình sang dân chủ đa nguyên. . .
Nhật ký “thăm viếng”, tiếp xúc xin ghi lại như sau:
1/ Những cuộc tiếp xúc có vẻ thân tình, lắng nghe tôn trọng nhau.
Nếu không kể các cuộc canh giữ, chốt chặn, rượt đuổi, đeo bám, cưỡng ép uống cà phê của các nhóm “an ninh đường phố” chuyên ngăn chặn biểu tình, thì thỉnh thoảng tôi còn được các sĩ quan an ninh thuộc Bộ công an và sĩ quan an ninh TP HCM mời cà phê; có khi nhâm nhi bia Đức, nội dung “trao đổi” chuyện thời sự chính trị, càng “vĩ mô” hơn, và có vẻ thân tình và lắng nghe nhau. . . Tất cả các cuộc gặp giữa tôi với các viên sĩ quan an ninh từ đó đến nay, đều là những cuộc gặp trao đổi dù đôi khi có khác biệt quan điểm, nhưng vẫn lịch sự, thẳng thắn, có văn hóa. Đôi khi vì sự khác biệt và vì nhiệm vụ dẫn đến việc tôi bị mất tự do đi lại, bị làm phiền, thì viên sĩ quan an ninh gây phiền cho tôi đã lịch sự nhắn tin : “Chú ơi, hôm nay chú thông cảm cho cháu về cái ‘vai ác’ mà cháu phải đóng nha chú!”
Vì có sự cởi mở, lắng nghe nhau nên có vài lần tôi đã không ngần ngại tâm sự với các bạn an ninh rằng: “các cháu còn trẻ, học nhiều, hiểu biết rộng và có nhiều thông tin. . ., nên các cháu thừa biết đâu là xu thế phát triển của thời đại dân chủ, văn minh, tiến bộ, đi theo hướng đó là có lợi cho dân cho nước, bảo vệ được độc lập chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ và đâu là con đường chỉ đưa đất nước đến lệ thuộc, nhân dân bị nô lệ áp bức, tủi nhục, lầm than! Chú tin và hy vọng các cháu biết nhìn thấy xu thế để tự biết mình phải làm gì có lợi cho dân, cho nước và cũng chính là có lợi cho các cháu.”

Tôi cũng đã không ngần ngại chuyền tay các tài liệu như: Thư của nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt gởi Bộ chính trị năm 1995, đính kèm 05 bài báo trút hết ruột gan tâm huyết của cụ Nguyễn Trung; Thông điệp 2014 của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đính kèm các bài báo của giáo sư Tương Lai, Chu Hảo, Nguyễn Trọng Vĩnh, Nguyễn Trung, Hoàng Xuân Phú . . . Qua đó, tôi đã không ngần ngại bộc lộ rõ với các bạn an ninh rằng: Đây là những tài liệu quý, đánh giá đúng tình hình đất nước, chỉ ra con đường và giải pháp cứu nước, cứu Đảng, chỉ ra đường lối 4 kiên định mà TBT Nguyễn Phú Trọng đang lèo lái, thúc ép dân mình phải nhắm mắt đưa chân theo đường lối “kinh tế thị trường định hướng XHCN “ u mê, chỉ dẫn đến áp bức nhân dân và quy phục kẻ thù cùng ý thức hệ Mac- Lê- Mao để cầu mong được bảo hộ, để Đảng của ông độc quyền cai trị mà thôi !
Ngoài những cuộc gặp như kể trên, có 02 cuộc gặp cấp phường, cũng có vẻ thân thiện, rầm rộ, ồn ào . . ., nhưng tôi lại nhận ra sự bất thường, xin được kể lại :
2/ Cuộc thăm viếng của đoàn đại biểu phường lần thứ nhất (sau khi Trung Quốc đặt giàn khoan Hải Dương 981 gây ra biểu tình sôi sục, chấn động khắp cả nước )
Vào một buổi chiều, anh công an khu vực điện thoại báo cho tôi: “ Sáng mai 9g có phái đoàn trên quận đến thăm gia đình anh . . .”. Tôi nhận lời, và phái đoàn đến thăm gia đình tôi vào sáng hôm sau. Họ gồm có 07 vị, không phải là phái đoàn của Quận như thông báo mà là thuộc cấp phường, có 05 vị đại diện Đảng, Đoàn thể, Mặt trận Tổ Quốc, Hội CCB phường, và một điều lạ, là có tới 02 vị công an mặc sắc phục cùng dự. Tuy phái đoàn hùng hậu, có đầy đủ thành phần ban bệ, có cả công an mặc sắc phục như vậy mà không hiểu sao, cả đoàn cứ đùn đẩy nhau, ấp úng không thốt ra được cái lý do đích thực của cuộc thăm viếng, buộc tôi phải mở lời : “Thôi, tôi hiểu rồi, ngoài việc các anh chị đến thăm viếng gia đình tôi, thì còn có lý do khiến các anh chị đến đây, là vì chuyện tôi đi biểu tình chống Trung quốc, vì tôi đã tham gia ký nhiều văn bản thuộc nhóm 72 và DĐ XHDS . . . và gần đây, tôi vừa mới ký tên trong danh sách 42 người “kiến nghị lãnh đạo thành phố tổ chức biểu tình lên án Trung quốc hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 xâm phạm chủ quyền lãnh hải VN ” . . . Có phải vậy không ? Lời mở đầu của tôi làm cho không khí cuộc “thăm viếng” trở nên cởi mở. Sau đó, lần lượt, lưa thưa các câu hỏi, các lời khuyên được phái đoàn nêu ra (nêu ra cho có, vì nhiệm vụ cấp trên giao) đại loại như:
– Đúng là anh đã có ký vào danh sách kiến nghị biểu tình 42 người phải không?
– Dạ, có ! Tôi trả lời.
Các lời khuyên họ đặt ra:
– Sao anh lại ký như vậy?
– Anh nghĩ xem, anh ký tên như vậy có tác dụng gì tốt không ?
– Chuyện Quốc gia đại sự giữa 2 nước VN- TQ vốn là láng giềng hữu nghị, là việc rất nhạy cảm. TQ là nước lớn, VN ta là nước nhỏ, phải tránh khiêu khích, cực đoan.
– Đảng, nhà nước ta từng lãnh đạo kháng chiến thắng lợi, nhất định sẽ có đủ bản lĩnh, sẽ có chủ trương khôn khéo, hãy tin và chờ đợi, không nên nóng vội làm lớn chuyện sẽ không có lợi . . .
– Khi lãnh đạo TP chưa có chủ trương, thì anh không nên tham gia biểu tình, ký văn bản này, văn bản kia làm chi, dể bị hiểu lầm đó!
Sau những câu hỏi và góp ý như kể trên của các vị đại diện Đảng, Đoàn thể, Mặt trận . . . (cả 2 vị công an từ đầu tới cuối chỉ chăm chú nghe), tôi đã chân thành cảmơn cuộc viếng thăm thể hiện sự quan tâm và đáp lời, cũng kể lại quá trình và lý do tôi đã xin ra khỏi Đảng vào ngày 8/3/2004 như sau:
“Sự việc quý anh chị đến thăm gia đình tôi trong lúc này, và đặt ra một số câu hỏi làm cho tôi hiểu nổi lo về những cuộc biểutình chống Trung Quốc xâm lược, đã và sắp xảy ra mà tôi tham gia. Tôi xin nói rõ và nhờ quý anh chị chuyển lời đến cấp chỉ đạo các cuộc thăm viếng này rằng : “Cũng chính vì lo như quý vị, đúng ra là tôi vừa lo, lại vừa sợ nữa ! Tôi lo sợ mất nước, lo sợ chánh quyền sụp đổ . . . nên tôi cùng rất nhiều đảng viên cộng sản yêu nước cấp tiến và các tầng lớp nhân dân yêu nước mới cùng tham gia biểu tình và ký nhiều kiến nghị, góp ý với Đảng và nhà nước, để góp phần cho Đảng và nhà nước tốt hơn, hoàn thiện hơn, để Đảng lãnh đạo chống xâm lược, bảo vệ tổ quốc đang lâm nguy, để Đảng còn có cơ may tiếp tục cầm quyền, lãnh đạo. Nói thật, chúng tôi rất lo sợ Đảng sẽ mất vai trò lãnh đạo và nhà nước sẽ bị sụp đổ vì quan liêu, tham nhũng, thoái hóa, biến chất, do độc tài Đảng trị, độc quyền kinh tế, và bất lực trước kẻ thù Bắc kinh xâm lược. . .
Tôi vốn yêu Đảng và chế độ này, một cách chân thành khờ dại, đến mức khi Liên Xô sụp đổ tôi đau đớn nước mắt đầm đìa vì luyến tiếc cái thành trì của CNXH, chổ dựa và niềm tin của Việt Nam và Cách Mạng Thế Giới bị sụp đổ. Năm 1992, tại Đại hội Đảng TP, trong tâm trạng lo sợ Đảng và chế độ ta sụp đổ vì tham nhũng quan liêu như Liên Xô ( lúc đó tôi nghĩ LX sụp đổ là vì tham nhũng quan liêu ), tôi đã nghẹn ngào đọc tham luận với tâm trạng căm thù, khinh ghét bọn tham nhũng trong Đảng cầm quyền. Tôi đau buồn, khinh ghét bởi tôi biết rất rõ tất cả bọn tham nhũng đều là đồng chí của tôi. Vì vậy, tôi đã kiến nghị sửa văn kiện Đại hội Đảng, đưa nguy cơ tham nhũng ở vị trí thứ 3 lên nguy cơ hàng đầu.
Kiến nghị của tôi bị phủ định và bị đặt vào nghi vấn: “Nước nào, chế độ nào mà chả có tham nhũng, tại sao tôi lại đặt vấn đề một cách mghiêm trọng như thế? Tôi có ý gì, muốn gì mà đòi đưa nguy cơ tham nhũng lên hàng đầu?”
Cũng vì cái tình yêu Đảng chân thành khờ dại, dẫn đến thất vọng ê chề, nên ngày 8/3/2004 tôi đã đau buồn rơi nước mắt, khi viết đơn xin ra khỏi Đảng với lý do ghi rõ: Vì mất niềm tin vào sự lãnh đạo của Đảng, vì muốn góp một tiếng chuông cảnh báo cuối cùng với Đảng, vì Đảng và nhà nước đã ngày càng thoái hóa biến chất, do độc tài chính trị, độc quyền kinh tế. Nói tóm lại, tôi tham gia biểu tình hay hưởng ứng bất cứ phong trào XHDS nào, cũng chỉ vì muốn góp phần cho Đảng và nhà nước tốt hơn, vì dân vì nước hơn.
Tiếp lời tôi, vị chủ tịch Hội cựu chiến binh nói vui vui, nửa đùa nửa thật: Anh Ngãi à, xu thế phát triển luôn đi tới. Vậy thì khi Đảng có quyết định đổi mới như anh mong muốn, thì anh có làm đơn xin gia nhập Đảng trở lại không ? Tôi vui vẻ đáp lời ngay: Tôi sẽ nộp đơn ngay, nhưng biết đâu, lúc đó Đảng của các anh trở nên cao giá, sợ các anh sẽ không cho tôi vào! Tất cả cùng cười, cuộc thăm viếng kết thúc.
3/ Cuộc thăm viếng cấp phường lần 2
Khác với cuôc thăm viếng nhà tôi lần trước cách nay hơn 4 tháng, cuộc thăm viếng lần này với lý do là phái đoàn Đảng, đoàn thể phường đến thăm, chúc mừng mẹ tôi thọ 97 tuổi, cuộc thăm viếng đã diễn ra vào 9g sáng ngày thứ Bảy, ngày 11/10/2014. Đoàn khách đến thăm viếng lần này chỉ gồm: Tổ trưởng dân phố, Phó bí thư chi bộ khu phố, và chủ tịch Hội Cựu chiến binh phường (số đại biểu chỉ có 3 vị, không có thành phần công an như lần trước)

Nghe tin có phái đoàn của phường đến mừng thọ, mẹ tôi vui mừng, sai bảo con cháu chuẩn bị trà bánh, trái cây để tiếp đoàn. Đúng 9g phái đoàn phường tới. Sau nghi thức chúc mừng, tặng quà (2 hộp trà sâm), hỏi han chuyện ăn, ngủ, khen xã giao : Cụ bà thọ 97 tuổi mà vẫn còn minh mẩn, tai không điếc, mắt tỏ còn đọc báo được .v. v. Được khen, mẹ tôi vui thât, nhưng chưa kịp vui thì được ông chủ tịch Hội Cựu chiến binh phường ngập ngừng gợi ý: Hay là anh đưa cụ vào trong nghỉ cho khõe để bọn mình còn có chuyện tâm sự với nhau… Tôi vội đưa mẹ tôi vào phòng trong, chợt dự đoán . . .và hơi bất ngờ. Quả đúng như tôi dự đoán: Việc phái đoàn của phường đến mừng thọ, tặng quà cho mẹ tôi chỉ là cái cớ. Mục đích chính là đến gặp tôi.
Họ đặt vấn đề :
– Nghe nói gần đây anh lại có ký cái văn bản gì đó phải không? – Ông chủ tịch Hội Cựu chiến binh phường ngập ngừng hỏi tôi – Có phải cái văn bản 61 đảng viên ký, anh có ký, phải không anh?
Tôi trả lời:
– Ờ, đúng rồi!
Hỏi:
– Sao anh ký chi vậy?
Tôi chưa kịp trả lời, thì ông Phó bi thư chi bộ khu phố tự giới thiệu, nguyên là cán bộ ngày xưa cùng hoạt động trong phong trào sinh viên với anh Huỳnh Tấn Mẫm chen vào với lời khuyên:
– Tụi mình ai cũng yêu nước, ai cũng lo cho vận nước đang ngửa nghiêng,nhưng làm gì cũng nên cân nhắc lợi hại, anh Ngãi à!
Ông tổ trưởng dân phố, nguyên là trung tá An ninh vũ trang bảo vệ Trung ương Cục Miềm Nam tiếp lời ông Phó bí thư chi bộ khu phố:
– Đúng đó, anh Ngãi là nhà báo anh cứ viết báo góp ý đi, chứ anh ký cái này cái kia mà lại đưa lên mạng internet là bất lợi lắm.

Ông chủ tich Hội Cựu chiến binh lại thêm vào:
– Dù mục đích anh tham gia ký kiến nghị xuất phát từ thiện chí góp ý xây dựng, nhưng tham gia ký kiến nghị mà lai đưa lên mạng internet, anh không sợ bị hiểu lầm và anh sẽ bị rủi ro hay sao?
Qua những câu hỏi và lời khuyên như kể trên, buộc tôi phải hiểu ra: Việc chỉ đạo thực hiện cuộc “thăm viếng và góp ý” này, có lẽ không chỉ cho riêng tôi, mà chắc là diễn ra đại trà, rộng khắp, có mục đích, có ẩn ý! Vì vậy tôi đã đáp lời: Ngày xưa tôi và các anh cùng với hàng triệu người dân yêu nước đi theo Đảng làm cách mạng “ chống Mỹ xâm lược cứu nước . . .”, khi ấy, vì yêu nước, tôi và các anh có ngại chi gian khổ, tù đày, bom rơi, đạn nổ, sống – chết cận kề đâu ?! Vậy thì nay trước hiểm họa mất nước bởi “thù trong, giặc ngoài“ – “giặc ngoài” chính là kẻ thù đội lốt “bạn láng giềng 4 tốt, 16 chữ vàng“, “thù trong“ chính là phe nhóm “4 kiên định“ đang cầm quyền, thao túng, lại cùng hội cùng thuyền, cùng ý thức hệ Mac-Lê-Mao với kẻ thù xâm lược. Tình thế như vậy, buộc chúng ta lại một lần nữa phải đứng lên góp phần cứu nước như ngày xưa. Và chính vì vậy nên tôi ký kiến nghị 61, ủng hộ lực lượng yêu nước cấp tiến trong Đảng nhằm đấu tranh đẩy lùi, tiến tới loại trừ đường lối “4 kiên định” trong Đảng, để Đảng tự chuyển hóa hòa bình thể chế chính trị từ độc tài toàn trị sang dân chủ đa nguyên để cứu nước – mà vì làm như vậy, dù cho có “bị hiểu lầm“ dẫn đến phải “bị rủi ro” như các anh vừa có ý tốt “cảnh báo”, tôi cũng đành phải chấp nhận “bị rủi ro”mà thôi!

Nhật ký “ thăm viếng “ đến đây tạm dừng. Xin gởi đến bạn bè đọc chỉ nhằm mục đích cung cấp thông tin để tham khảo, chia sẻ.

Kha Lương Ngãi

Posted in chính trị, dân chủ, nhân quyền, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

Khi Giáo Hoàng bắt tay thủ tướng VN qua bàn làm việc (*)

Nguồn ijavn

Đăng bởi Eric hwang vào Chủ Nhật, ngày 19 tháng 10 năm 2014 | 19.10.14

(*) Tựa đề do VNTB đặt
VNTB: Bổ sung bài của NBG một chi tiết đặc biệt nhạy cảm: một cách bắt tay qua bàn làm việc của giáo hoàng, thể hiện rõ vai Chủ – Khách. Hoặc có thể hiểu giữa hai người vẫn còn khoảng ngăn cách bởi cái bàn.
Cách bắt tay này là hoàn toàn khác với những kiểu bắt tay "bằng vai phải lứa" mà ông thủ tướng Việt Nam thường được đối xử. Lâu lắm rồi mới được chứng kiến bức ảnh chụp thế bắt tay qua bàn làm việc của nhân vật quốc tế dành cho Thủ tướng Việt Nam. Có lẽ đó là một trong những lý do khiến gương mặt ông thủ tướng dường như không toát lên vẻ tự tin thoải mái và không hài lòng như trong rất nhiều bức ảnh bắt tay trước.

x10417547_788882451170050_7700202536288073994_n.jpg,qoh=a8e3a6e5ff7daa91fa7b237e463fc0c7,aoe=54B42965.pagespeed.ic.hf1jQLB17S.webp

===========

Giáo Hoàng thuộc nghị quyết?

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong chuyến công du Châu Âu, sau khi gặp gỡ nguyên thủ Bỉ, Đức ngài ghé Vatican thăm Giáo Hoàng. Tại đây ngài thủ tướng không những được đón tiếp long trọng, mà bất ngờ ngài đã khiến đức Giáo Hoàng bỗng trở thành một người thuộc nghị quyết ĐCVS hay đường lối, chinh sách của đảng CSVN hơn khối cán bộ của đảng.

Báo của TTXVN đưa tin có đoạn.

Giáo hoàng Francis khẳng định Tòa thánh Vatican luôn chủ trương phát triển quan hệ tốt đẹp với Việt Nam, tiếp tục ủng hộ Giáo hội Công giáo Việt Nam tham gia tích cực vào quá trình phát triển kinh tế-xã hội của Việt Nam.

Giáo hoàng Francis nhấn mạnh phải thực hiện tốt hơn nữa đường hướng "sống Phúc âm giữa lòng dân tộc," "giáo dân tốt phải là công dân tốt," "người Công giáo Việt Nam phải đồng hành cùng dân tộc Việt Nam xây dựng đất nước ấm no, hạnh phúc," "người Công giáo Việt Nam phải là người yêu nước."

Chuyến đi này của NTD không được báo chí đa dạng tháp tùng, chỉ duy nhất mọi nguồn tin đều phát ra từ TTXVN. Việt Nam có hơn 700 tờ báo thực hiện quyền tự do ngôn luận. Nhưng người ta vẫn thường nói 700 tờ ấy chỉ là một tờ mà thôi. Điều này được chứng minh rõ trong chuyến đi châu Âu của ông NTD. Tất cả các báo khác đều lấy tin nguyên văn lại từ TTXVN.

TTXVN đưa hình thủ tướng NTD bắt tay Giáo Hoàng. Nhìn bên ngoài có vẻ như họ cố chọn khoảnh khắc đạo mạo, oai phong của thủ tướng NTD và vẻ cầu thân của Đức Giáo Hoàng. Qua đây có thể thấy sự kiêu căng và ngạo mạn của những người CS với những người CG còn lâu mới hết. Tấm ảnh bộc lộ luôn thái độ của hai con người. Nếu chúng ta biết đức Giáo Hoàng từng rửa chân cho người nghèo khó, dừng xe giữa đường để chúc phúc cho dân nghèo… thì việc hồ hởi bắt tay một người đến thăm là tính cách thân thiện sẵn có của ngài, chứ không phải là sự trọng vọng, kính nể một nguyên thủ quốc gia.

Đáng ra ông Dũng phải hiểu con người dân giã và hồn hậu của Giáo Hoàng để có thái độ thân thiện tương xứng, nhưng không. Ông đã tranh thủ thế để tỏ vẻ cao ngạo và chiếu cố cho người ông gặp là đức Giáo Hoàng. Nhưng nhìn kỹ thì thấy ông Dũng đang cố gắng gượng, khuôn mặt của ông chứa đầy sự mệt mỏi và nỗi thất bại ảnh hưởng từ cuộc gặp các chính khách Châu Âu. Vẻ chán chường như mấy nơi kia đã chả đâu vào đâu, chỗ này cũng chẳng trông mong gì. Hình ảnh nồng nàn tha thiết, những lời phát biểu có lửa của ông Dũng ở mấy chuyến đi trước đó tan biến đâu hết.

Có thể sự bất cần, thái độ thờ ơ của NTD không hẳn là do ông chủ động cao ngạo. TTXVN cố ý chọn khoảnh khắc vậy thôi. Còn nguyên nhân ông NTD bỗng dưng lạnh nhạt, thiếu lửa trong ngoại giao như vậy, khác hẳn thái độ trước đó ông gặp chính khách châu Âu có lẽ là do chuyến thăm TQ của Phùng Quang Thanh và phiên họp quốc hội xét phiếu tín nhiệm đang chờ ông ở nhà.

Cuộc gặp như TTXVN đưa tin, không có gì quan trọng, mọi thứ như một khuôn mẫu có sẵn. Những ngôn từ quen thuộc, máy móc đến nỗi người đọc cảm tưởng đang đọc bản tin cũ cách đây cả chục năm. Nhưng TTXVN đã gỡ gạc bằng cách đưa lời phát biểu của Đức Giáo Hoàng khiến nhiều người chắc phải kinh ngạc.

Lẽ nào đức Giáo Hoàng lại thuộc đường lối, chính sách của Đảng CSVN đến thế?

Thử đọc lại một lần nữa những gì mà TTXVN đưa ra và bảo đó là lời của đức Giáo Hoàng.

Giáo hoàng Francis nhấn mạnh phải thực hiện tốt hơn nữa đường hướng "sống Phúc âm giữa lòng dân tộc," "giáo dân tốt phải là công dân tốt," "người Công giáo Việt Nam phải đồng hành cùng dân tộc Việt Nam xây dựng đất nước ấm no, hạnh phúc," "người Công giáo Việt Nam phải là người yêu nước."

Bạn có tin được rằng đức Giáo Hoàng tuổi cao, sức yếu với hàng núi công việc phải quan tâm, Ngài có thể thuộc hết và nói trơn tru những cụm từ kia như vậy không.?

Một khi đã không gỡ gạc gì được từ chuyến làm việc, thông thường họ sẽ đưa tin kểu thế. Cách đưa tin kiểu TTXV về chuyến đến Vatican của NTD có thể khiến cho người cả tin hoang mang, nghĩ rằng Giáo Hoàng ủng hộ đường lối của ĐCSVN về tôn giáo. Nhưng người sành sỏi thì sẽ hiểu, chả có gì tiến triển. Vì nếu có những tiến triển trọng đại, thì TTXVN đã không đưa tin theo công thức cũ mèm, nhất là sẽ không phải gỡ gạc bằng cách nhét vào miệng Giáo Hoàng những lời mà ngài không nói.

Sở dĩ TTXVN làm như vậy, một tay che khuất bầu trời. Cũng cho thấy tin tức từ giáo hội CG VN đến Vatican còn có nhiều vấn đề trở ngại. Nếu Hội Đồng Giám Mục VN, các chức sắc đứng đầu Công Giáo VN có trách nhiệm, họ sẽ dịch bài báo của TTXVN đến gửi Vatican và xin Toà Thánh cho biết đúng Giáo Hoàng đã nói vậy khi gặp thủ tướng NTD không?

Chắc chắn mọi cái sẽ rõ ràng ngay. Lẽ nào cả một giáo hội CGVN lại để TTXV tự tung, tự tác biến Giáo Hoàng thành một người thuộc nghị quyết đảng CSVN như vậy?

Trích từ blog Người Buôn Gió

Posted in báo chí, chính trị, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

JB Nguyễn Hữu Vinh : Đặng Xuân Diệu, tiếng kêu cứu tắc nghẹn giữa chốn lao tù

Nguồn rfablog

Sat, 10/18/2014 – 18:00 — nguyenhuuvinh

Chúng tôi biết Fx. Đặng Xuân Diệu như một thanh niên đầy nhiệt huyết, một người hoạt động vì lợi ích cộng đồng và dấn thân hy sinh cho những cuộc đời cay đắng của người cùng khổ. Hiện anh đang phải chịu những đòn thù hèn hạ trong tù Cộng sản.

Một con người dấn thân

Đặng Xuân Diệu chăm sóc các cháu nhỏ bất hạnhVới trình độ là một kỹ sư công trình, anh có thể ổn định cuộc sống để nuôi mẹ già bệnh tật, ốm đau của mình như bao nhiêu thanh niên khác. Thậm chí, nếu anh vô cảm và đặt mục đích là cuộc sống riêng tư, ích kỷ của riêng mình và gia đình, hẳn rằng với ý chí và nghị lực của anh, anh không thiếu cơ hội.

Thế nhưng, anh đã không chịu chấp nhận chỉ biết lo cho bản thân mình, mà anh đã hành động bằng tất cả nghị lực, tinh thần của một người nhận thức sâu sắc về sự dấn thân của mình cho xã hội, cho đất nước, cho dân tộc.

Với tư cách là Phó trưởng Cộng đoàn Bảo vệ sự sống Gioan Phaolo II, biết bao mảnh đời đã được anh giúp đỡ, những trẻ em vô thừa nhận, những đứa bé bị giết hại ngay bởi chính mẹ mình, những cô gái đã lỡ làng, đua đòi mang trong mình hoang thai… Tất cả đều được anh và những người bạn của anh giúp đỡ, cứu giúp và đem lại niềm vui, niềm an ủi và hạnh phúc cho họ.

Với một quá trình tham gia các công tác xã hội, anh dần dần nhận thức được những nguyên nhân của tình trạng kinh tế xã hội, đạo đức suy đồi ở Việt Nam. Và từ nhận thức, anh đã có những hành động để thúc đẩy xã hội tiến bộ hơn cũng như tinh thần yêu nước trong anh được hun đúc mãnh liệt. Và anh đã hành động. Những cuộc biểu tình yêu nước có mặt anh, những trò bầu cử mị dân theo cách "đảng cử dân bầu", anh đã lên tiếng vạch mặt… Tất cả những điều đó đã được nhà cầm quyền để ý.

Rồi anh bị bắt một cách mờ ám bất chấp những quy định của luật pháp.

Anh bị đưa ra trong một "phiên tòa công khai xử kín" và kết án anh 13 năm tù – Một phiên tòa chứa đầy các vi phạm tố tụng và là một sự ô nhục điển hình của nền tư pháp thế kỷ 21.

Trong phiên tòa, Đặng Xuân Diệu đã mạnh mẽ tố cáo việc anh bị bắt bớ trái phép, bị đánh đập, bị bỏ đói và khủng bố của Công an trong suốt thời gian anh bị giam giữ. Anh cũng bác bỏ mọi cáo buộc qui chụp, vô căn cứ từ Viện kiểm sát cũng như các cáo buộc tại tòa. Luật sư Vương Thị Thanh, người bào chữa cho anh cũng đã bác bỏ hoàn toàn bản cáo trạng cũng như bản án 13 năm tù giam và 5 năm quản chế đối với anh.

Để phản ứng với sự bất chấp pháp luật, sự tàn bạo của những phiên tòa đó, anh đã bác bỏ phiên tòa bằng văn bản. Và nhà cầm quyền đã không cho anh có mặt trong cái gọi là phiên tòa phúc thẩm tiếp theo sau đó.

Nhà tù Cộng sản và sự kiên cường của một tù nhân

Từ lâu, có một lời nhận xét rằng: Nếu chế độ thực dân Pháp ngày xưa duy trì chế độ nhà tù như Cộng sản, thì dân tộc này đã chấm dứt được nạn cộng sản gần một thế kỷ nay.

Không rõ trên thế giới có nơi nào như chế độ nhà tù ở đất nước "ưu việt" của chúng ta hay không. Nhưng, ít nhất thì qua hai chế độ mà "đảng ta" luôn sỉ vả, nhiếc móc là chế độ phong kiến thối nát và chế độ thực dân đế quốc tàn bạo, thì người dân Việt Nam không được những "ân huệ" như sau đây.

Ở đây, nhà nước đưa người dân đi tù và thân nhân của tù nhân đi theo để xin phép được thăm và nuôi. Việc thăm, nuôi trở thành chuyện hiển nhiên phải có và không thể thiếu. Những câu chuyện từ những người từ nhà tù ra, đã cho thấy những tù nhân không được thăm nuôi, không có tiền… thì coi như không được sống kiếp con người. Ngược lại, đồng tiền có thể khiến mọi điều trở nên hài hước ngay trong nhà tù Cộng sản.

Chính vì khi đã trở thành điều hiển nhiên, là không thể thiếu cho tù nhân, thì việc "được thăm nuôi" lại đã trở thành ân huệ xin cho của bộ máy công an và cai tù. Những tù nhân dù là tội giết người, ma túy, cướp của… tóm lại là kẻ thù của nhân dân, của xã hội, nhưng ngoan ngoãn, lắm tiền, có thế lực, thì sẽ được hưởng chế độ tù cấp cao kể từ chuyện thăm hỏi, quản lý cũng như những ưu tiên ưu đãi ngay trong tù.

Không chỉ là chuyện gia đình thăm nuôi, mà khi có thêm một tù nhân, thì hệ thống trại tù và nhà nước có thêm một nguồn thu khá lớn. Đó là thân nhân nuôi tù không được phép mang đồ ăn, thức uống và các vật dụng cho tù nhân từ nhà hoặc mua ngoài xã hội mà đa số phải mua tại trại làm "dịch vụ". Hẳn nhiên là với giá cắt cổ so với ở ngoài. Thực chất, đó là dịch vụ kinh doanh trên thân xác, sức khỏe tù nhân và tình cảm gia đình.

Và như vậy, càng nhiều tù nhân, thì khối lượng tiền của của xã hội, của nhân dân lại càng đổ vào đây thật kinh khủng. Đó là chưa nói đến những tin đồn về bóp nặn tù nhân, về chạy tiền để được "ân xá"… Chưa nói đến việc vào tù sử dụng ma túy và được chính cán bộ trại giam, trung tá công an cung cấp… Tất cả đều góp phần làm băng hoại xã hội.

Mới đây, trên Facebook của Ls Trần Đình Triển còn đưa một thông tin về vụ án phạm nhân Nguyễn Tuấn Sơn bị chết trong trại và gia đình tố cáo là cán bộ Trại giam Bùi Ngọc Hưng yêu cầu vợ Sơn gửi cho Hưng 5 triệu đồng, vợ Sơn không đáp ứng được dẫn đến Nguyễn Tuấn Sơn bị giam kỷ luật và bị đánh chết.

Ngược lại, những tù nhân là kẻ thù của nhà nước, thì luôn được đặt vào hàng đối tượng chăm sóc và trả thù tàn bạo.

Đăng Xuân Diệu là một trong những người như thế.

Đã từ lâu, chúng tôi nhận được thông tin rằng Đặng Xuân Diệu đã không được gặp người nhà như các tù nhân khác. Lý do là vì anh đã không chịu nhận tội và không chịu mặc áo tù. Cũng từ lâu, chúng tôi nhận được những thông tin về sự kiên cường của anh trong nhà tù và các ngón đòn thù anh đang phải chịu. Thế nhưng, đó chỉ là những thông tin nhiều khi không thể kiểm chứng.

Cho đến ngày chúng tôi đón tù nhân lương tâm Trương Tam về nhà. Trương Minh Tam, một tù nhân lương tâm vì lòng yêu nước đã phải vào tù. Thay vì tội “trốn thuế” hay “Hai bao cao su đã qua sử dụng” hoặc “hai xe đạp, đi hàng ba”… anh đi tù với tội danh “chiếm đoạt tài sản công dân”. Có lẽ sẽ thành một quy luật, rồi đây những người yêu nước ở Việt Nam, những người cất tiếng nói của sự thật, của tình người, của lòng yêu nước, của lương tâm… sẽ dần dần được khoác cái tội danh hết sức đa dạng mà nhà nước của "trí tuệ nhân loại" có thể sáng tác ra.

Gặp Trương Minh Tam, những thông tin về Đặng Xuân Diệu chiếm hầu hết chủ đề cuộc gặp gỡ giữa anh em và gia đình. Nội dung những câu chuyện cho thấy một Đặng Xuân Diệu kiên cường, bất khuất và đang hứng chịu những đòn thù tàn bạo, cướp đoạt những quyền con người tối thiểu trong nhà tù. Anh cho biết: Ngay từ khi chuyển đến trại giam số 5 Thanh Hóa, những thông tin nhận được về tù nhân Đặng Xuân Diệu là thông tin độc ác, rằng đây là một phạm nhân giết người nhưng chối tội. Những thông tin đó đã tạo sự nghi kỵ và xa lánh người thanh niên bất khuất, kiên cường đã nhất định không chịu nhận tội và không coi mình là phạm nhân. Dù phải chấp nhận muôn vàn đòn trả thù hèn hạ.

Chúng ta có thể nghe Trương Minh Tam, bạn tù của Phạm Xuân Diệu kể về cuộc sống trong tù của Đặng Xuân Diệu và chế độ nhà tù Việt Nam tại đây:

Phần I: https://www.youtube.com/watch?v=ezGBNuC9Odw

Phần II: https://www.youtube.com/watch?v=J5SjKKAXyGI

Những câu chuyện về tù nhân lương tâm Đặng Xuân Diệu cho thấy chế độ lao tù Cộng sản hiện nay ra sao và những thông tin về tình trạng của Đặng Xuân Diệu thật sự làm kinh hoàng những ai đang mơ hồ về nhà tù Cộng sản.

Chúng ta và những người có lương tri, không ai có thể ngồi yên để tính mạng Đặng Xuân Diệu bị giết chết mòn mỏi trong tù.

Xin hãy ra tay hành động cứu lấy một nạn nhân, một thanh niên yêu nước

Hà Nội, ngày 18/10/2014

JB Nguyễn Hữu Vinh

Posted in chính trị, dân chủ, nhân quyền, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

Bùi Tín : Người ‘đẹp’ nhất trong Đèn Cù

Nguồn voa

17.10.2014

Cuốn Đèn Cù của Trần Đĩnh đang được phổ biến ngày càng rộng trong và ngoài nước.

Với tôi cuốn sách giúp nhớ lại biết bao cảnh cũ người xưa. Do hoàn cảnh lịch sử tôi đã có một số cuộc gặp Hồ Chí Minh, khá nhiều lần gặp làm việc với Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Nguyễn Lương Bằng, Đỗ Mười, Nguyễn Cơ Thạch, Tố Hữu…, cũng rất nhiều lần làm việc với các tướng Võ Nguyên Giáp, Chu Huy Mân, Văn Tiến Dũng, Lê Trọng Tấn, Lê Đức Anh, Nguyễn Hữu An, Vũ Lăng…

Tôi cũng từng ở trong tòa soạn báo Nhân Dân 2 lần, lần đầu trong cả năm 1972, lần sau trong hơn 8 năm (tháng 2/1982 – 8/1990), cùng một cơ quan với nhà báo Trần Đĩnh, khi Trần Đĩnh đã bị kỷ luật khai trừ khỏi đảng rồi đi lao động cải tạo ở nhà in báo Nhân Dân, hàng ngày khuân các cuốn giấy in từ ngoài đường lên tầng 3 nhà in và đúc lại các chữ chì cho máy in. Trong 8 năm sau, tôi tham gia đảng ủy Ban biên tập, dự họp các buổi giao ban hằng tuần, họp Biên ủy hàng tháng, hằng năm, bàn bạc đủ chuyện – xem xét khen thưởng, kỷ luật, đảng viên tiên tiến, lên cấp, lên lương, xét đi học nước ngoài, đi họp quốc tế, cấp nhà mới, tuyển phóng viên…Tôi thận trọng, ngồi nghe, suy ngẫm, vì vẫn còn xa lạ, nhưng vẫn hiểu ra sự thật.

Tôi có thể chứng thực những điều Trần Đĩnh viết ra là chân thực, 2 tuyến nhân vật, một bên là bầy nịnh thần, bầy đàn «ngu trung» của chế độ độc đảng sùng bái Mao, sùng bái bạo lực, một bên là những người có tư duy độc lập, có tư duy đòi xét lại chủ nghĩa Mác – Lênin, xây dựng một kiểu chủ nghĩa xã hội có bộ mặt Người, chủ trương tranh đua hòa bình giữa các chế độ xã hội khác nhau. Số này bị lên án, bị vu cáo tay sai đế quốc, sợ gian khổ, sợ hy sinh. Phần lớn bị khai trừ ra khỏi đảng, bị tù không có án, bị đưa đi cải tạo lao động, chăn dê, chăn bò, đi lao động ở nhà in, mỏ than, con cái bị phân biệt đối xử.

Có một vài người lúc đầu hăng hái theo Xét lại, chống sùng bái cá nhân, ca ngợi con đường đấu tranh không bạo động, cổ vũ biện pháp đấu tranh của Mahatma Gandhi, của Nelson Mandela, nhưng về sau chuyển hẳn sang thành đồ đệ trung thành của Mao-ít. Nổi bật nhất là 2 anh em nhà báo, anh ruột là Thép Mới nhà báo cột trụ của báo Sự Thật và báo Nhân Dân. Trong loạt bài “Thời thắng Mỹ”, Thép Mới từng ca ngợi hết mức ông Lê Duẩn, rằng “anh Ba đã sáng láng hơn cả bác Hồ, bản lĩnh hơn bác Hồ”. Ông em Hồng Hà còn hơn ông anh nữa, xoay lập trường 180 độ, được lọt vào mắt nâu của cả 2 ông họ Lê, còn kế thừa ông Hoàng Tùng làm tổng biên tập báo Nhân Dân, từ đó lên chức Trưởng Ban đối ngoại trung ương. Hồng Hà là nhân vật trung tâm cùng tướng Lê Đức Anh cán thu xếp cuộc gặp lịch sử ở Thành Đô tháng 9/1990, “đánh dấu thời kỳ Bắc thuộc mới cực kỳ nguy hiểm”, như ông Nguyễn Cơ Thạch cảnh báo ngay lúc ấy.

Khuôn mặt thứ 3 đáng nhớ là nhà báo Hữu Thọ, một nhân vật thâm hiểm của phái “Mao-nhều” (theo cách gọi của Trần Đĩnh) ở báo Nhân Dân. Trần Đĩnh đã nhiều lần dùng ngòi bút trào lộng khắc họa lại nhân cách đáng thương của ông này, một tay cơ hội lắm mẹo vặt, leo lên đến chức tổng biên tập báo Nhân Dân, rồi Trưởng ban tư tưởng và văn hóa – để dạy bảo đạo đức bác Hồ cho toàn đảng vào dịp “45 năm học Bác” tháng 9 /2014 mới đây, khi ông đã về hưu hơn 10 năm nay.

Bên cạnh vài ba nhân vật “Mao-nhều” khá lý thú có thể nhận rõ mặt trên đây có một nhân vật đứng giữa, không theo Mao mà cũng không chống Mao, nhưng nổi bật, được tác giả Trần Đĩnh nói đến rất nhiều trong Đèn Cù với lòng quý mến đặc biệt. Tôi muốn nói riêng về ông trong bài báo này.

Đó là ông Nguyễn Trung Thành (NTT), một thời là cánh tay phải của Lê Đức Thọ, nắm chức vụ then chốt về nhân sự – Vụ trưởng Vụ bảo vệ chính trị trong Ban Tổ chức trung ương do ông Thọ làm trưởng ban. Ông NTT là nhân vật nắm trọn hồ sơ của 36 người dính vào vụ án “Xét lại chống đảng” mà danh sách có khá đầy đủ trong Đèn Cù, cùng với tất cả các vụ án chính trị khác. Sau khi đã về hưu vào năm 1990, ông NTT đọc lại toàn bộ hồ sơ của các vụ án, xem kỹ các lời phản cung, kêu oan, đặc biệt là các lời trần tình của các ông Hoàng Minh Chính, Hoàng Thế Dũng, Vũ Đình Huỳnh, Lê Liêm (khi 2 ông này còn sống), gặp và lắng nghe ông Lê Hồng Hà, từng là Chánh văn phòng bộ Công an, cũng bị bắt giam trong vụ án «Xét lại chống đảng làm gián điệp cho nước ngoài» .

Theo Trần Đĩnh thuật lại trong Đèn Cù, với lòng ngay thẳng NTT bắt đầu hoài nghi về kết luận vũ đoán của toàn vụ án, nhận ra bản thân đã mù quáng a dua theo định kiến của cấp trên là Lê Duẩn và Lê Đức Thọ, gây nên quá nhiều bất công. Thức tỉnh, hối hận sâu sắc, năm 1993 ông thảo ra thư gửi cho Tổng bí thư Đỗ Mười và thường trực ban bí thư Phan Diễn, trình bày rành rọt những sai lầm của vụ án làm hàm oan 36 đảng viên cấp cao của đảng, những người không hề làm gián điệp cho nước ngoài, họ chỉ sử dụng quyền có ý kiến khác với lãnh đạo do có tư duy độc lập. Tất cả những lời kết tội đều mang tính chất định kiến, suy diễn, và khiên cưỡng. Nhưng Đảng vẫn một mực im lặng. Năm 1996, NTT lại đến gặp Tổng bí thư Đỗ Mười, trình bày rõ ý kiến về vụ án do ông thụ lý và nói rõ chính kiến của mình là minh oan, xóa án cho người ngay là việc đúng đắn, nên làm, sẽ được lòng đông đảo đảng viên và toàn dân. NTT đề nghị lập một tiểu ban thẩm tra để đi đến kết luận lại vụ án. Đỗ Mười trừng mắt, lắc đầu buông ra một câu: «về hưu rồi sắp đi chơi với giun rồi, sao còn viết kiến nghị gửi vung lên?».

Vẫn theo Trần Đĩnh, NTT biết là hỏng rồi, nhưng vẫn cưỡng lại. Ông nói với Đỗ Mười: “Anh đã 78 tuổi, hơn tôi 6 tuổi còn làm việc mà. Tôi thấy đồng chí mình bị oan, không thể bỏ mặc được”. Ngay sau đó NTT bị khai trừ, bị trả thù cay độc, bị đuổi ra khỏi đảng, tước mọi khen thưởng cũ, không còn lương, phụ cấp ngang cấp thứ trưởng, sống trong cô đơn đạm bạc đến tận nay. Không rõ nay NTT còn sống hay đã đi xa.

Điều quan trọng là NTT được Trần Đĩnh nói đến khá nhiều trong Đèn Cù. Thật rất hiếm trong đảng CS có một con người như vậy. Giữa một hồ đầy bùn vẫn giữ mình trong sạch. Con người có lương tri, không a dua theo quyền lực, danh vị, có lòng nhân ái sâu đậm, sống ngay thật, biết nhận ra sai lầm, hối hận và có ý chí sửa chữa sai lầm.

Tôi mong rằng với cuốn Đèn Cù, vụ án “Xét lại chống đảng làm gián điệp cho nước ngoài” sẽ không bị dìm chết trong quên lãng. Nó sẽ bật dậy sống lại trong dư luận xã hội, trong lương tâm của đông đảo đảng viên CS bình thường khi Đại hội XII đang đến gần. Không thể để chậm nữa. Cho dù phần lớn nạn nhân đã chết uất ức oan uổng. Chậm vẫn còn hơn không.

Mong rằng trong đảng CS sẽ vang lên nhiều tiếng nói yêu cầu đảng CS thực hiện mong muốn cao đẹp của NTT, xem xét lại vụ án «Xét lại chống đảng» đã tồn tại quá lâu. Tuy thật đáng buồn là có tin NTT đã không còn nữa, nhưng cũng may là một số nhân vật khác vẫn còn sống – còn Trần Đĩnh, còn nhân chứng Lê Hồng Hà, và theo tôi được biết, còn các ông Lê Trọng Nghĩa, Phan Thế Văn, Phùng Mỹ đang sống ở Hà Nội. Ở nước ngoài còn có các ông Nguyễn Minh Cần, nguyên phó chủ tịch Ủy ban nhân dân Hà Nội, sống ở Nga; còn nhà văn Vũ Thư Hiên sống ở Pháp…Và vẫn còn những người lãnh đạo chịu trách nhiệm kế tiếp về vụ án cực lớn ấy như: Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng… Họ không thể phủi trách nhiệm. Chính họ đã mù quáng theo đường lối của Mao, dẫn dắt đất nước vào thảm họa huynh đệ tương tàn, cố tình chà đạp “quyền tự quyết thiêng liêng của nhân dân miền Nam VN” được ghi rõ trên 2 Hiệp định Genève và Paris, mà họ đã long trọng ký kết. Để dẫn đến đất nước lạc hậu, tan hoang, không pháp luật ngày nay.

Vợ con, gia đình, con cháu, chắt, bạn bè của 36 nạn nhân vụ án chắc chắn sẽ cảm thấy vui lòng, được an ủi, xoa dịu niềm đau đã kéo dài hơn nửa thế kỷ, một khi vụ án được minh oan một cách công khai, theo «một nền pháp quyền nghiêm minh» mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã hứa hẹn từ đầu năm, nhưng đến nay vẫn chưa thấy tăm hơi. Đây có thể là dịp tốt.

Posted in chính trị, dân chủ, sách, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

RFA. Quốc hội không dám bạch hóa Hội nghị Thành Đô?

Nguồn RFA

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok
2014-10-15

10152014-no-ent-for-thanhd-declas.mp3

Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Người dân vào đến trụ sở Văn phòng Quốc Hội số 22 Hùng Vương, nơi tiếp dân thì bị bảo vệ ngăn cản.Người dân vào đến trụ sở Văn phòng Quốc Hội số 22 Hùng Vương, nơi tiếp dân thì bị bảo vệ ngăn cản.icon-zoom.png Danlambao

Đại diện của nhóm Mạng Lưới Bloggers Việt Nam hôm nay không thực hiện được kế hoạch trao văn bản ‘Yêu cầu Quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô’ tại cả hai nơi là Hà Nội và Sài Gòn.

Không tiếp/đóng cửa

Theo đúng kế hoạch được công khai trên mạng Internet từ ngày đầu tuần, đại diện của Mạng Lưới Bloggers Việt Nam thực hiện ‘Điều chúng tôi muốn biết’ ở cả hai nơi là Hà Nội và Sài Gòn vào sáng ngày 15 tháng 10 đến tại trụ sở Ban Dân Nguyện ngay tại thủ đô Hà Nội và Văn phòng Quốc hội ở phía nam tại Sài Gòn để trao văn bản ‘Yêu cầu Quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô’.

Tuy nhiên theo những người tham gia thì ở cả hai nơi họ đều không thể vào bên trong gặp người phụ trách để thực hiện việc trao văn bản như đã định.

Tại Hà Nội, anh Vũ Quốc Ngữ, một trong những người tham gia nhóm khoảng 20 người có mặt tại Ban Dân Nguyện vào sáng ngày 15 tháng 10 kể lại như sau:

Đến trước tòa nhà đó thì họ chặn lại, có cả người mặc quân phục, có người mặc đồ dân sự. Họ nói ở đây không tiếp đơn từ gì mà đây chỉ là nơi làm việc của Quốc hội; nếu muốn gửi đơn từ gì thì về số 1 Ngô Thì Nhậm ở quận Hà Đông. Chúng tôi không được vào tòa nhà của quốc hội đó.

Đến trước tòa nhà đó thì họ chặn lại, có cả người mặc quân phục, có người mặc đồ dân sự. Họ nói ở đây không tiếp đơn từ gì mà đây chỉ là nơi làm việc của Quốc hội

Vũ Quốc Ngữ

Ở Sài Gòn, anh Bùi Tuấn Lâm, người theo dõi sinh hoạt trao văn bản như vừa nêu cũng cho biết:

Sáng hôm nay, ở Sài Gòn những anh em trong nhóm chủ chốt đi trao hầu như đều bị an ninh canh giữ ở nhà hết rất ít người ra ngoài được. Còn tôi không trực tiếp tham gia mà đóng vai người quan sát, ghi lại hình ảnh chứ không ở trong nhóm trực tiếp sáng nay đến văn phòng Quốc hội. Khi tôi đến quan sát thì văn phòng 2 Quốc hội đóng cửa, không làm việc. Tôi không biết bên trong có làm việc hay không nhưng bên ngoài đóng cửa giống như nghỉ làm việc hoàn toàn. Công an, an ninh, dân phòng, công an phường bố trí quanh khu vực đó rất nhiều, hầu như anh em không tiếp cận được nơi đó và tôi không thấy đến đó để giao.

Tại Sài Gòn, trụ sở quốc hội hoàn toàn đóng kín cổng
Tại Sài Gòn, trụ sở quốc hội hoàn toàn đóng kín cổng

Dư Luận Viên xuất hiện

Tại khu vực Văn phòng Dân Nguyện ở Hà Nội vào sáng ngày 15 tháng 10 ngoài lực lượng bảo vệ còn xuất hiện những người mặc thường phục nhằm chống lại nhóm người đến trao văn bản. Anh Vũ Quốc Ngữ cho biết tình hình như sau:

Thanh niên mặc áo đỏ sao vàng đến ‘hục hặc’; và cũng có xô xát một tí nhỏ thôi. Mọi người tránh không để sự việc xảy ra nặng nề nên cũng giải tán.

Yêu cầu được biết

Nội dung của văn bản yêu cầu mà Mạng lưới Bloggers Việt Nam muốn gửi đến Quốc hội để kiến nghị bạch hóa Hội nghị Thành Đô nêu rõ những thực tế mà người dân chứng kiến xảy ra trên đất nước Việt Nam suốt gần một phần tư thế kỷ qua với những thua thiệt trước Trung Quốc. Đó là lý do mà họ muốn biết tại Thành Đô hồi đầu tháng 9 năm 1990, hai phía đã có những thỏa thuận gì.

ở Sài Gòn những anh em trong nhóm chủ chốt đi trao hầu như đều bị an ninh canh giữ ở nhà hết rất ít người ra ngoài được…Công an, an ninh, dân phòng, công an phường bố trí quanh khu vực đó rất nhiều, hầu như anh em không tiếp cận được nơi đó và tôi không thấy đến đó để giao

Bùi Tuấn Lâm

Anh Vũ Quốc Ngữ nhắc lại:

Bởi họ căn cứ vào tình hình thực tế ở Việt Nam từ trước đến nay. Từ năm 90 đến nay có nhiều chuyện mà phía Việt Nam nhân nhượng về chủ quyền đất đai, chủ quyền biển đảo. Rồi về chính trị, kinh tế, văn hóa… Việt Nam quá lệ thuộc. Cho nên một người bình thường cũng có phân tích, tìm hiểu thông tin trên mạng. Và họ có một dấu hỏi rất lớn về sự việc xảy ra ở Thành Đô.

Tôi chưa được biết sự giải thích của họ, nhưng tôi nghĩ theo bản chất của họ, họ không bao giờ bạch hóa việc đó ra vì có ảnh hưởng đến tính chính danh của đảng, uy tín của đảng. Nếu công khai hóa ra, nhiều người dân không còn tin tưởng vào đảng, nên họ không bao giờ tuyên bố ra dù có thật hay không!

Anh Bùi Tuấn Lâm cũng nêu lên thắc mắc về hành xử của nhà cầm quyền Việt Nam khiến người dân có quan tâm như anh thắc mắc và đòi hỏi được biết:

Đương nhiên để thông tin về Hội nghị Thành Đô rõ ràng thì không ai có đủ khả năng, đủ hiểu biết để xác định nó như thế nào; trừ khi nó được bạch hóa một cách hoàn toàn.

Chính vì sự che đậy của phía nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam từ trước đến giờ nó tạo ra những luồng dư luận. Gần đây, sau những vụ như giàn khoan Trung Quốc đưa vào thì có nhiều hồ sơ từ phía Trung Quốc cũng như từ phía Việt Nam của những người đối kháng; và từ phía Trung Quốc cũng đưa ra những dư luận ‘úp úp, mở mở’ về vấn đề đó. Theo tôi, vấn đề ‘chúng tôi muốn biết’ là bình thường. Cho dù Hội nghị Thành Đô như thế nào, có đúng như những gì mà mọi người đang lo lắng, hoặc không phải đi chăng nữa thì cũng cần thiết phải được bạch hóa. Bởi vì đó gần như là ‘tiền đồ, tương lai’ của đất nước, của dân tộc.

Là nhà cầm quyền khi ký bang giao những gì với các nước khác cần phải cho người dân biết. Chưa kể điều trước khi ký kết tại Hội nghị Thành Đô, Việt Nam và Trung Quốc hầu như thù hằn nhau, sau khi Liên Sô sụp đổ còn lại hai nước cộng sản, không biết Việt Nam muốn giữ thế và sự lãnh đạo nên đã làm những gì với phía Trung Quốc để được chấp nhận vấn đề gọi là ‘bảo hộ’.

Tôi nghĩ gần đây Ban Tuyên giáo ra văn bản cho rằng có kích động là điều sai lầm. Đúng nhất là họ không nên chuẩn bị một hồ sơ để phản bác lại mà hãy công khai, minh bạch điều đó thì mọi chuyện sẽ sáng tỏ.

Vừa qua nhóm 61 đảng viên kỳ cựu và 20 cựu sĩ quan lực lượng vũ trang Việt Nam cũng ra thư ngỏ yêu cầu đảng và chính phủ cần công khai những điều đã ký kết với phía Trung Quốc tại cuộc gặp cấp cao ở Thành Đô năm 1990. Ban Tuyên giáo Trung ương của đảng cộng sản Việt Nam gần đây cho phổ biến một tài liệu về cuộc gặp đó; tuy nhiên nhiều người quan tâm vẫn cho rằng cách làm như vậy là chưa thỏa đáng mà cần phải bạch hóa tất cả cho người dân biết.

Posted in chính trị, dân chủ, nhân quyền, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

Nguyễn Quốc Quân : Tiếng đập tường của Diệu

Nguồn chuacuutheĐĂNG NGÀY: 14.10.2014 , MỤC: - TIN NỔI BẬT, BLOG THÀNH VIÊN

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Ban Tuyên giáo Trung ương chữa cháy nhưng lại đổ dầu thêm vào lửa về bí mật Hội ngh ị Thành Đô

Nguồn danlambao

thanhdo-90-CTMB-danlambao.jpg
Vũ Đông Hà (Danlambao)Chúng Tôi Muốn Biết đã có những tác động đến tâm lý của nội bộ đảng. Sau khi chiến dịch này được khởi xướng, vào ngày 7 tháng 10, 2014 Ban Tuyên giáo Trung ương của đảng CSVN đã soạn thảo một tài liệu và"đề nghị cấp ủy cơ sở triển khai, tổ chức quán triệt, phổ biến đến các cán bộ, đảng viên và người lao động ở đơn vị". (1)

Có 2 điều cần ghi nhận ngay:

1. Tên gọi của Hội nghị Thành Đô được gọi là "Cuộc gặp cấp cao Việt Nam – Trung Quốc tại Thành Đô" nhằm làm nhẹ bớt tính chất của nghiêm trọng của một hội nghị giữa lãnh đạo hai đảng, hai nước và những ký kết đã xảy ra.

2. Những tài liệu được cho là "kích động, bịa đặt, xuyên tạc sự thật" được chính đảng thú nhận là đã "ảnh hưởng đến tư tưởng của cán bộ, đảng viên và nhân dân".

Congvan-hntd0a.jpg

Vì thế, Ban Tuyên giáo Trung ương (BTGTU) phải soạn "tài liệu tuyên truyền" để chữa cháy.

Trong tài liệu này, BTGTU đã mở đầu bằng việc trình bày bối cảnh quốc tế và trong nước của "Cuộc gặp cấp cao Việt Nam – Trung Quốc tại Thành Đô". Để hiểu rõ hơn và chính xác hơn về bối cảnh quốc tế trong giai đoạn này, xin đọc "Về Hội Nghị Thành Đô" của 2 tác giả Chu Chi Nam và Vũ Văn Lâm đã đăng trên Danlambao (2) và Hồi ký Trần Quang Cơ (3).

Điểm cần lưu ý là trong phần này, BTGTU đã viết:

Congvan-hntd1a.jpg

Câu "Trung Quốc sẵn sàng cùng Việt Nam thảo luận vấn đề bình thường hoá quan hệ Trung-Việt" có thể xem là nền tảng cho tài liệu 4 trang nhằm tuyên truyền:Trung Quốc chủ động muốn làm hòa để từ đó phủ nhận chuyện đảng cộng sản Việt Nam cầu hòa và lép vế dẫn đến những ký kết bất lợi cho Việt Nam trong Hội nghị Thành Đô.

Do đó, BTGTU đã tiếp tục "tuyên truyền" rằng các lãnh đạo của "đảng ta" sang Thành Đô là do lãnh đạo đảng Trung cộng mời và tạo ấn tượng phía Bắc Kinh muốn cầu hòa:

Congvan-hntd2a.jpg

Sự thực như thế nào?

Theo Trần Quang Cơ, nguyên Ủy viên BCH Trung ương khóa 6, cựu Thứ trưởng Bộ Ngoại Giao, trong Hồi ký Trần Quang Cơ:

"…Trung Quốc đáp ứng khá nhanh lời tuyên bố của ngoại trưởng Lào – trong bản tuyên bố của Hội nghị bộ trưởng ngoại giao 3 nước Đông Dương lần thứ 13 (tháng 8.86) – trong khi họ vẫn từ chối đàm phán bình thường hóa quan hệ với Việt Nam, nhằm chia rẽ ba nước Đông Dương, âm mưu bình thường hóa quan hệ riêng rẽ với Lào, cải thiện quan hệ với Liên Xô và Đông Âu để gây sức ép với ta trong vấn đề Campuchia."

Trong khi đó, về phía đảng CSVN đã tìm mọi cách để làm hòa với Trung cộng. Cũng theo Hồi ký Trần Quang Cơ:

"Ngày 7.3.87, Bộ Chính trị CSVN họp xem xét đề án đấu tranh ngoại giao dẫn đến việc Bộ Ngoại Giao đã ra quyết định thành lập Tổ nghiên cứu nội bộ vào ngày 9.4.87 lấy ký hiệu là CP87 với nhiệm vụ "Nghiên cứu chủ trương giải quyết các vấn đề bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc, vấn đề Campuchia và hòa bình ở Đông Nam Á…" (Thứ trưởng Ngoại giao Trần Quang Cơ là một thành viên trong Bộ phận thường trực CP87.)

Tức là 3 năm trước khi xảy ra Hội nghị Thành Đô, đảng CSVN đã lên phương án tìm cách làm hòa với Trung cộng.

Nguyện vọng cầu hòa với Bắc Kinh cũng được ông Trần Quang Cơ kể lại và đó là nguyện vọng của Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh và Bộ trưởng Bộ Quốc Phong Lê Đức Anh lúc bấy giờ:

"Tôi nhớ như in cái giọng ngạo mạn kiểu “sứ giả thiên triều” của Từ trong buổi gặp ngày 13.6.90: “Lần này tôi sang Hà Nội chủ yếu để bàn với các đồng chí Việt Nam về vấn đề Campuchia, đồng thời cũng xem xét nguyện vọng của các đồng chí, chúng tôi đã chuẩn bị ý kiến về quan hệ hai nước Trung Quốc – Việt Nam”. Khi nói “nguyện vọng của các đồng chí” là Từ muốn nói đến những điều mà Anh Linh và Lê Đức Anh đã nói với đại sứ Trung Quốc Trương Đức Duyngày 5 và 6.6.90."

Đi vào nội dung của Hội nghị Thành Đô, tài liệu của BTGTU trình bày mục đích của "Cuộc gặp cấp cao Việt Nam – Trung Quốc tại Thành Đô" là:

Congvan-hntd2b.jpg

Từ mục đích trên, theo BTGTU hai bên đã "đạt được một số nhận thức chung trong các vấn đề":

Congvan-hntd3d.jpg

Do đó, BTGTU đã xác nhận nội dung của Hội nghị Thành Đô không chỉ để giải quyết tình hình Cam Bốt mà còn là quan hệ Việt Trung, trong đó có: "thương lượng giải quyết các bất đồng, tranh chấp, đặc biệt các tranh chấp về lãnh thổ trên đất liền và trên biển."

Đặc biệt, BTGTU thú nhận có việc: "bổ sung các hiệp định đã ký kết giữa 2 nước".

Câu hỏi đặt ra: những hiệp định đã ký kết đã được bổ sung những gì?

BTGTU cũng xác nhận có Văn kiện kết thúc Cuộc gặp Cấp cao tại Thành Đô,biên bản làm việc, và các tài liệu khác "khẳng định lập trường của ta ở Cuộc gặp Cấp cao tại Thành Đô, thể hiện đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ của đảng ta, góp phần tạo môi trường hòa bình, ổn định để phát triển đất nước.":

Congvan-hntd3c.jpg

Nếu đúng như thế và với nội dung "tích cực" như BTGTU đã "tuyên truyền" thì không có lý do gì đảng CSVN không công bố toàn bộ nội dung những "Văn kiện kết thúc Cuộc gặp Cấp cao tại Thành Đô", "biên bản làm việc", và "các tài liệu khác" cho nhân dân Việt Nam được biết.

Chỉ có việc công bố mọi văn kiện có chữ ký giữa những người cầm đầu hai nước mới có thể minh xác được điều mà BTGTU viết trong tài liệu gửi đến các cấp trong đảng:

Congvan-hntd3e.jpg

Mở ngoặc ở đây về phần "không hề có vấn đề Trung Quốc gây sức ép với ta về nhân sự":

Theo nguyên Ủy viên BCH Trung ương khóa 6, cựu Thứ trưởng Bộ Ngoại Giao Trần Quang Cơ: "Sau khi xảy ra va chạm giữa Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch và trưởng đoàn Trung Quốc Từ Đôn Tín, sức ép vào nội bộ ta càng mạnh hơn: suốt nửa cuối 1990 đến 1991, Trung Quốc phớt lờ Bộ Ngoại giao, chỉ làm việc với Ban Đối ngoại; Ngoại trưởng Tiền Kỳ Tham từ chối gặp Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch tại kỳ họp Đại hội Đồng LHQ ở Nữu-ước tháng 9.90. Trước đó, ý đồ Trung Quốc phân hóa nội bộ ta đã bộc lộ rõ: muốn ta phải thay đổi Bộ trưởng Ngoại giao. Không chỉ thế, Trung Quốc còn lợi dụng sự cả tin của lãnh đạo ta để phá hoại uy tín đối ngoại của ta bằng cách dùng thủ đoạn cố ý lộ tin ra với các nước."

Kết quả là Bộ trưởng Ngoại giao lúc bấy giờ là Nguyễn Cơ Thạch bị loại ra khỏi phái đoàn tham dự Hội nghị Thành Đô. Nguyễn Cơ Thạch cũng đã nhận định về thỏa thuận Thành Đô 1990: "Một thời kỳ Bắc thuộc mới rất nguy hiểm đã khởi sự."

Kết luận:

1. Tài liệu tuyên truyền của Ban Tuyên giáo Trung ương của đảng CSVN xác nhận Hội nghị Thành Đô năm 1990 có nội dung "thương lượng giải quyết các bất đồng, tranh chấp, đặc biệt các tranh chấp về lãnh thổ trên đất liền và trên biển."và "bổ sung các hiệp định đã ký kết giữa 2 nước"

2. Ban Tuyên giáo Trung ương xác nhận vấn đề Hội nghị Thành Đô có "ảnh hưởng đến tư tưởng của cán bộ, đảng viên và nhân dân", thông tin "Việt Nam sẽ thành khu tự trị thuộc Trung Quốc, giống như Nội Mông, Tây Tạng, Tân Cương và Quảng Tây vào năm 2020…" gây bức xúc trong cán bộ, đảng viên và trong các tầng lớp nhân dân". Tuy nhiên, BTGTƯ chỉ gửi tài liệu đến nội bộ đảng để TUYÊN TRUYỀN, thay vì công khai trình bày mở rộng trước nhân dân để giải quyết những "ảnh hưởng đến tư tưởng của nhân dân" và những "bức xúc trongtầng lớp nhân dân". Điều này chứng tỏ rằng đảng CSVN tiếp tục ra sức che giấu sự thật của Hội nghị Thành Đô đối với nhân dân Việt Nam.

3. Phản ứng của đảng CSVN cho thấy chiến dịch Chúng Tôi Muốn Biết đang có những tác động lên tinh thần của các đảng viên và làm cho lãnh đạo đảng lo lắng. Tuy nhiên, bàn tay không thể che được mặt trời, BTGTƯ trong khi cố gắng tuyên truyền chữa cháy cho những điều bưng bít, sai trái của lãnh đạo đảng trong Hội nghị Thành Đô đã đổ dầu thêm vào lửa, đã làm cho những nghi vấn của người dân về Hội nghị có tên "Bán Nước" vào năm 1990 ngày càng gia tăng.

1dlb.png
Vũ Đông Hà
danlambaovn.blogspot.com

===

(1) danlambaovn.blogspot.com/2014/10/ban-tuyen-giao-tw-tung-tai-lieu-ve-hoi.html
(2) danlambaovn.blogspot.com/2014/10/ve-hoi-nghi-thanh-o.html
(3) diendan.org/tai-lieu/ho-so/hoi-ky-tran-quang-co

Posted in chính trị, dân chủ, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , , | Leave a comment