Đến đã đủ lâu! Giờ cũng sẵn sàng để… ra đi! (… về với Chúa)

- Phổ biến thông tin đa chiều, và lên tiếng vì những bất công xã hội là việc làm cần thiết và đúng đắn. – Tự do thông tin là bước khởi đầu để có được dân chủ thực sự, giúp đưa đất nước đi lên và thoát khỏi khốn khó đói nghèo.

- Đừng lầm lẫn giữa : thứ tha những lỗi lầm đã qua, với việc nuôi dưỡng những sai phạm đang diễn ra để chúng cứ tiếp tục tồn tại và trầm trọng hơn nữa! – Đó là ác chứ không phải ái!

- Đừng để bị nhập nhằng giữa “Đất Nước, Tổ Quốc” với đảng cầm quyền! “Đất Nước, Tổ Quốc” là mãi mãi, còn đảng cầm quyền chỉ là nhất thời!

Theo dõi các links tin từ twitter, được cập nhật thường xuyên ở cột phải

Posted in khề khà | Tagged , | 1 Comment

(VNTB)-Mưa bão 2014: EVN, Vũ Huy Hoàng và Hoàng Trung Hải?

Nguồn ijavn

(VNTB) Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) vẫn là chủ đề vô trách nhiệm muôn thuở của những người viết phải có trách nhiệm.

Bộ trưởng công thương Vũ Huy Hoàng?

Khi những cơn bão đầu tiên đổ vào Việt Nam và không thể nói ngành thủy điện vô can trong gần ba chục cái chết của dân nghèo ở Hà Giang, một đại diện của EVN còn nói thẳng với chính quyền địa phương và người dân tỉnh Phú Yên là: “Chúng ta không kỳ vọng gì thủy điện sẽ cắt được lũ cho hạ du. Không bao giờ cắt được! Sẽ còn lũ tiếp diễn. Chúng ta phải chấp nhận sống chung với lũ”.

Phú Yên lại là một trong những nạn nhân đau đớn nhất của nạn xả lũ thủy điện.

Vô trách nhiệm!” là từ ngữ mà vài tờ báo trung thực và can đảm nhất trong báo giới nhà nước dám thốt lên, trong khi đại đa số báo chí hầu như im lặng trong một nỗi hổ thẹn tự thân khó tưởng tượng trước khổ nạn của đồng loại.

Chỉ trong hai tháng mưa bão cuối năm 2013, tập đoàn điện lực EVN đã đồng loạt cho xả lũ ở 15 nhà máy thủy điện mà đã gây ra hậu quả ghê gớm khi “giết sống” đến năm chục mạng dân nghèo khó nơi rốn lũ tại các tỉnh Phú Yên, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Quảng Bình, Nghệ An… Thế nhưng sau khi báo chí và dư luận kêu gào thảm thiết, vẫn không có bất cứ quan chức nào của EVN và của cơ quan chủ quản của tập đoàn này là Bộ Công thương phải ra trước vành móng ngựa. Thậm chí bất chấp loạt kiến nghị của đại biểu hội đồng nhân dân tỉnh Quảng Nam, đã không có nổi một đồng bồi thường cho dân. Thay vào đó, ông Vũ Huy Hoàng – Bộ trưởng công thương và là người vẫn ung dung “đi công tác nước ngoài” trong thời gian các nhà máy thủy điện xả lũ lên đầu dân – đã hoàn toàn phủi bụi trách nhiệm của một ủy viên trung ương đảng.

Trách nhiệm ấy, nếu xảy ra ở những quốc gia phát triển và công tâm hơn nhiều chính thể Việt Nam, chắc chắn sẽ phải đối mặt với một bản án tù chứ không chỉ là hành động phải bồi thường vật chất cho các nạn nhân chịu nạn.

Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải?

Phát ngôn “dân phải sống chung với lũ” của một quan chức EVN càng cho thấy thái độ vô trách nhiệm vừa cá nhân vừa tập thể của EVN đã lên đến mức bất chấp dư luận và dã man đến thế nào. Như được một số cấp cao hơn hẳn và không loại trừ cả quan chức chính phủ “bảo kê”, EVN đang tự biến diễn thành một thứ giặc nội xâm, sau khi tập đoàn này vừa bị báo chí phanh phui hoạt động mua điện của ngoại xâm Trung Quốc suốt từ năm 2005 đến nay với giá cao gấp 3 lần mức giá bình thường trong nước.

Là doanh nghiệp con nợ đầu bảng ở Việt Nam với con số ít nhất 118.000 tỷ đồng, mới đây EVN đã hoan hỉ thông báo “lần đầu tiên đã có lãi sau 2 lần tăng giá điện”.

Nhưng sau hàng loạt vụ bê bối chấn động và hậu quả tang thương mà EVN gây ra, ngay cả một phó thủ tướng phụ trách ngành điện là ông Hoàng Trung Hải lại gần như “biến mất”.

Mùa mưa bão cuối năm 2014 sắp ập đến. Sau cơn bão Thần Sấm Rammasun, rất có thể Việt Nam sẽ là điểm đến của những cơn lốc tố ghê gớm khác. Rừng bị phá gần như cạn kiệt, cùng vài chục hồ thủy điện treo lơ lửng ngay trên sinh mệnh người dân vùng rốn lũ. Nhưng sau tất cả, đó là lối hành xử “sống chết mặc bay” của giới quan chức lãnh đạo EVN. Để từ đó, người dân càng nhìn rõ bản chất của giới lãnh đạo ở các cấp cao hơn.

Của cả một chế độ chính trị!

Sẽ còn nhiều cái chết của dân chúng bởi thói vô lương tâm của quan chức. Thế nhưng tại sao dân chúng lại không thể hay không muốn thét lên? Vì sao dân chúng lại không làm điều tối thiểu để lôi những quan chức vô đạo “giết sống” dân như thế ra trước Tòa án Xã hội?

Trường Sơn
* Việt Nam Thời Báo – Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả không phản ảnh quan điểm hay lập trường của Việt Nam Thời Báo

Posted in chính trị, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

Hà Lan: Quốc gia nhỏ – Tòa án lớn

Nguồn hieuminh

Peace palace - Trụ sở của PCA ở Hague. Ảnh: PCA

Peace palace – Trụ sở của PCA ở Hague. Ảnh: PCA

Nói đến Hà Lan nhớ đến cối xay gió, đê quai, hoa tulip, bóng đá tổng lực, sex… nhưng ít người nghĩ đến…tòa án. Vài thứ đầu làm ta chóng mặt, hoa mắt, mỏi gối, chùn chân, nhưng tiếng búa gõ của quan tòa The Hague mới làm cho kẻ mắc lỗi gục hẳn vì những phán xét mang tầm toàn cầu.

Rắc rối Nga, Ukraine, MH17 và Yukos

Tháng 12-2013, do tác động của bà Thủ tướng Đức, Tổng thống Putin đã ân xá cho sếp cũ của Yukos là Mikhail Khodorkovsky do muốn gây dựng hình ảnh Olympic Mùa Đông ở Sochi. Nhưng rồi biểu tình Maidan tại Kiev, lật đổ Yanukovych đã làm ngọn đuốc Sochi không như Putin muốn.

Tỷ phú Khodorkovsky đang vùng vẫy ở phương Tây, đứng sau những vụ ăn miếng trả miếng đối với Putin. Ukraine, MH17, trừng phạt kinh tế và nay là tòa án Hà Lan đang làm Putin đau đầu.

Có lẽ tin về Tòa án PCA ở Hague (Permanent Court of Arbitration – hay còn gọi là The Hague Tribunal) vưa phán quyết, chính phủ Nga phải trả 50 tỉ đôla thiệt hại cho các cổ đông của công ty Yukos nay đã phá sản, không gây chú ý đối với người Việt. Xem thêm trên BBC VN

Bị bắt năm 2003, 10 năm trong tù, Mikhail Khodorkovsky bị tòa án Nga buộc tội lừa đảo và trốn thuế. Dư luận cho rằng tay tài phiệt tỷ phú dầu hỏa Khodorkovsky dám thách thức vị trí của Putin nên mới phải đếm kiến, Yukos bị phá sản và bán rẻ cho các công ty nhà nước của Nga.

Vụ kiện này bắt đầu từ năm 2005, 2 năm sau khi tài phiệt ngồi sau song sắt, do ba công ty con là Hulley Enterprises Limited (Cyprus), Yukos Universal Limited (Isle of Man) and Veteran Petroleum Limited (Cyprus) đâm đơn.

Sau 8 năm, nay tòa PCA “bỗng” kết luận, giới chức Nga đã làm sai và nay phải trả lại tài sản cho Khodorkovsky và các cổ đông. Để có được 50 tỷ đô la “của Cesar trả lại Cesar” chắc chắn còn nhiều cuộc chiến pháp lý tiếp theo, hao sức, tốn của.

Người ta tự hỏi, tại sao vụ Yukos nay lại dấy lên đúng vào thời điểm máy bay hành khách MH17 bị nghi do phiến quân thân Nga bắn rơi, dùng hệ thống tên lửa hiện đại BUK do Nga cung cấp.

Hà Lan là quốc gia có tới 2/3 số hành khách (gần 200 người trong tổng số 298) trên chuyến bay đó. Là một nước nhỏ, cỡ Moscow và ngoại ô cộng lại, dân số 17 triệu, cũng chỉ nhỉnh hơn thủ đô Nga một chút, Hà Lan không dám thách thức nước Nga về chính trị, kinh tế và quân sự sau MH17.

Nhưng nhìn cảnh những xác nạn nhân người Hà Lan và các nước khác trên thế giới bị phơi dưới nắng hè, bị những phiến quân canh gác, gây khó dễ, đồ đạc bị mất cắp, thi thể bị khám xét một cách thiếu tôn trọng, người Hà Lan không thể không căm giận.

Trong lúc Hà Lan đang đón nhận những thi thể từ Ukraine thì tòa án Hague đã làm phận sự của mình. Phán xét bất lợi cho nước Nga là một hành động của tòa án trong thời điểm khá tế nhị này là một đòn gió gửi Putin bởi xảy ra vào lúc căng thẳng Nga – phương Tây đang leo thang, các đòn trừng phạt kinh tế tới tấp đưa ra, miền Đông Ukraine đang chiến tranh.

Nếu Nga không chứng minh “mình đã làm đúng”, việc trả lại 50 tỷ USD là đương nhiên. Theo hầu tòa cũng tốn kém, không theo thì tòa tuyên án vắng mặt. Các cổ đông của Yukos có quyền tịch biên tài sản nào thuộc về nước Nga, tài sản Nga có khắp mọi nơi trên thế giới.

Nước nhỏ nhưng tòa án lớn

Dùng luật chính là sức mạnh của các nước nhỏ. Tây Ban Nha, Bỉ, Hà Lan, Ý…từng ra trát bắt cả nguyên thủ quốc gia, nghe tưởng đùa. Mấy năm trước một doanh nhân Việt sang Thụy Sỹ bỗng bị câu lưu vì do một công ty đa quốc gia khác kiện.

The Hague (Den Haag) là một thành phố lớn thứ 3, nửa triệu dân, thủ phủ phương Nam của Hà Lan, dù không phải là thủ đô (Amsterdam) của Hà Lan nhưng là nơi chính phủ, quốc hội, và tòa án tối cao (tam quyền) làm đại bản doanh. Nơi đây có 150 tổ chức quốc tế trong đó có Tòa án Quốc tế (International Court of Justice và International Criminal Court) nổi tiếng khắp thế giới.

Tại đây có những vụ án xét xử các tội phạm chiến tranh và diệt chủng, chống lại loài người. Cựu Tổng thống Serbia, Slobodan Milošević, bị dẫn độ về đây, xét xử từ năm 2002 đến 2005, cuối cùng Milošević chết trong tù. Nhiều chính khách Serbia và châu Phi cũng bị đưa về đây.

Tulip Hà Lan

Tulip Hà Lan

Báo chí Việt Nam hay gọi là tòa án quận Hague, nghe có vẻ thường. Trong thực tế, The Hague Tribunal (PCA) có vai trò phán xét quốc tế rất lớn. Việc PCA đưa ra kết luận Nga phải trả lại 50 tỷ đô là cho Khodorkovsky không phải là một phán xét bừa.

Danh sách các vụ tầy đình mà PCA đã và đang xử lý cũng thấy mức độ nghiêm trọng như thế nào (Xem danh sách tại đây).

Các vụ kiện giữa các quốc gia như Hà Lan và Nga tranh chấp ở Bắc Cực, Đông Timor và Australia, Malaysia và Singapore, đến vụ Philippines đang kiện Trung Quốc về tranh chấp đảo cũng đang ở giai đoạn xem hồ sơ.

Ngoài ra, PCA cũng xử kiện tụng giữa các công ty đa quốc gia về đầu tư đa phương. Mỹ, Trung Quốc, Nga, Anh, Pháp… đều có các công ty dính đến The Hague.

PCA là tổ chức tòa án liên quốc gia bao gồm 115 thành viên, thành lập từ năm 1899, nhằm giải quyết các tranh cãi giữa các quốc gia, các công ty đa quốc gia, kể cả nhân quyền và phán xét tội ác chống nhân loại.

PCA có trụ sở tại Hague là một chứng chỉ, nước nhỏ như Hà Lan, nhưng tòa án mạnh, sức lan tỏa của quốc gia rất lớn trên trường quốc tế. Chẳng ai nghĩ đến chuyện đặt trụ sở tòa án quốc tế tại một nơi mà bắt người vì bao cao su nhưng lại xử tội chống đảng và nhà nước.

Một quốc gia như thế, họ cũng sòng phẳng với chính mình. BBC cho hay, ngày 16/7, PCA phán quyết rằng chính quyền nước này chịu trách nhiệm trong vụ để xảy ra việc giết hại hơn 300 đàn ông và bé trai Bosniak (người Bosnia Hồi giáo) ở Srebrenica, Bosnia-Hercegovina hồi tháng Bảy năm 1995. Vì lính Hà Lan gìn giữ hoà bình tại đây đã không làm tròn bổn phận khi đuổi 300 người ra khỏi doanh trại, sau đó họ bị thảm sát.

Khi tòa đã phán như thế sẽ kéo theo đền bù. No one is above the law – Không ai có thể ngồi trên pháp luật chính là đây.

Người Việt nên biết về luật quốc tế

Vietnam Airlines không quên bài học công ty Falcomar (Ý). Tháng 11 năm 1992, Vietnam Airlines (cũ) ký hợp đồng chỉ định Công ty Falcomar (Ý) là đại lý của VNA tại thị trường Ý. Theo phía nguyên đơn là luật sư Liberaty, từ 12 năm 1992, ông này đã được Falcomar thuê để thực hiện một số công việc cho Falcomar với tư cách là đại diện cho Vietnam Airlines.

Ngày 14 tháng 9 năm 1994, luật sư Liberati có đơn gửi Tòa án Roma yêu cầu Falcomar và Vietnam Airlines thanh toán những chi phí công việc mà ông ta đã thực hiện, tổng số khoảng trên 573.000.000 lire (tiền Ý). VNA không thèm dự, bỏ qua trát hầu tòa. Xem chi tiết trên Wiki về vụ này.

Vì VNA không có mặt tại tòa, Tòa án Roma phán VNA phải nộp 4,3 triệu ER. Kiện đi kiện lại vẫn bị phạt.

Năm 2004, Ủy ban Đòi nợ và Tịch biên Pháp thông báo phong tỏa số tiền 1,3 triệu euro tại tài khoản BSP Pháp (tài khoản thu từ bán vé máy bay ở đại lý) của Vietnam Airlines để thanh toán theo phán quyết của tòa. Kèm theo quyết định của Tòa Phúc thẩm Paris xác nhận số tiền mà Vietnam Airlines phải trả là gần 5,2 triệu euro (tính cả lãi suất phát sinh theo lãi suất ngân hàng, tức là khoảng 100 tỷ đồng).

Chẳng hiểu vụ việc đi đến đâu. Nhưng cho dù có hòa thì tiền mất tật mang vì đã bị kiện phải thuê luật sư, mà thù lao khoảng 1000$/giờ. Ngày 8 tiếng làm việc đã toi 8000$, kéo khoảng vài 3 năm, ai có thể chịu nổi. Đôi khi nộp tiền phạt còn rẻ hơn là theo kiện.

Nếu nghĩ rằng PCA (The Hague Tribunal) đưa trát bắt nước Nga trả lại 50 tỷ đô la là trò chính trị vui đùa thì không hiểu luật lệ quốc tế. Ngược đãi, bắt người vô cớ, hành hạ và thủ tiêu bí mật, rất dễ bị liệt vào tội chống lại nhân loại ở tòa án Hà Lan, hậu quả thường đến sau khi kẻ phạm pháp không còn ngồi trên ghế quyền lực.

Vĩ thanh

Cối xay gió Hà Lan

Cối xay gió Hà Lan

Có lẽ Putin không lường trước được những đòn hiểm về kinh tế của phương Tây. Chiếm Crimea, giúp phiến quân miền đông Ukraine, bắn rụng MH17 và hành xử bất nhân sau đó… đang làm nước tràn ly. Vụ Yukos, rồi tại London cũng rục rịch lội tay KGB bị ám sát từ thời nào thời nào ra điều tra lại từ đầu. Bây giờ thêm đối thủ Khodorkovsky giơ găng. Chống đỡ các đòn tứ phía quả là khó.

Hà Lan có đặc sản cối xay gió, bóng đá tổng lực, phố đèn đỏ, sex, nhưng ít ai nhớ đến…tòa án. Mấy thứ đầu làm ta chóng mặt, hoa mắt, lảo đảo… nhưng tòa án mới là thứ làm người ta gục ngã vì những phán xét mang tầm toàn cầu.

Nước nhỏ nhưng nền pháp luật lớn làm nên một siêu cường có sức mạnh mềm. Thay vì sắm tầu ngầm kilo, SU hay Mig, tên lửa, người Hà Lan dùng pháp luật bảo vệ tổ quốc, và sẵn sàng xử các cường quốc nếu vi phạm luật.

HM. 28-7-2014

Posted in chính trị, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

NS. Tô Hải : NHÂN NGÀY 27/7, TRUYỆN TRÒ VỚI MỘT NGƯỜI DƯỚI..ÂM PHỦ !

Nguồn to-hai

Nhật ký mở lần thứ 105

Ngày 27/7/2014

Người này, tuy không có danh hiệu “anh hùng” ,”thương binh” hay “liệt sỹ” gì nhưng cũng có quá nhiều danh hiệu của đảng-nhà nước này : Giải thưởng Hồ Chí Minh, Ủy viên chấp hành Hội Nhà Văn, đại biểu Quốc Hội (hình như 2 khóa liền thì phải) Ông là nhà thơ Chế Lan Viên nổi tiếng với Đảng bởi các bài viết “đánh chết tươi” lũ Nhân Văn và “thơ ca ngợi Bác Hồ” ….Tuy nhiên,,lúc cuối đời , khi vào sinh sống ở thành phố Sai-gòn , ông đã “suy thoái” khá nhiều trong cái đầu và con tim ,để lại hàng loạt bài thơ “phản tỉnh” như “Bánh vẽ” ,”Ai? Tôi?”…”Trừ đi!”… Cũng như Nguyễn Khải với “Đi tìm cái tôi đã mất”,Nguyễn Minh Châu với “Lời ai điếu cho một nền văn học minh họa” ,tôi chắc rằng :nếu còn sống ,các ông thấy được khó mà lên được “thiên đường” mà ông Tổng Trọng của các ông đã hứa rằng “đến cuối thế kỷ này cũng chưa chắc có !” Vậy thì chắc chắn là ,ông giờ đang nằm yên ở…Địa ngục và không bị Diêm Vương bỏ vào vạc dầu do có thành tích “phản tỉnh lúc cuối đời”

chelanvien.jpg
Người dưới âm phủ tác giả của "Tôi? Ai?"

Bởi dzậy ,nhân ngày 27 tháng 7 ,thay vì khóc thương cho hàng triệu con nguời, cho hàng 100 bạn bè tôi bị “chết oan”trong 4 cuộc chiến tranh vừa qua , tôi nhớ tới bài thơ viết về thương binh liệt sỹ nổi bật nhất của ông mà tôi còn ghi nhớ để báo cáo với ông về những điều ray rứt của ông trong vai trò một “kỹ sư tâm hồn” đã lao vào tội lỗi khi người thương binh sống sót hỏi ông thì ông chỉ biết “…ú…ớ “..nhận tội là ông, ông đã chỉ biết cả đời làm thơ” động viên họ xung phong” !; Nhưng VÌ ĐÂU MÀ CÁC ÔNG (và cả tôi nữa) MẮC VÀO CÁI TỘI TẦY TRỜI ĐÓ ? Thì…ông chưa có điều kiện như vụ Tầu hạ đặt giàn khoan HD 981.., để ông dám nói ra …

Hôm nay đây ,,đã có nhiều bài thơ ray rứt về số phận những con người Việt Nam bị đẩy vào các cuộc chém giết vì “chủ nghĩa quốc tế vô sản” . Tôi có sáng kiến : gửi tới nơi ông đang chết hoặc cho những nhà thơ đại hèn, trùm nói láo, nói phét ngợi ca để kiếm cơm những điều đáng viết, đáng nói hơn rất nhiều lần cái vụ “2.000 người xuống núi” chỉ còn lại 30 của ông nhiều . Có khôn thiêng, dưới ấy ông lại hứng cảm sáng tác một vài bài thơ nói về những đề tài nóng sôt,, ray rứt nhưng cực ký hiện đại hôm nay…

Trước khi vào đề ,mong các bạn trẻ ,các bạn già mới làm quen với Internet hãy đọc lại bài thơ cực kỳ “tự diễn biến” của nhà thơ họ Chế đảng viên đảng cộng sản VN ! ..

Ai? Tôi!

Chế Lan Viên (1987)

Mậu Thân 2.000 người xuống đồng bằng
Chỉ một đêm, còn sống có 30
Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2.000 người đó?
Tôi!

Tôi – người viết những câu thơ cổ võ

Ca tụng người không tiếc mạng mình
trong mọi cuộc xung phong.
Một trong ba mươi người kia ở mặt trận về sau mười năm
Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ

Quán treo huân chương đầy, mọi cỡ,

Chả huân chương nào nuôi được người lính cũ!
Ai chịu trách nhiệm vậy?
Lại chính là tôi!

Người lính cần một câu thơ giải đáp về đời,

Tôi ú ớ.
Người ấy nhắc những câu thơ tôi làm người ấy xung phong
Mà tôi xấu hổ.
Tôi chưa có câu thơ nào hôm nay
Giúp người ấy nuôi đàn con nhỏ
Giữa buồn tủi chua cay vẫn có thể cười …

Và đây: những gợi ý đề tài cho ông và cho các nhà thơ còn sống hãy cầm bút để làm nên những tác phẩm “xứng tầm thời đại” mà đảng các ông vẫn mỏi mắt mong chờ !

Hãy viết về :

1-Cuộc chiến tranh bị “giấu kín” bị cố tình bỏ quên chống Tầu xâm lược, cuối cùng cũng đã được phanh phui do chính những người lính của F360 ,buộc các nhà đương cục phải đứng ra gặp gỡ những người còn sót lại của một đơn vị đã bị ..xóa sổ, mất hết tư liệu, giấy tờ , để xác minh ai là ai ? aichết ? ai còn? Một con số ước tính đã được chính thức đưa lên trên báo đài là “trên 1700 người ! Và một cuộc kỷ niệm đốt nến trên Nghĩa trang Vị Xuyên đã được….lần đầu công khai tổ chức nhưng chẳng có một đại diện nào, ”ông to” nào của đảng-chính phủ các ông ấy có mặt để khỏi phải…phắt biểu….lỡ động lòng ông bạn-kẻ thù thi….ăn thêm một bài học nữa là cái…sợ nhất !

2-Số phận những “liệt sỹ anh hùng” trong chiến tranh giải phóng giai cấp” càng đi sâu, càng áp dụng các phương pháp khoa học như ADN càng lộ ra nhiều vấn đề :
a/những con số người có chồng, con, cha, anh,chết khắp các nơi từ trong nước tới các nước bạn Lào, Căm,… mong được điều tra,, tim kiếm xét nghiệm xương cốt càng tăng vọt đến không ngờ !(Chỉ riêng Hải Dương đã có con số 70.000 ! Thủ tướng đành mở lòng rút ngân sách cho thêm 500 tỷ để thiết lập 3 trung tâm xét nghiệm ADN mà thế giới cái chuyện này người ta đã lo ngay từ khi đeo cái thẻ bài (plaque) có số hiệu, tên tuổi đơn vị, nhóm máu…đề phòng khi người chiến sỹ bị chết không toàn thây từ khuya rồi !
b-/ Ngay khi đã khai quật những nắm xương khô, có khi không đầu, không tay chân, thậm chí có đến 4, 5 xương ống chân…thì ai dám bảo đảm đó là của một người ? chứ chưa nói đến người đó là người nào? Để biết được nơi ở của gia đình họ mà xin mẫu đối chiếu ? Chưa kể thời gian, khí hậu ,các thứ vi khuẩn… đã làm các gène ADN đã biến đổi không còn tính chính xác nữa (Tuyên bố trên VTV1 đêm 26/7/2014 của vị g/s t/s ?? phụ trách trung tâm xét nghiệm ADN)
Tóm lại đây vẫn chỉ là một động tác “giải quyết tư tưởng “ chẳng khác mấy việc xây nghĩa trang với hàng trăm bia mộ giả mà thôi! Giá mà : Những chiến sỹ ra trận đều được nhà nước không chỉ coi như những kẻ “một ra đi là không trở về!” ,”da ngựa bọc thây lòng này vẫn vui!” hoặc như bà mẹ xã Đông Lỗ (Ứng Hòa Hà Đông) có 2 con đã bị đi B hai năm khi được hỏi thăm : Có nhận được thư từ tin tức gì không?” Bà đã trả lời khô không khốc :”Ui giào ôi ! Chắc chết mất xác rồi chứ còn đâu mà thư với từ!”
Cái chết “nhẹ như lông hồng”như thế liệu có phải là tâm thức của người Việt Nam ngàn đời ? Hay là vì đâu ? Vì ai? Mà cái chết trở nên định mệnh phũ phàng chỉ dành cho cái đất nước Việt Nam không được may mắn như các nước thuộc địa khác ở khắp thế giới,họ vẫn dành được Độc Lập mà chẳng phải chém giết ai ,chém giết nhau lần nào ! Đề tài hay quá để đi sâu cho mỗi con người văn nghệ có lương tâm phải không các nhà văn nhà thơ còn sống cũng như…đã chết !?

3- Kể từ khi chuyển giao thế hệ cho các ông bà cộng sản trẻ ,thì từ các quan xã ,quan huyện ,quan tỉnh, tới quan trung ương , các thương binh, liệt sỹ, gia đình cách mạng, bà mẹ anh hùng đối với họ chỉ là một đống phức tạp, nhất là các ông bà cộng sản giờ thứ 36 ,sinh ra và lớn lên ở miền …ông Thiệu , thậm chí còn có hận thù với cộng sản, nay vớ được cái quyền “quản lý” ruộng đất mà hiến pháp quy định là “ sở hữu toàn dân” Thế là kệ mẹ mày là thương binh, kệ cha mày có bố, có chồng liệt sỹ, tao cứ cưỡng chế phá nhà, đòi đất để…”quy hoạch” và để…”bán” để đỡ mất công mọi người đọc, xin gửi 3 trong hàng trăm đường link có trên Internet về các vụ “đời đời nhớ ơn thương binh liệt sỹ” sau đây:

Vầ tiếp theo là bài viết trên Blog của một bà cụ già 80 mà cả thế giới lẫn trong nước đều biết tiếng vì luôn dám đứng ra chỉ trích cái đảng chính phủ hiện thời:

Thứ Sáu, ngày 25 tháng 7 năm 2014
Nhân ngày 27 tháng 7, vạch trần tội ác của bọn ăn cháo đá bát!
Lê Hiền Đức: Chiều qua, lúc 3 giờ, công an và dân phòng phường Nguyễn Trãi Hà Đông Hà nội đã cướp đi bó mía và vài quả dừa của một gia đình thương binh bán giải khát tại nhà trên mặt phố Nhuệ giang. Nhân dân đã gửi ảnh và clip cho tôi, sẽ đăng tải lên để thấy bọn ăn cháo đá bát, cướp ngày khoác áo công an dân phòng, áo đó cũng của dân mua cho mặc.

ĐẬP NHÀ, CƯỚP ĐẤT CỦA BÀ DƯƠNG THỊ KÍNH – THÂN NHÂN BA LIỆT SĨ – BÍ THƯ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH LÊ THANH HẢI VÀ BÈ LŨ PHẢI ĐỀN NỢ MÁU!
Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ.
Nhân ngày 27/7 – Ngày Thương binh Liệt sĩ, vạch trần tội ác của Lê Thanh Hải, Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, nguyên Chủ tịch UBND thành phố Hồ Chí Minh và bè lũ đối với bà Dương Thị Kính, chị ruột của ba Liệt sĩ, người viết bài này muốn các chiến binh đã ngã xuống vì Tổ quốc Việt Nam ấy tin rằng họ chẳng cần phải đội mồ lên, Công lý rồi sẽ được thực thi – bởi không thể nào khác!Bà Dương Thị Kính, ngụ tại 255/6/27 Ngô Tất Tố, phường 22 quận Bình Thạnh, thành phố Hồ Chí Minh, có mẹ là Bà mẹ Việt Namanh hùng, có bố, chồng, con và cả bốn em trai đều tham gia Vệ quốc đoàn rồi Quân đội nhân dân Việt Nam, trong đó ba em là Liệt sĩ là Dương Văn Cồ, Dương Văn Hữu và Dương Văn Linh, bản thân đã tích cực tham gia cả hai cuộc chiến tranh vì Độc lập dân tộc và Thống nhất đất nước.Không nghi ngờ gì nữa, gia đình bà Dương Thị Kính là một gia đình Việt Nam điển hình có công với Dân tộc, với Đất nước và với cống hiến như vậy lẽ ra phải được Nhà nước “cách mạng”, chứ chưa nói đến Nhà nước “của Dân, do Dân, vì Dân”, quan tâm đặc biệt, chí ít lo cho một chỗ ở tối thiểu.Thế nhưng, Nhànước dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh nhờ một phần máu của gia đình bà Kính chẳng những không cấp cho bà và gia đình một xăng-ti-mét đất nào đúng kiểu “vắt chanh bỏ vỏ”, mà dã man hơn cả loài cầm thú, đập tan nhà và cướp trắng đất mua bằng đồng tiền bà đã chắt chiu cả đời để làm giàu cho những kẻ nhân danh Nhà nước ấy.Sáng 18/10/2002, UBND quận Bình Thạnh đã cử một lực lượng đông đảo công an, dân phòng… đến đập nhà bà Kính và đến sáng 7/5/2003 thì cưỡng chế lấy luôn đất ở của bà Kính để thực hiện “dự án khu nhà ở tái định cư chương trình OKX” theo Quyết định số 2674/QĐ-UB ngày 19/12/2001 của Chủ tịch UBND quận Bình Thạnh Nguyễn Hữu Nhân.

http://lehienduc2013.blogspot.com/2014/07/nhan-ngay-27-thang-7-vach-tran-toi-ac.html (cho bạn đọc nào muốn đọc hết bài)

bnjio.jpg
Ngài Tổng Thanh tra Chính phủ thỏ thẻ rằng thì là: Đất là của con trai, còn tiền xây biệt thự là do người em kết nghĩa của Ngài biếu cơ đấy!!!


TH+1.jpg

Chưa hết ,gần đây nhờ phong trào đòi hỏi tự do, đòi quyền con người,và đấu tranh chống tham nhũng ,phiền nhiễu ,đòi bôi trơn cả đén các bà mẹ anh hùng ,,gia đình liệt sỹ ,người ta mới vạch trần những mưu mô kiếm chác của các quan làng,quan xã, quan bé ,quan to đã ỉm đi hàng ngàn hồ sơ của những bà mẹ anh hùng đích thực :nào là dù có chồng có hai con theo cách mạng bị chết cũng không duyệt vì lại có một con hy sinh dưới cờ vàng…ba sọc ! Nào là : Có chồng ,có hai con hy sinh nhưng….tại sao không “thủ tiết thờ chồng” mà lại nỡ vác về một ông chồng mới để vui thú tuổi già….Nào là….cả một lô lý do đê không “chi ra”thì cứ…đợi đấy !
Đến nỗi chỉ khi các ngài quan to nhất tỉnh vào cuộc nhân ngày 27/7 năm nay ,chỉ một huyện Củ Chi thôi đã phải truy tặng cho đến 831 bà mẹ anh hùng ,sau 39 năm tắt tiềng súng (!) mới được “xét duyệt” thì các bà mẹ đố cũng chẳng còn sống mãi trên đời để đợi chờ “ơn mưa móc của đảng nhà nước” được !

Cũng nhân dịp này ,báo chí được phen thả cửa tung ra những con số đến phát khiếp về sự “hy sinh to lớn của những người lính Việt đã hy sinh ”cho Cộng sản quốc tế” chứ không hề là “Việt cộng”!!!: 2997 nghĩa trang liệt sỹ trên toàn quốc !mà chỉ riêng nghĩa trang Tân Biên –Tây Ninh đã có 14.000 nấm mộ của cuộc chiến vì tình quốc tế vô sản ở Cămpuchia !!!(TuổiTrẻ 27/7/2014)
Cho dù ,đó chỉ là những nghĩa trang ảo ,những nấm mộ ảo thì , thư hỏi , có thiệt đắng cay không khi nhắc đến những con số guiness mới phát hiện này ?

3- Và cuối cùng, một vấn đề cơ bản, cốt lõi nhất mà không ít các nhà trí thức ,các chiến sỹ cách mạng lão thành, kể cả những người đã từng chĩa súng vào kẻ “xâm lược Mỹ và ngụy quyền tay sai”…đang mong mỏi :

SỰ CÔNG NHẬN THƯƠNG BINH LIỆT SỸ CỦA VIỆT NAM CỘNG HÒA V À CẦN CÓ CHÍNH SÁCH ĐỐI VỚI HỌ.
Nguy+van+tha+-+qua+phu.jpg

4-Việc này, hơn một lần đã được công khai hóa trên báo chí, trong các cuộc hội thảo khoa học, nhờ việc anh bạn-kẻ thù “4 đểu 16 chữ vàng khè thối hơn cứt’ đã lộ mặt là kẻ thù trước mắt và lâu dài” (Lê Duẩn) nên đã có tí rục rịch .Tuy nhiên sau vài điều sơ sơ công nhận có cái chuyện “anh dũng chiến đấu chống bọn Tầu xâm lược Hoàng Sa của các chiến sỹ hải quân VNCH”… ,có đưa cả hình ảnh vợ liệt sỹ Ngụy văn Thà lên báo chí….Nhưng tất cả chỉ là các tiếng nói…tự do ! Không một ai có trách nhiệm chính thức trong chính quyền ,trong đảng ,dám lên tiếng chứ chưa nói ban hành chính sách này nọ !

Làm sao để họ có được cái nhìn k hác đi với “người lính bên kia”sẽ :

-Giải tỏa được phần nào đó sự thù hằn dân tộc mà không ai (nhất là những người trẻ hôm nay) mong muốn kéo dài mãi muôn đời..

-Hiện thực hóa được phần nào cái chủ trương “hòa giải dân tộc” của mấy anh mà ai cũng ngửi thấy là “chủ trương… lừa” ! Vì nghĩa trang Biên Hòa “xưa sao nay đâu còn như thế…” ,vì hàng ngày lướt qua các phố Sài-gòn vẫn thấy đó những phế binh chế độ cũ dù cụt cả 2 chân, dù mù cả hai mắt, vẫn phải lê lết kiếm sống trên hè đường

Làm sao để trước khi họ bỏ cái lý tưởng điên rồ “giết! giết nữa! bàn tay không ngơi nghỉ…”để xây dựng nên một “thế giới đại đồng”, “4 phương vô sản đều là anh em”, họ hãy cố gắng rung động bằng …trái tim người trước những đại thảm cảnh do chính họ gây ra !

Việc này, cần sự góp sức và rung động của những con người văn nghệ sỹ quá đi chứ ! Ai dám làm cái chuyyện mà Chế Lan Viên đã làm cách đây 27 năm sẽ được mang danh hiệu “văn nghệ sỹ thoái hóa”

Phải không các vị văn sỹ “tự diễn biến quá chậm” đang nằm dưới âm phủ cũng như các vị “kiên định lập trường giai cấp” đến cùng, đang mơ về một “thiên đường xã nghĩa” rồi đây sẽ đến với đời chắt ,chút, chít của quí vị chẳng qua chỉ vì…HÈN ?

Posted in chính trị, dân chủ, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

NS. Tô Hải : HIỆP ĐỊNH GENÈVE 1954, VẾT DAO CẮT KHÓ LÀNH TRONG TIM NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC.

Nguồn to-hai

Nhật ký mở lần thứ 104
Ngày 28/7/2014

dicu1954_2.jpg
đoàn người di cư 1954 toàn người nông dân nghèo chạy trốn cải cách ruộng đất

Năm nay, vừa tròn 60 năm cái hiệp định khốn kiếp chia đôi nước Việt Nam ra thành 2 miền Nam Bắc, một “Bắc cộng” và một “Nam quốc gia”chuẩn bị đi vào cuộc anh em một nhà chém giết nhau, gieo rắc sự thù hằn và phân biệt đối xử với nhau như kẻ thù không đội trời chung từ cái tháng 7 năm 1954 đó mãi cho đến những ngày này của thế kỷ XXI cũng sẽ không bao giờ hòa giải được, nếu… :
– Một bên thì nhân danh chống “Đế Quốc Mỹ xâm lược và bè lũ tay sai”
– Một bên thì quyết ngăn chặn “làn sóng đỏ đang gieo rắc tóc tang cho tất cả những ai không chịu đi theo cái mục tiêu tối thượng của những tín đồ của tà giáo Mác-Lê-Mao", quyết không hợp tác, tổng tuyển cử gì ráo với bọn Việt cộng mà bầu bán với chúng chỉ là trò bịp bợm, chưa kể là sau đó 2 năm chế độ miền Nam lại bị rung chuyển vì những bê bối nội bộ (tôn giáo, đảng phái, độc tài gia đình trị).
Có nhiều Sự Thật quan trọng mà nhiều người nhất là thế hệ U70, kể cả những nhà báo hai ba lề luôn bị những tài liệu của Đảng họ đánh lừa, xuyên tạc , giấu diếm suốt 60 năm qua ….
Sự Thật đó là:

1- Hiệp định Gènève 1954 ,chính là cuộc áp đặt bước giải quyết mới của các cường quốc, đối với cái chốt chặn (tampon) làn sóng đỏ đang cần có sự tái cơ cấu lực lượng của cả 2 bên mặc dầu cả 2 bên Việt Nam đều không mong muốn!
Đây nè:
2-

“…Một ngày sau khi Hiệp định được ký kết, tức ngày 22 Tháng Bảy, Thủ tướng Ngô Đình Diệm ra lệnh treo cờ rủ toàn Miền Nam từ vĩ tuyến 17 trở vào để bày tỏ quan điểm chống đối sự chia đôi đất nước. Ngoại trưởng của chính phủ Bảo Đại, ông Trần Văn Đỗ thì rơi nước mắt…Nhưng trưởng đoàn đại biểu Việt Nam Dân chủ Cộng hoà thì lại lên tiếng: "Những ai yêu nước Việt Nam, những ai yêu sự thống nhất Việt Nam thì không cần phải khóc hôm nay. Hãy thực hiện tốt những gì đã ký kết hôm nay, thì 2 năm nữa sẽ có một nước Việt Nam thống nhất, độc lập, hoà bình và giàu mạnh. Những gì Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hoà làm trong những năm qua chính là vì mục đích đó. Nước mắt của chúng tôi đổ ra trong cuộc đấu tranh cho sự nghiệp đó nhiều hơn rất nhiều so với những giọt lệ mà quý vị (Quốc gia Việt Nam) nhỏ ra ở đây" – (Wikipedia)

Còn về phía Bắc Việt thì sao?
3-

“Ngày 22-7-1954. Chủ tịch Hồ Chí minh ra lời kêu gọi đồng bào cả nước: "Đấu tranh để củng cố hoà bình, thực hiện thống nhất, hoàn thành độc lập dân chủ cũng là một cuộc đấu tranh lâu dài và gian khổ"., và khẳng định: "Trung, Nam, Bắc đều là bờ cõi của nước ta, nước ta nhất định thống nhất, đồng bào cả nước nhất định được giải phóng"! – (Wikipedia)

Nghĩa là ngay ngày 22/7/1954, ông Hồ đã biết trước: Chẳng có Tổng Tuyển Cử, tuyển kiếc gì xất nhưng chủ nghĩa cộng sản sẽ toàn thắng, trên khắp vùng Đông Nam Á này, sẽ ….”GIẢI PHÓNG MIỀN NAM GIẢI PHÓNG ĐẤT NƯỚC“, để “bốn phương vô sản đều là anh em”, để “ bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay mình”,…để ngợi ca “Xít-Ta-Lin, Bác Mao Bác Hồ bất diệt”…(của nhà thơ Tố Hữu đấy!).
Còn theo Hoàng Tùng thì: “Nếu còn sức thì…chẳng ngaị gì mà ta không tiến thẳng tới….New Delhi!”

Thời gian này (1956-57) bọn mình ở miền Bắc đều được Họ “nhồi nhét” rằng thì là: ”Bọn Đế quốc Mỹ và bù nhìn Ngô đình Diệm đã phá hoại hiệp nghị Genève gạt bỏ Tổng Tuyển Cử!…
Rằng thì là: hơn 1 triệu đồng bào di cư vô Nam vì…..bị lừa bịp Chúa đã vào Nam…
dicu1954_4.jpg

dicu1954_3.jpg
Bốn lính thủy quân căng biểu ngữ đón chào người Di Cư lên chiến hạm USS Bayfield (APA-33) từ bến Hải Phòng để đi Saigòn vào ngày 3-9-1954.
dicu+1954+2.jpg
Họ (Bắc cộng) tuyên truyền láo, nói lấy được và cố tình lờ đi cái nguyên nhân sâu xa khiến đồng bào bỏ quê hương vào Nam: Tìm TỰ DO xin xem thêm ==> Hình ảnh cuộc di cư vĩ đại năm 1954 với con tầu USS Bayfield từ Thư Khố Viện Quốc Gia Hoa Kỳ (National Archives) do LM Trần Công Nghị sưu tầm

Còn bọn "trí thức tiểu tư sản" (tạch tạch sè) thì bám đít đế quốc để kiếm ít bơ thừa sữa cặn”!!?
Họ nói lấy được về cuộc Di Cư bi thương vĩ đại trong sử Việt và cố tình lờ đi cái nguyên nhân sâu xa của nó: người nông dân miền Bắc đã "nếm trải" những cuộc Đấu Tố đẫm máu khiếp hãi qua chiến dịch Cải cách ruộng đất trong 2 năm 53-54…bởi quá khiếp sợ nên đã phải bỏ hết tất cả điền sản mồ mả cha ông, gạt nước mắt mà lên tàu di cư vào Nam tìm TỰ DO!
Nó (Cải cách ruộng đất) đã đập tan, phá nát cấu trúc làng xã truyền thống ngàn đời của nông thôn Việt Nam, gieo tang tóc lên mọi xóm thôn làng mạc.
Họ cũng lờ đi một số lớn trí thức, văn nghệ sỹ (trong đó có cả gia đình họ hàng nhà tớ) đã phải bỏ của chạy lấy người vì mới nghe thấy tên mấy ông cộng sản “thứ dữ” đã phát run lên rồi!
Họ cũng thừa biết qua báo chí phương Tây là: 2 năm tổng tuyển cử chỉ là chuyện “ảo tưởng”. Dù thời ấy chưa có Internet nhưng báo chí tự do trong và ngoài nước không thiếu những tin tức như thế này.

Về mặt ngoại giao, tuy Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ráo riết kêu gọi thực hiện tuyển cử nhưng chính Trường Chinh khi sang Moskva họp đại hội Đảng Cộng sản Liên Xô năm 1956 đã tiết lộ với Vasilii Kuznetzov, thứ trưởng ngoại giao Liên Xô rằng Miền Bắc không hội đủ điều kiện để tổ chức bầu cử thống nhất. Việc vận động các thành phần quốc tế chỉ là phương thức tuyên truyền, cũng là cách giải thích thất bại với quần chúng trong nước. Các cường quốc đã không ủng hộ lời kêu gọi tổ chức tuyển cử của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa mà muốn hiện trạng chia cắt Việt Nam được giữ nguyên !”…(Wikipedia)

3- Hiệp định Genève chính là bước chuẩn bị cho bước chiến tranh về lý tưởng công khai (guerre idéologique) mà trực tiếp bỏ tiền của, súng đạn ở miền Nam là Mỹ, và ở miền Bắc là Liên Xô Trung Quốc, còn “bia thịt” thì đã có tại chỗ cả triệu con người Việt Nam của cả hai miền!
Cuộc chia cắt nước ta ra hai miền nó đã đi đến con đường tất nhiên được những người cộng sản chuẩn bị kỹ càng.
Đó là con đường xẻ giọc Trường Sơn đi cứu nước!
Đó là cuộc chiến gọi là giải phóng miền Nam nhưng thực sự nó chính là một cuộc nội chiến, một cuộc chiến huynh đệ tương tàn đẫm máu nhất và lâu dài nhất cũng như tổn thất lớn nhất mà tới nay chưa ai có thể đưa ra những con số, dữ liệu lượng định sự tổn thất cho nó tương đối chính xác!

Riêng đối với miền Bắc thì nó còn bi kịch, cay đắng gấp nhiều lần miền Nam vì ít nhất những người lính VNCH, khi xiết cò súng cũng còn biết là mình đã hạ sát được một: ”thằng Việt Cộng” đang muốn đỏ hóa Tổ Quốc mình!
Trái lại, người lính miền Bắc ngay khi chết cũng tưởng rằng mình đã hy sinh vì chống bọn “xâm lược… anh em?”!!!
Nhất là sau 1970 khi quân Mỹ đã rút khỏi Việt Nam và cuộc “Việt Nam Hóa chiến tranh” đã công khai ra rồi, bắt đầu diễn ra rồi, mà người lính và đồng bào miền Bắc vẫn còn bị lừa, chưa hề nhận ra Sự Thật!
Chỉ đến khi, người Mỹ đã bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa…
Chỉ đến khi những người cộng sản đã công khai tuyên bố: Nước Việt Nam đã được “thu về một mối’ theo ước vọng của bác Hồ…
Chỉ đến khi Lê Duẩn đã công khai tuyên bố không giấu diếm rằng thì là: “Ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc”!
Và cũng chỉ khi các ông trùm cộng sản Việt Nam đã “thừa thắng xông lên” tuyên bố công khai đổi tên Đảng Lao Động thành đảng "Cộng Sản" (mới nghe không thôi cũng đã phát sợ), đổi tên nước thành Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (mới nghe qua đã biết là …sẽ xuống hố cả nút!)…

Thì: CÁI MỤC ĐÍCH TẤT CẢ ĐỂ CHIẾN THẮNG CỦA CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN ĐÃ LỘ NGUYÊN HÌNH!
Một trang sử bi hùng viết bằng máu xương của cả bao triệu người con đất Việt ở cả 2 miền đã dần dần được “bạch hóa”, một Sự Thực tàn nhẫn lộ nguyên hình…
Nói một cách khác, hàng triệu con người đã CHẾT OAN vì chủ nghĩa cộng sản điên rồ, khát máu mà 90% những con người còn tuổi thanh xuân bỏ người thân, bỏ quê nhà ra đi “giải phóng miền Nam”, chưa hề một ngày một giờ nào từng là người cộng sản!?
Còn những người chết vì chống cộng sản thì cho đến hôm nay cũng vẫn bị coi là lũ “ngụy quân theo Mỹ” chết đáng đời? Không một chính sách, một nghị quyết gì đối với họ dù không ít người đã có ý kiến nên học tập sự hòa giải và đối xử văn minh với nhau như sau khi cuộc nội chiến Bắc Nam của Hoa Kỳ chấm dứt!
Khốn thay, cái lập trường Mác-Lê bất di bất dịch (?) hay cái bản tính kiêu ngạo cộng sản xấc xược (?) đã không cho họ được phép lây nhiễm được lấy một chút tính người!?

Hiệp định Genève 1954 là một vết dao cắt ngang mình Tổ Quốc bởi sự sắp đặt theo ý đồ chính trị của các nước lớn để dẫn tới chia cắt lâu dài nước Việt Nam (như Bắc Triều Tiên và Hàn Quốc), để rồi phải trả giá bằng cuộc nội chiến dài nhất trong mọi cuộc chiến đã xảy ra trên thế giới kể từ đại chiến thế giới lần 1 (1914-1918)!

Liệu sự thật đau đớn, đắng cay này có được ghi lại trong lịch sử đích thực của nước Việt?

Posted in chính trị, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

Đỗ Thúy Hường : Tòa án dưới chế độ “không tam quyền phân lập”

Nguồn boxitvn

29/07/2014

Không thực hiện thiên chức

Đòi hỏi mà Chủ tịch nước nêu ra với Tòa Án nhân dân tối cao hôm 15/7/2014, khiến mọi người… bổ ngửa.

Nguyên văn, câu của Chủ tịch: Tòa án phải mang lại công lý cho mọi người.

Từ thượng cổ, thiên chức của Tòa Án là thực thi công lý. Đó là lý do duy nhất để Tòa Án sinh ra và tồn tại. Nay đã là năm 2014. Tòa án ở Việt Nam đã hành xử ra sao trong quá khứ mà đến nỗi bị đích thân nguyên thủ quốc gia đòi hỏi phải thực thi thiên chức của mình?

Nếu (giả sử) một loạt các ngành khác cũng bị đòi hỏi như vậy, ví dụ:

- Đại biểu của dân phải bênh vực dân;

- Đầy tớ của dân phải phục vụ và lễ phép với dân;

- Đảng (tiêu cả đống tiền ngân sách do dân đóng) phải coi dân như bậc sinh thành…

- Quân đội do dân nuôi phải trung thành với dân;

- Công an do dân nuôi không được đánh chết dân…

- vân vân…

Thử hỏi, ai chẳng "bổ ngửa"? Và người dân vô phúc biết nhường nào?

Hai vị trí thức "bổ ngửa" khi nghe câu của Chủ tịch nước

- Đó là luật sư Ngô Ngọc Trai, với bài viết Toà án Việt Nam "không nhân danh công lý". Rà soát nhiều văn bản tư pháp, vị luật sư hầu như không tìm ra từ "công lý". Đọc lại hàng trăm bản án (sản phẩm trực tiếp của ngành Tòa Án) vị luật sư đi đến kết luận: Tòa ở Việt Nam không nhân danh công lý, mà nhân danh Nhà Nước (hoặc Nước) CHXHCN Việt Nam để kết tội bị can. Rồi luật sư phân tích sự treo ngoe (phi logic) của cái "nhân danh" này. Đã không nhân danh công lý, làm sao "mang lại công lý cho mọi người"? Tôi cũng "bổ ngửa" khi đọc bài của luật sư.

- Cũng đọc bài của luật sư, một vị trí thức khác là GS Nguyễn Văn Tuấn đã không thể nhịn được, lập tức có bài thể hiện thái độ:Toà án KHÔNG nhân danh công lí! Cái "tít" của bài gần như trùng với bài trên, nhưng thú vị là ông nhấn mạnh chữ "không", và kết thúc bằng dấu chấm than (!). Nó thể hiện sự ngạc nhiên, thất vọng. Và cả mỉa mai nữa. Nghe nói, vị giáo sư này sống ở nước ngoài, chỉ thỉnh thoảng mới về nước, nhưng vẫn dẫn ra được nhiều bản án để làm ví dụ và xếp loại, mà khi so sánh, chẳng ai thấy công lý ở đâu hết. Dưới đây, để cho tiện, tôi sử dụng cách xếp loại này.

Bị kết án nặng nề nhất là các trí thức phát biểu ôn hòa, thể hiện những bất đồng chính trị, thậm chí chỉ là phản đối sự lệ thuộc Tàu. Còn được xử nhẹ nhất là công an. Bản chất chế độ thể hiện quá rõ. Chính cách xử này khiến quan tòa vứt bỏ công tâm và lương tâm, trở nên tàn bạo, vô cảm. Sự tha hóa, thối nát khiến việc kết án nhóm thứ ba (trộm cắp, tham ô) và thứ tư (mua bán dâm) cũng tùy tiện, bất chấp công lý.

Nhớ lại mấy câu trong môt bài thơ yêu nước

(của một chí sĩ bị đi đày vì chống thực dân Pháp)

Tôi được nghe ông tôi đọc về cái thời dân ta còn sống kiếp nô lệ, cách đây trên 70 năm.

Thần Công Lý bên trời lẩn mất

Quỷ Văn Minh chật đất làm càn

Biết đâu mà giải nỗi oan

Đã đày đọa Nước, lại tan nát Nhà…

Không lạ, nếu nhìn từ bản chất

Các vị Mác và Lênin coi nhà nước là công cụ đàn áp sự phán kháng. Tòa án của Lênin (tư pháp nói chung) chĩa mũi nhọn vào mọi sự phản kháng, kể từ thái độ, lời nói, ý kiến, cho tới hành vi. Tòa án Xô Viết là công cụ của chuyên chính vô sản. Nó không độc lập, vì không có đảng cộng sản "chân chính" nào thừa nhận tam quyền phân lập.

GS Nguyễn Văn Tuấn hầu không học dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, lại sống chủ yếu ở nước ngoài (đã không được Đảng dạy chủ nghĩa Mác-Lê, thì chớ) làm sao sờ, ngửi, nghe, nhìn… được sự vận dụng nó vào thực tế Việt Nam? GS ngạc nhiên là phải. Còn luật sư Ngô Ngọc Trai, ra trường trước tôi dăm-bảy khóa, tuy có được học Mác-Lê ở trường Luật, nhưng làm sao còn nhớ được bằng tôi?

Tôi xin nói ngay: Nếu Đảng "ta" còn theo chủ nghĩa Mác-Lênin thì tòa án Việt Nam vẫn không độc lập, vẫn là một công cụ chuyên chính. Các vị quan tòa, dù cao, dù chỉ èng èng, đều là đảng viên cả đấy ạ.

Bốn loại tội phạm chính

Như GS Nguyễn Văn Tuấn phân loại, trước mặt quan tòa có 4 loại tội phạm:

1) Tội dám phản đối cái chế độ đang ưu đãi quan tòa; do vậy các vị tự thấy rằng mình đang xử kẻ thù. Xin nói rằng cái từ "phản động" được gán ghép rất tùy tiện. Thật ra, "phản động" là khái niệm rất tương đối, tùy theo được nhìn từ phía nào. Hai phía đối lập coi nhau là "phản động" là tất nhiên. Tranh luận mất công, chỉ cần có cái nhìn tổng quát. Vậy, tổng quát, trong thời đại dân chủ hóa toàn cầu, một chế độ độc đảng, độc đoán chính là chế độ phản động.

2) Tội "quá tay" khi thực hiện công vụ: được xử nhẹ. Quá tay khi thực hiện chuyên chính vô sản: càng được xử nhẹ, thậm chí được khen, được tin, được cất nhắc…

3) Tội hình sự, chế độ nào cũng phải răn đe;

4) Tội vi phạm "thuần phong" được nống lên thành vi phạm đạo đức.

Tuy nhiên, do bản thân là nhân sự của bộ máy đàn áp, cho nên quan tòa sẽ mất dần lương tâm, không thể công tâm; trở thành tàn bạo, vô cảm… Do vậy nhóm 3 và 4 cũng bị xử rất tùy tiện, tùy hứng. Kể cả vi phạm quyền con người khi xử (bán dâm bị tù nhiều năm).

Còn Luật? Tất nhiên, những điều nhằm đàn áp sự phản kháng độc tài đều bị quy tội rất nặng. Phản dân chủ lộ liễu nhất nằm ngay trong cái Điều "lợi dụng tự do dân chủ dân chủ" để thực hiện quyền tự do ngôn luận, tự do biểu đạt thái độ.

Điều 77, 88 và 256, bị coi là chống tự do ngôn luận; nhưng sâu xa trong bản chất chúng chống trí thức. Đúng vậy, nó kết án những người đủ kiến thức, đủ năng lực thể hiện quan điểm và có tư duy phản biện và phản đối bất công – đó chính là tiêu chuẩn để trở thành trí thức đúng nghĩa.

Đ. T. H.

Tác giả gửi BVN.

Posted in chính trị, dân chủ, nhân quyền, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

CÁC ĐẢNG VIÊN KÝ THƯ NGỎ GỬI BCH TW VÀ TOÀN THỂ ĐẢNG VIÊN ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

Nguồn basam

Ngày 28 tháng 07 năm 2014

THƯ NGỎ

Kính gửi: Ban Chấp hành Trung ương và toàn thể đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam

Từ nhiều năm nay, Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) dẫn dắt dân tộc đi theo đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội theo mô hình xô-viết, được coi là dựa trên chủ nghĩa Mác-Lênin. Công cuộc đổi mới gần ba nươi năm qua nhằm sửa chữa sai lầm về đường lối kinh tế nhưng chưa triệt để, trong khi vẫn giữ nguyên thể chế độc đảng toàn trị kìm hãm tự do, dân chủ và chia rẽ dân tộc. Đường lối sai cùng với bộ máy cầm quyền quan liêu, tha hóa tạo điều kiện cho sự lộng hành của các nhóm lợi ích bất chính gắn với tệ tham nhũng, đưa đất nước lâm vào khủng hoảng toàn diện, ngày càng tụt hậu so với nhiều nước xung quanh.

Trong khi đó, giới lãnh đạo Trung Quốc từ lâu đã theo đuổi mưu đồ đặt nước ta vào vị thế lệ thuộc, phục vụ lợi ích của Trung Quốc. Sau Hội nghị Thành Đô năm 1990 đến nay,Việt Nam đã có nhiều nhân nhượng trong quan hệ với Trung Quốc, phải trả giá đắt và càng nhân nhượng, Trung Quốc càng lấn tới. Gần đây, trong bối cảnh quốc tế phức tạp, Trung Quốc có nhiều hành vi leo thang mới trong mưu đồ xâm lược và bá chiếm Biển Đông, coi Việt Nam là mắt xích yếu nhất cần khuất phục trước tiên. Thực tế bóc trần cái gọi là “cùng chung ý thức hệ xã hội chủ nghĩa” chỉ là sự ngộ nhận và “4 tốt, 16 chữ” chỉ là để che đậy dã tâm bành trướng. Cho đến nay, thế lực bành trướng Trung Quốc đã đi được những bước quan trọng trong mưu đồ biến Việt Nam thành “chư hầu kiểu mới” của họ.

Thực trạng đau lòng này phơi bày sự yếu kém cả về trách nhiệm và năng lực của lãnh đạo đảng và nhà nước trong thời gian qua.

Toàn thể ĐCSVN, trong đó có chúng tôi, phải chịu trách nhiệm trước dân tộc về tình hình nói trên và phải góp phần tích cực khắc phục những sai lầm đã gây ra; trong đó phần trách nhiệm chủ yếu và trước hết thuộc về Ban Chấp hành Trung ương và Bộ chính trị.

Vì vậy chúng tôi, những người ký tên dưới đây, thấy cần bày tỏ suy nghĩ của những đảng viên ĐCSVN trung thành với tâm nguyện vì nước vì dân khi vào Đảng với mấy yêu cầu chính dưới đây:

1. Trước tình thế hiểm nghèo của đất nước, với trách nhiệm và vị thế của mình, ĐCSVN tự giác và chủ động thay đổi Cương lĩnh, từ bỏ đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội, chuyển hẳn sang đường lối dân tộc và dân chủ, trọng tâm là chuyển đổi thể chế chính trị từ toàn trị sang dân chủ một cách kiên quyết nhưng ôn hòa. Ngay từ bây giờ, cần thảo luận thẳng thắn và dân chủ trong toàn Đảng và trong cả nước về tình hình mọi mặt của đất nước và những thách thức trước bước đi mới rất trắng trợn của Trung Quốc bá chiếm Biển Đông, vạch ra con đường chuyển đổi cơ cấu kinh tế lạc hậu và lệ thuộc nghiêm trọng vào Trung Quốc hiện nay, xây dựng hệ thống nhà nước pháp quyền thật sự dân chủ. Chỉ có như vậy mới phát huy được sức mạnh trí tuệ, tinh thần và vật chất của dân tộc Việt Nam, tăng cường được đoàn kết, hòa hợp dân tộc và tranh thủ được sự ủng hộ mạnh mẽ của nhân loại tiến bộ, mở ra một thời kỳ mới cho sự phát triển và bảo vệ đất nước.

Quan điểm nêu trên cần được thấu suốt và thực hiện ngay trong việc chuẩn bị và tiến hành đại hội Đảng các cấp tiến tới Đại hội toàn quốc lần thứ XII với các đại biểu được bầu chọn thật sự dân chủ, đáp ứng được yêu cầu chính trị của đại hội. Đó là trách nhiệm của các tổ chức đảng các cấp và của từng đảng viên có tinh thần yêu nước. Đồng thời, kỳ bầu cử Quốc hội sắp tới phải thật sự dân chủ, tạo lập một Quốc hội chuyên nghiệp, xứng đáng đại diện cho dân, đáp ứng yêu cầu lập pháp chuyển đổi thể chế chính trị.

Việc cần làm ngay để thể hiện sự thực tâm chuyển đổi thể chế chính trị, tạo niềm tin trong dân là các cơ quan công quyền chấm dứt các hành động sách nhiễu, trấn áp, quy kết tùy tiện đối với người dân biểu tình yêu nước, đối với các tổ chức xã hội dân sự mới thành lập, trả tự do cho những người đã và đang bị kết án hình sự chỉ vì công khai bày tỏ quan điểm chính trị của mình.

2. Lãnh đạo đảng và nhà nước thống nhất nhận định về mưu đồ và hành động của thế lực bành trướng Trung Quốc đối với nước ta, từ bỏ những nhận thức mơ hồ, ảo tưởng; và có đối sách trước mắt và lâu dài bảo vệ độc lập, chủ quyền quốc gia, toàn vẹn lãnh thổ trong mọi tình huống, thoát khỏi sự lệ thuộc vào Trung Quốc, xây dựng quan hệ láng giềng hòa thuận, hợp tác bình đẳng, vun đắp tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước.

Là người chủ đất nước, nhân dân có quyền được biết và phải được biết sự thật về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc và những điều quan trọng đã ký kết với Trung Quốc như thỏa thuận Thành Đô năm 1990, thỏa thuận về hoạch định biên giới trên đất liền và vịnh Bắc Bộ, những thỏa thuận về kinh tế v.v…

Việc cần thiết và cấp bách hiện nay là phải nhanh chóng kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế nhằm phát huy thế mạnh chính nghĩa của nước ta. Đồng thời, Việt Nam cần chủ động cùng với các nước ven Biển Đông thỏa thuận giải quyết những vướng mắc về chủ quyền trên biển với các đảo, bãi đá; củng cố sự đoàn kết, thống nhất của các nước ASEAN, trước hết là giữa các quốc gia ven biển, trong cuộc đấu tranh chống mọi hành động bành trướng của Trung Quốc muốn độc chiếm vùng biển này thành ao nhà của mình.

Quan điểm “không liên minh với nước nào nhằm chống nước thứ ba” là tự trói buộc mình, không phù hợp với thực tế, cần phải thay đổi.

Tổ quốc đang lâm nguy đồng thời đứng trước cơ hội lớn để thay đổi! Trách nhiệm của các đảng viên yêu nước là phải cùng toàn dân nắm lấy thời cơ này, vượt qua thách thức, mở ra một thời kỳ mới cho sự phát triển và bảo vệ đất nước.

Bỏ lỡ cơ hội này là có tội với dân tộc!

______________________


DANH SÁCH CÁC ĐẢNG VIÊN KÝ THƯ NGỎ GỬI BCH TW VÀ TOÀN THỂ ĐẢNG VIÊN ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

  1. Nguyễn Trọng Vĩnh, vào Đảng năm 1939, Thiếu tướng, nguyên Ủy viên dự khuyết Ban chấp hành trung ương Đảng khóa III, nguyên Đại sứ Đặc mệnh toàn quyền Việt Nam tại Trung Quốc, Hà Nội.
  2. Đào Xuân Sâm, vào Đảng năm 1946, nguyên Trưởng khoa Quản lý kinh tế, Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, nguyên thành viên Ban nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ, Hà Nội.
  3. Trần Đức Nguyên, vào Đảng năm 1946, nguyên Trưởng ban Ban nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ, Hà Nội.
  4. Nguyễn Văn Tuyến, vào Đảng năm 1946, Đại tá, Cựu chiến binh, Hà Nội.
  5. Lê Duy Mật, vào Đảng năm 1947, Thiếu tướng, nguyên Tư lệnh phó, kiêm Tham mưu trưởng Quân khu II, Chỉ huy trưởng Mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang 1979 – 1988, Hà Nội.
  6. Tạ Đình Du (Cao Sơn), vào Đảng năm 1948, Đại tá, Cựu chiến binh, Hà Nội.
  7. Vũ Quốc Tuấn, vào Đảng năm 1948, nguyên Trợ lý Thủ tướng Võ Văn Kiệt, Hà Nội.
  8. Nguyễn Hữu Côn, vào Đảng năm 1949, Đại tá, Cựu chiến binh, nguyên Tham mưu trưởng Hậu cần Quân đoàn 2, Hà Nội.
  9. Hoàng Hiển, vào Đảng năm 1949, nguyên Trung tá Hải quân, Hà Nội.
  10. Đỗ Gia Khoa, vào Đảng năm 1949, nguyên cán bộ cơ quan Bộ Công an và Tổng cục Hải Quan, Hà Nội.
  11. Hà Tuân Trung, vào Đảng năm 1949, nguyên Ủy viên Ủy ban Kiểm tra Trung ương, nguyên Tổng biên tập tạp chí Kiểm tra, Hà Nội.
  12. Nguyễn Thị Ngọc Toản, vào Đảng năm 1949, Đại tá, Giáo sư, Cựu Chiến binh, nguyên Chủ nhiệm khoa, Quân Y viện 108, Hà Nội.
  13. Phạm Xuân Phương, vào Đảng năm 1949, Đại tá, Cựu chiến binh, nguyên chuyên viên Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam, Hà Nội.
  14. Tô Hòa, vào Đảng năm 1950, nguyên Tổng Biên tập báo Sài Gòn Giải phóng.
  15. Võ Văn Hiếu, vào Đảng năm 1950, nguyên cán bộ thuộc Ban Tuyên huấn trung ương Cục Miền Nam.
  16. Hoàng Tụy, vào Đảng năm 1950, Giáo sư Toán học, Hà Nội.
  17. Huỳnh Thúc Tấn, vào Đảng năm 1951, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ, Hà Nội.
  18. Tạ Đình Thính, vào Đảng năm 1951, nguyên Vụ trưởng Văn phòng Trung ương Đảng, Hà Nội.
  19. Nguyên Ngọc, vào Đảng năm 1956, Nhà văn, nguyên Bí thư Đảng đoàn Hội Nhà văn Việt Nam, Hội An.
  20. Tương Lai, vào Đảng năm 1959, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học, nguyên thành viên Tổ tư vấn của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, TP. Hồ Chí Minh.
  21. Nguyễn Khắc Mai, vào Đảng năm 1959, Giám đốc Trung tâm Minh Triết, Hà Nội.
  22. Đào Công Tiến, vào Đảng năm 1960, nguyên Hiệu trưởng trường Đại học Kinh tế TP. Hồ Chí Minh, Phó Chủ tịch Hội Kinh tế Việt Nam, TP. Hồ Chí Minh.
  23. Vũ Linh, vào Đảng năm 1962, nguyên Chủ nhiệm chương trình PIN mặt trời, Đại học Bách Khoa Hà Nội, Hà Nội.
  24. Nguyễn Kiến Phước, vào Đảng năm 1962, nguyên Ủy viên Ban Biên tập báo Nhân Dân, TP. Hồ Chí Minh.
  25. Nguyễn Thị Ngọc Trai, vào Đảng năm 1963, nhà báo, nhà văn, nguyên Phó Tổng biên tập báo Văn Nghệ của Hội Nhà văn Việt Nam, Hà Nội
  26. Võ Văn Thôn, vào Đảng năm 1965, nguyên Giám đốc Sở Tư pháp TP. Hồ Chí Minh, TP. Hồ Chí Minh.
  27. Nguyễn Trung, vào Đảng năm 1965, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Thái Lan, Hà Nội.
  28. Huỳnh Kim Báu, vào Đảng năm 1965, nguyên Tổng thư ký‎ Hội Trí thức yêu nước TP. Hồ Chí Minh, TP. Hồ Chí Minh.
  29. Hạ Đình Nguyên, vào Đảng năm 1965, nguyên Chủ tịch Ủy ban phối hợp hành động Tổng hội Sinh viên Sài Gòn, TP. Hồ Chí Minh.
  30. Nguyễn Văn Ly (Tư Kết), vào Đảng năm 1966, nguyên thư k‎ý của Bí thư Thành ủy Mai Chí Thọ, nguyên Phó bí thư Đảng ủy Sở Văn hóa -Thông tin TP. Hồ Chí Minh, TP. Hồ Chí Minh
  31. Lê Công Giàu, vào Đảng năm 1966, nguyên Phó bí thư Thường trực Thành đoàn thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, TP. Hồ Chí Minh, nguyên Giám đốc Trung tâm Xúc tiến thương mại, đầu tư TP. Hồ Chí Minh, TP. Hồ Chí Minh.
  32. Kha Lương Ngãi, vào Đảng năm 1966, nguyên Phó Tổng Biên tập báo Sài Gòn Giải phóng, TP. Hồ Chí Minh.
  33. Tô Nhuận Vỹ, vào Đảng năm 1967, nhà văn, nguyên Bí thư Đảng Đoàn kiêm Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Thừa Thiên – Huế, Tổng biên tập tạp chí Sông Hương, nguyên Giám đốc Sở Ngoại vụ tỉnh Thừa Thiên – Huế, TP. Huế.
  34. Phạm Đức Nguyên, vào Đảng năm 1968, Phó Giáo sư Tiến sĩ ngành Xây dựng, 46 tuổi đảng, Hà Nội.
  35. Bùi Đức Lại, vào Đảng năm 1968, nguyên Vụ trưởng, chuyên gia cao cấp bậc II, Ban Tổ chức trung ương Đảng, Hà Nội.
  36. Lữ Phương, vào Đảng năm 1968, nguyên Thứ trưởng Bộ Văn Hóa Chính phủ Cách mạng Lâm thời Miền Nam, TP. Hồ Chí Minh.
  37. Nguyễn Lê Thu An, vào Đảng năm 1969, cựu tù chính trị Côn Đảo, TP. Hồ Chí Minh.
  38. Nguyễn Đăng Quang, vào Đảng năm 1969, Đại tá công an, đã nghỉ hưu, Hà Nội.
  39. Trần Văn Long, vào Đảng năm 1970, nguyên Phó Bí thư Thành đoàn thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, TP. Hồ Chí Minh.
  40. Nguyễn Thị Kim Chi, vào Đảng năm 1971, Nghệ sĩ ưu tú, Đạo diễn điện ảnh, Hà Nội.
  41. Huỳnh Tấn Mẫm, vào Đảng năm 1971, nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975, nguyên đại biểu Quốc hội khóa 6, nguyên Tổng biên tập báo Thanh Niên, TP. Hồ Chí Minh.
  42. Võ Thị Ngọc Lan, vào Đảng năm 1972, nguyên cán bộ công an TP. Hồ Chí Minh.
  43. Hà Quang Vinh, vào Đảng năm 1972, cán bộ hưu trí, TP. Hồ Chí Minh.
  44. Nguyễn Đắc Xuân, vào Đảng năm 1973, nhà văn, nhà nghiên cứu văn hóa, nguyên Trưởng Đại diện báo Lao Động tại khu vực Miền Trung – Tây Nguyên, TP. Huế.
  45. Lê Đăng Doanh, vào Đảng năm 1974, Tiến sĩ Kinh tế học, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ, Hà Nội.
  46. Chu Hảo, vào Đảng năm 1974, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ, Hà Nội.
  47. Nguyễn Xuân Hoa, vào Đảng năm 1974, nguyên Giám đốc Sở Văn hóa – Thông tin tỉnh Thừa Thiên – Huế, TP. Huế.
  48. Nguyễn Vi Khải, vào Đảng năm 1974, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ, 40 tuổi đảng, Hà Nội.
  49. Cao Lập, vào Đảng năm 1974, nguyên Bí thư Đảng ủy ngành Văn hóa -Thông tin TP. Hồ Chí Minh.
  50. Lê Thân, vào Đảng năm 1975, cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên Tổng Giám đốc Liên doanh SG-Riversite, TP. Hồ Chí Minh.
  51. Ngô Minh, vào Đảng năm 1975, nhà báo, nhà văn, TP. Huế.
  52. Trần Kinh Nghị, vào Đảng năm 1976, cán bộ Ngoại giao về hưu, Hà Nội.
  53. Hồ An, vào Đảng năm 1979, nhà báo, TP. Hồ Chí Minh.
  54. Đoàn Văn Phương, vào Đảng năm 1979, nguyên chiến sĩ thuộc Ban Giao lưu trung ương Cục, TP. Hồ Chí Minh.
  55. Hồ Uy Liêm, vào Đảng năm 1980, nguyên Quyền Chủ tịch Liên hiệp các hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam, Hà Nội.
  56. Trần Đình Sử, vào Đảng năm 1986, Giáo sư Tiến sĩ Ngữ văn, Hà Nội.
  57. Lê Văn Luyến, vào Đảng năm 1987, nguyên cán bộ thuộc Ban Tuyên huấn trung ương Cục Miền Nam, TP. Hồ Chí Minh.
  58. Nguyễn Gia Hảo, vào Đảng năm 1988, nguyên thành viên Tổ tư vấn của Thủ Tướng Võ Văn Kiệt, Hà Nội.
  59. Phạm Chi Lan, vào Đảng năm 1989, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ, Hà Nội.
  60. Đào Tiến Thi, vào Đảng năm 1991, Thạc sĩ, Ủy viên Ban chấp hành Hội Ngôn ngữ học Việt Nam, Hà Nội
  61. Nguyễn Nguyên Bình, vào Đảng năm 1996, Trung tá, cựu chiến binh, Hà Nội.

_____________________

2 0012 002

Posted in chính trị, dân chủ, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

Viết ngắn của TS Nguyễn Hưng Quốc

Nguồn facebook Nguyễn Hưng Quốc
:

TƯ TƯỞNG, NƯỚC VÀ LỬA

Tất cả các nhà độc tài đều sợ tư tưởng. Bởi tư tưởng, tự nó, là quyền lực. Tư tưởng tự do, trong các trường hợp bình thường, như nước, có thể xói mòn dần nền tảng của chế độ độc tài; trong một số hoàn cảnh đặc biệt, nó biến thành lửa, có thể đốt rụi các cung điện bọn độc tài ngự trị.

TẦM NHÌN HẸP

Năm 1968, trong một chuyến đi thăm Hà Nội ngắn ngủi với tư cách là một “trí thức tiến bộ” của Mỹ, Susan Sontag nhận ra ngay là người Việt Nam ít có thói quen tư duy trên một tầm địa lý rộng. Mọi nhận định và mọi sự so sánh đều chỉ giới hạn trong phạm vi Việt Nam mà thôi (1). David G. Marr, một chuyên gia về sử Việt Nam hiện đại cũng nhận ra một điều là người Việt Nam thường rất ít bận tâm đến lịch sử các nước khác. Số lượng các bài viết về lịch sử nước ngoài xuất bản tại Việt Nam rất hiếm hoi và phần lớn chỉ có tính chất lược thuật chứ không hề là kết quả của một công trình nghiên cứu do chính mình thực hiện (2). Một tầm nhìn hẹp như thế là một trở ngại chính để giới trí thức tiếp cận với xu hướng toàn cầu hoá và giới làm chính trị thì khó thích nghi với cái gọi là địa chính trị (geopolitics) vốn là một trong những đặc điểm nổi bật nhất trong các quan hệ quốc tế hiện nay.

***
(1) Susan Sontag (1968), Trip to Hanoi, London: A Panther Book, tr. 36.
(2) David G. Marr, “History and Memory in Vietnam Today: The Journal Xua & Nay”, Journal of Southeast Asian Studies, March 2000.

SỰ CHÀ ĐẠP VÀ SỰ CAM CHỊU

Ở nơi nào quyền tự do ngôn luận bị cấm đoán nhiều nhất, ở đó, con người bị chà đạp nhiều nhất.

Điều này đã được nhiều người nói.

Tôi chỉ xin thêm ý này: Do thiếu tự do ngôn luận, người ta cũng thiếu thông tin; do thiếu thông tin, người ta không có sự đối chiếu; không có sự đối chiếu, người ta dễ tưởng cái chuồng mình đang ở là cả thế giới, và số phận bị chà đạp của mình cũng là số phận chung của nhân loại. Cái tưởng ấy khiến người ta không biết phẫn uất, và vì không biết phẫn uất nên cũng không thiết tha đến việc tranh đấu để được đối xử như một con người. Như vậy, ở đây, có hai điều đáng buồn: Một, bị chà đạp; và hai, sự cam chịu. Vĩnh viễn cam chịu.

GIẢI PHÓNG

Năm 1954, đảng cộng sản giải phóng Việt Nam khỏi ách đô hộ của thực dân Pháp và họ cũng đồng thời giải phóng dân chúng miền Bắc khỏi chút tự do hạn chế mà dân chúng có trước đó. Năm 1975, đảng cộng sản giải phóng miền Nam khỏi sự can thiệp của Mỹ và họ cũng đồng thời giải phóng cả dân chúng miền Nam khỏi chút tự do và hạnh phúc khiêm nhường mà dân chúng được hưởng dù trong bối cảnh chiến tranh rất khốc liệt. Bây giờ, không hứa hẹn giải phóng ai hay cái gì nhưng trên thực tế đảng cộng sản đang cố gắng giải phóng cả dân tộc khỏi hy vọng được dân chủ, thậm chí, khỏi ước mơ được độc lập và toàn vẹn lãnh thổ.

TRÍ THỨC

Muốn làm trí thức, người ta phải luôn luôn là trí thức: Bất cứ khi nào người ta phát ngôn, dưới hình thức nói hay viết, mà để cho bản năng hoặc thiên kiến lấn át lý trí hoặc để cho loại lý trí công cụ thắng loại lý trí phê phán, người ta không còn trí thức nữa. Để làm trí thức, khó; nhưng để bảo vệ tính chất trí thức của mình, còn khó hơn, nhất là với một người cầm bút, hầu như lúc nào cũng phải phát ngôn, dưới hình thức này hoặc hình thức khác.

NHỮNG NGHỀ DỄ NHẤT

Ở các nước dân chủ, không có gì dễ cho bằng làm lãnh tụ phe đối lập: cứ bác bỏ hết đề nghị này đến đề nghị khác của chính phủ miễn nói sao cho lọt tai quần chúng. Dưới các chế độ độc tài, không có gì dễ cho bằng làm lãnh đạo: Nói và làm gì cũng được; sai hay ngu đến mấy cũng được: Những người có đủ trí khôn để thấy cái sai trong những điều họ nói và làm thì không đủ quyền lực để thách thức họ; còn những người có ít nhiều quyền lực thì lại không dám cãi hay chống lại họ!

Posted in chính trị, dân chủ, nhân quyền, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

Thánh Lễ Công lý – Hòa bình tại nhà thờ Thái Hà: Cầu nguyện cho Blogger Nguyễn Hữu Vin h (Ba Sàm)

Nguồn chuacuuthe

ĐĂNG NGÀY: 28.07.2014 , MỤC: - TIN NỔI BẬT, DÒNG CHÚA CỨU THẾ

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Alan Phan : Thêm Một Cơ Hội Mới Cho Việt Nam

Nguồn gocnhinalan

new spring

27 July 2014

Tôi quyết định quay về kinh doanh tại Mỹ cách đây 3 năm. Kinh tế Việt Nam đang bước vào một chu kỳ mới mà dân làm ăn chúng tôi gọi là “day of reckoning” (ngày phán xét?); nôm na là khi các bong bóng bắt đầu xì hơi, rác rưởi như nợ xấu, gánh nặng hành chánh, tham nhũng…không còn đủ chỗ để đem “dấu dưới thảm” được nữa. Ở các nền kinh tế thị trường khác, những biến cố tương tự cũng không hiếm (chúng là cá thể của tư bản tham lam)…nhưng những lực đẩy từ chánh phủ đến tư nhân chung sức điều chỉnh; và sau vài năm, phần lớn các cấu trúc, vận hành bắt đầu hồi phục.

Việt Nam hơi khác. Trong định hướng CNXH, chánh phủ cố gắng điều trị theo lối “bôi dầu cù là”, hy vọng một phép lạ nào đó sẽ “úm ba la” chữa lành mọi bệnh tật. Còn tư nhân thì quen lối làm giàu dựa trên quan hệ với quyền lực nên không nghĩ đến các giải pháp sáng tạo nào khác ngoài việc “lobby” để hưởng cứu trợ, khoanh hay giảm nợ. Với một nhận định như vậy, tôi và nhiều nhà đầu tư ngoại dài hạn khác write-off (xoá sổ) các khoản tiền đã mất ở Việt Nam và đi tìm chân trời mới. (Tuy nhiên, một cơn bạo bệnh kéo dài hơn 1 năm đã làm chậm lại kế hoạch này của tôi).

Trong khi vài nhà đầu tư vẫn đam mê tiềm năng của các quốc gia mới nổi, phiêu lưu vào Myanmar, Ấn Độ, châu Phi…tôi đánh cược vào nền kinh tế Mỹ qua sự năng động của công nghệ mới, hệ thống pháp trị và những lực chuyển trong hai thập kỷ tới trên toàn cầu (Xin xem loạt bài về Lực Chuyển trên web site Góc Nhìn Alan). Sau một năm vất vả để hoàn thiện các chi tiết của kế hoạch kinh doanh, tiếp cận đối tác và mentors (thầy đỡ đầu), lấy xong giấy phép…tôi hứng khởi bắt tay vào việc mới…ở tuổi 69. Tôi đem gia đình đi nghỉ hè 1 tháng để thu nạp thêm năng lượng.

Trong khi đó, như chúng tôi đã tiên đoán, suốt 5 năm qua, Việt Nam vẫn tiếp tục tổ chức hội thảo liên miên để bàn về nợ xấu, tái cấu trúc, cải cách cơ chế, hệ thống ngân hàng, phương thức bắt kịp các quốc gia láng giềng….Chúng tôi đều đoán trước kết quả: thành phần có quyền và có tiền có quá nhiều thứ để mất nếu thay đổi, sợ bứt dây động rừng, sợ cạnh tranh trên một sân chơi bằng phẳng… Thành phần bỏ quên bên lề thì vẫn tiêu thụ bia rượu, thuốc lá, số đề… với nhiều kỷ lục mới và vẫn cho là mình hạnh phúc nhất nhì thế giới. Bánh xe kinh tế tiếp tục lăn theo nhịp độ của FDI, kiều hối và ODA. Do đó, điều kiện đòi hỏi dành cho các dự án FDI càng ngày càng dễ dãi để lưu giữ dòng tiền đang rò rỉ từ Trung Quốc. (Lý do chính là vì giá sản xuất tại Trung Quốc cao vụt biến cùng những tệ nạn về ăn cắp bàn quyền, khích động chánh trị Hán hoá của chánh phủ và hệ thống phong bì). Khoản tiền ODA càng vay nhiều càng tốt, lợi lộc càng nhiều…và việc trả nợ thì đã có thế hệ sau lo.

Ở tầm vĩ mô hơn, Việt Nam vẫn coi mình là đàn em ngoan ngoãn của Trung Quốc, có một đồng minh chiến lược với Nga, có những người bạn thân thiết như Bắc Triều Tiên, Cuba, Venezuela…An ninh nội địa vững vàng với gọng kềm kiểm soát và mọi chánh sách ngoại giao đều hướng về mục tiêu “làm vừa lòng mọi người”. Nếu đế quốc Mỹ có phàn nàn về nhân quyền thì ra vài câu tuyên bố lấy lệ, rồi quay lưng bảo nhau…thằng Mỹ nó giàu mạnh nhưng ngu lắm.

Trong bối cảnh đó, khó mà có thể hình dung Việt Nam biến thể thành một con chim cánh cụt…nói gì đến hoá rồng. Nếp sống người dân có thể tăng cao hơn đà tiến chung của nhân loại vì dân Việt thông minh và láu cá hơn; nhưng kinh tế Việt Nam sẽ vẫn đội sổ về hiệu năng và vị trí.

Tuy nhiên, lá số tử vi của nhà cầm quyền Hà Nội tốt thật. Định mệnh lại tình cờ cho họ thêm một cơ hội mới.

Trung Quốc đem giàn khoan vào lãnh hải Việt Nam, Putin Nga quay mặt ôm hôn Tập Cận Bình, và các bạn thân thiết như Bắc Triều Tiên, Cuba…hoàn toàn không quan tâm. Một tình thế mới tạo nên một thực tại mới khá phũ phàng, như khi người vợ khám phá ra là chồng đang ăn nằm với nhiều bà vợ khác, kể cả bạn thân của mình. Dĩ nhiên bà vợ vẫn mang nhiều hy vọng là ông chồng sẽ hồi tâm và quay lại với mình để nối lại cuộc đời “16 chữ vàng” như xưa.

Đây không phải là điều đáng ngạc nhiên với các chánh trị gia chuyên nghiệp. Chơi đểu, lừa gạt, tham lam…là bài học hàng đầu từ Machiavelli, Tôn Tử… Chỉ có những ông già vừa ngu vừa điên…mới ngạc nhiên. Tuy vậy, một sự kiện làm tôi và vài chuyên gia “shocked” là sự can thiệp của Mỹ đã có hiệu lực đến thế nào với Trung Quốc! Vì quyền lợi của tư bản Mỹ trong thế cân bằng của địa chánh trị tại Biển Đông, Trung Quốc đã rút giàn khoan sớm hơn dự định, tránh một cuộc đối đầu bất lợi lúc này với liên minh Mỹ-Nhật-Úc. Dĩ nhiên, đây chỉ là một bước lùi để lấy đà tiến lên hai ba bước sau này…nhưng cũng là một chiến thắng nhỏ cho quyền lực Mỹ.

Quay lại thế cờ mới của Việt Nam. Cách đây vài năm, Myanmar phải thoát Trung bằng một động thái quyết liệt cần nhiều can đảm và vốn chính trị của các lãnh đạo. Theo một lời đồn, khi biết Myanmar muốn ngã về phương Tây, Trung Quốc đã bật đèn xanh để vài phần tử Miến Điện thân Trung Quốc thực hiện một cuộc đảo chánh. Âm mưu bất thành và định mệnh Myanmar bước vào một chu kỳ mới. Việt Nam may mắn hơn. Với sự tranh chấp công khai hoá toàn diện và với sự bầy tỏ ý muốn thoát Trung của đa số dân Việt, các phần tử thân Trung Quốc phải cẩn thận dè chừng trong mọi hành động.

Đây là cơ hội mới hiếm hoi cho những lãnh đạo Việt Nam muốn rẽ qua một con đường mới.

Nhiều người Việt “tư hào” là mình sẽ không cần theo ai hay thoát ai. Việt Nam có con đường riêng của mình. Tôi hiểu đó là con đường xuống bãi sình lầy chúng ta đã tới đích sau 70 năm cố gắng. Không dựa trên bất cứ một triết thuyết cao siêu nào về chính trị hay kinh tế, tôi có thể đoan chắc là trên mọi chiến trường hay thương trường, trừ khi bạn là một siêu cường, hay một lãnh đạo, bạn “phải” chọn phe. Không có sức mạnh nội tại mà đòi “trung lập”, thì sớm hay muộn, bạn sẽ bị cả hai phe tiêu diệt (nhiều khi chỉ cho bỏ ghét).

Tôi thực sự không biết các lãnh đạo Việt Nam sẽ chọn lựa như thế nào. Sẽ ngã về một nền kinh tế tư bản thị trường pháp trị của phương Tây như 98% các quốc gia khác đang làm; hay sẽ theo lời khuyên của hoàng đế cách mạng Fidel Castro đứng hẳn về một trật tự mới do Trung Quốc và Nga đang thiết lập? Dù thế nào, nó sẽ không ảnh hưởng gì đến sinh hoạt và công việc của tôi hay triệu người gốc Việt trên khắp thế giới.

Tôi chỉ biết rằng ân sủng của Ơn Trên đang cho Việt Nam một cơ hội mới. Như trong những video games, nút RESET đã được bấm. Quê hương và dân tộc đang chờ đợi.

Có thể chúng ta lại sẽ chẳng làm gì. Như suốt vài chục năm qua. Mọi người còn quá bận lo chuyện cá nhân và gia đình? Mong là định mệnh Việt Nam không hẩm hiu như vậy.

Alan Phan

PS: “ Không có quyết định nào khó khăn hơn, chịu nhiều thử thách hơn và khó đoán được thành quả hơn…là nắm cơ hội để đem đến một trật tự mới – There is nothing more difficult to take in hand, more perilous to conduct, or more uncertain in its success, than to take the lead in the introduction of a new order of things. – Niccolo Machiavelli)

Posted in chính trị, dân chủ, kinh tế, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

Lê Thăng Long : BỨC TÂM THƯ GỬI ANH CÙ

Nguồn lethanglong

toimuonVNtrothanhcuongquoc_t_140728_2

Thân gửi: Anh Cù Huy Hà Vũ – nhà hoạt động dân chủ Việt Nam nổi tiếng!

Đồng kính gửi: Toàn thể đồng bào Việt Nam ở trong nước và kiều bào Việt Nam ở nước ngoài!

Đồng kính gửi: Các bạn hoạt động dân chủ, vì quyền con người cho nhân dân Việt Nam!

Đồng kính gửi: Chính phủ và nhân dân Mỹ, chính phủ và nhân dân các quốc gia trên thế giới!

Đồng kính gửi: Đảng Cộng sản Việt Nam và chính quyền Việt Nam!

Hiện nay có nhiều triệu người Việt Nam ở trong nước và nước ngoài biết đến sự nổi tiếng của anh Cù Huy Hà Vũ. Anh Cù Huy Hà Vũ là tiến sỹ luật, là nhà hoạt động dân chủ Việt Nam. Anh Cù Huy Hà Vũ là con của cố nhà thơ Huy Cận, là cố bộ trưởng bộ văn hóa đầu tiên của Việt Nam năm 1945. Bác Cù Huy Cận cha đẻ của anh Cù Huy Hà Vũ là một trong những bậc tiền bối, khai quốc công thần để tạo ra chính quyền Việt Nam. Vậy lẽ nào, lý do gì mà anh Cù Huy Hà Vũ nhiều năm qua đến nay lại tỏ ra rất bất bình chống đối đảng cộng sản Việt Nam và chính quyền Việt Nam?! Ông ngoại tôi là liệt sỹ thời kháng chiến chống Pháp. Cha (ba) và mẹ đẻ (má) của tôi là cán bộ miền Nam và con liệt sỹ tập kết ra Bắc năm 1954. Cả cha và mẹ đẻ của tôi đều là đảng viên của đảng Cộng sản Việt Nam. Cha đẻ tôi có gần 60 năm tuổi đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam. Do vậy gia cảnh của tôi cũng có nhiều nét tương đồng giống với anh Cù Huy Hà Vũ.

Tôi là Lê Thăng Long, bí danh của tôi là Lincoln Lê. Gần đây có một số đồng bào Việt Nam gọi tôi là chí sĩ yêu nước cho nên tôi cũng cảm thấy thích chí. Bởi thích chí cho nên tôi cũng tự nhận tôi là chí sĩ yêu nước luôn. Tôi rất hài hước vui tính (vui tánh) do vậy nhân sự kiện ca sỹ vườn ổi Lệ Rơi nổi tiếng tại Việt Nam tôi đặt thêm cho tôi cái biệt danh mới là Lệ Vui Lê Thăng Long.

Thật sự tôi nghĩ đồng bào Việt Nam cần phải gọi anh Cù Huy Hà Vũ là chí sĩ, chí sĩ yêu nước mới đúng. Chí sĩ của anh Cù Huy Hà Vũ là đúng 100%. Anh xứng đáng là chí sĩ và chí sĩ yêu nước. Tôi nghĩ rằng một số đồng bào Việt Nam thích chọc quê tôi, giễu cợt tôi, trêu đùa tôi cho nên mới gọi tôi là chí sĩ.

Anh Cù Huy Hà Vũ là chính trị gia chuyên nghiệp. Tôi chỉ là chính trị gia nghiệp dư thôi. Anh Cù Huy Hà Vũ là tiến sỹ luật do trường đại học luật của Pháp cấp bằng. Tôi thì chưa có là sinh viên trường luật nữa. Tôi chỉ là học lỏm, học mót của bè bạn một tý chút rơi vãi tri thức luật của họ thôi.

Tôi và nhiều bạn của tôi là: Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung … rất là yêu quý anh. Nhóm chúng tôi hay gọi tắt cái họ và tên của anh là anh Cù. Cái tên Cù Huy Hà Vũ của anh nó dài quá. Chúng tôi gọi tắt tên của anh là anh Cù cho nó thân mật. Trong thư này tôi cũng xin gọi anh Cù Huy Hà Vũ là anh Cù theo cái tên mà chúng tôi từng nói về anh thân mật.

Thưa anh Cù! Thưa đồng bào Việt Nam ở trong nước và nước ngoài cùng bè bạn quốc tế. Vào khoảng ngày 20/6/2014 tôi có đọc một mẩu thông tin trên mạng Internet có đề cập nói về nội dung là vận động thành lập chính phủ Việt Nam dân chủ lâm thời hay chính phủ Việt Nam dân chủ lưu vong gì đó tại Mỹ. Nội dung mẩu tin trên mạng Internet tôi đọc được rất ngắn không có nói thật rõ hết những điều tôi muốn biết. Trong mẩu tin ngắn đấy có nói là một số người Việt ở Mỹ đang tiến hành thành lập ủy ban vận động thành lập chính phủ Việt Nam dân chủ lâm thời hay chính phủ Việt Nam lưu vong gì đó. Trong đó có đưa ra đề nghị 4 thành viên cấp cao của chính phủ là gồm: Cù Huy Hà Vũ, Cao Quang Ánh, Nguyễn Đình Thắng, Dương Nguyệt Ánh. Tôi nhận được thông tin ít nhất 2 trong 4 người này là thành viên của đảng Việt Tân và ít nhất 1 người trong số này là an ninh tình báo của Việt Nam đang gài tại Mỹ. Trong đảng Việt Tân hiện nay người của an ninh tình báo Việt Nam gài vào dày đặc. Có ít nhất 50% thành phần ban lãnh đạo của Việt Tân là người của an ninh tổng cục 5 bộ công an và tình báo tổng cục 2 của quân đội Việt Nam gài vào. Tình báo Mỹ CIA giỏi đến như vậy mà còn phải bái phục tình báo Việt Nam. Chắc là anh Cù có xem bộ phim “Ván bài lật ngửa”. Sau năm 1975 khi Việt Nam thống nhất đã chiếu bộ phim Ván bài lật ngửa, trong đó nội dung có tiết lộ khá nhiều về sự hoạt động tình báo của Việt Nam trong chiến tranh kỳ diệu đến thế nào. Chính quyền miền Nam Việt Nam bị thua là bởi vì an ninh tình báo của miền Bắc gài vào đầy nhóc trong bộ máy chính quyền. Anh Cù hãy khôn khéo, cảnh giác coi chừng bị gài bẫy nhé. Anh Cù hãy thông minh và sáng suốt. Hãy tin vào người Mỹ da trắng và da đen nhiều hơn cả Việt kiều tại Mỹ vì trong số Việt kiều ở Mỹ số an ninh tình báo Việt Nam ở bên đó nhiều “như quân Nguyên!”.

Tôi chống lại chính quyền của đảng Cộng sản Việt Nam vì họ đã lừa gạt, lừa dối tôi, cha mẹ tôi và ông bà tôi cùng nhân dân Việt Nam. Để đánh đuổi được giặc ngoại xâm, để có đất nước độc lập như ngày hôm nay dân tộc Việt Nam đã phải bị chết nhiều triệu người trong chiến tranh. Trong số những người bị chết trong chiến tranh ấy chủ yếu là nhân dân Việt Nam, chỉ có một phần nhỏ là đảng viên của đảng cộng sản Việt Nam. Như vậy công trạng chủ yếu là của nhân dân Việt Nam chứ không phải của đảng cộng sản Việt Nam. Sự hy sinh xương máu của nhiều triệu con người Việt Nam trong chiến tranh là nhằm để cho những thế hệ con cháu nhiều đời sau của dân tộc Việt Nam được sống trong tự do, bình đẳng, công bằng, đầy đủ quyền con người, thịnh vượng, hạnh phúc. Nếu không phải thật sự là như vậy thì có nghĩa rằng là sự hy sinh của nhiều triệu người Việt Nam trong chiến tranh trở thành vô nghĩa tựa như là “công con dã tràng xe cát biển Đông!”.

Tôi, anh Cù, gia đình tôi, gia đình anh Cù và toàn thể nhân dân Việt Nam đều mong muốn có chính quyền phải thật sự là của nhân dân. Nhưng thực chất từ nhiều chục năm qua đến nay chính quyền Việt Nam không thực sự là của nhân dân Việt Nam nữa.Đảng cộng sản Việt Nam đã tiếm quyền của nhân dân Việt Nam. Do vậy chính quyền của nhân dân Việt Nam đã và đang trở thành chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam. Chính cựu chủ tịch quốc hội Việt Nam là Nguyễn Văn An đã từng nói rằng: đảng Cộng sản Việt Nam đã tiếm quyền của nhân dân, 14 vị ủy viên bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam tựa như những người làm vua tập thể! Tôi có thể chứng minh rõ ràng, không thể chối cãi về sự tiếm quyền của đảng cộng sản Việt Nam đối với nhân dân Việt Nam. Đảng cộng sản Việt Nam đã ngụy biện, bao biện, lừa dối, lừa gạt để cướp chính quyền của nhân dân Việt Nam để biến thành chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam. Tôi xin dẫn chứng, giải thích một phần như sau:

Thứ nhất: Cơ cấu quyền lực chính trị tại Việt Nam thấy rất rõ là: Quyền lực thực tế của chức vụ Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam luôn cao hơn bao trùm hơn so với các chức vụ chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội, thủ tướng chính phủ. Quyền lực thực tế của các chức vụ bí thư đảng cộng sản Việt Nam luôn cao hơn, bao trùm hơn các chức vụ chủ tịch ủy ban nhân dân và chủ tịch hội đồng nhân dân tại các cấp chính quyền như: xã, phường, quận, huyện, tỉnh, thành phố.

Thứ hai: Từ trước đến nay nhân dân Việt Nam không được tham gia ứng cử và bầu cử vào các chức vụ lãnh đạo của bộ máy đảng cộng sản Việt Nam. Trong điều 4 Hiến pháp của Việt Nam cũng có ghi rất rõ điều khoản là: đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo toàn diện xã hội Việt Nam. Xã hội Việt Nam là toàn bộ nhân dân và chính quyền Việt Nam. Chính quyền Việt Nam gồm có những hệ thống cơ bản chính như: quốc hội, nhà nước, hội đồng nhân dân, chính phủ. Thực tế cơ cấu quyền lực chính trị tại Việt Nam thấy rất rõ là: quyền lực thực tế của các hệ thống quốc hội, chính phủ, nhà nước, hội đồng nhân dân là cấp thấp ví như hàng thứ cấp trực thuộc, xếp hàng sau, bị lãnh đạo toàn diện và gần như tuyệt đối của bộ máy lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam. Quyền lực lãnh đạo chủ yếu của đảng cộng sản Việt Nam chủ yếu thuộc về hơn 10 thành viên ủy viên bộ chính trị chứ không hẳn thuộc về hơn 3 triệu đảng viên đảng cộng sản Việt Nam.

Thực sự bầu cử và ứng cử tại Việt Nam từ nhiều năm qua đến nay chỉ là sự bù nhìn, lừa bịp, lừa gạt, lừa dối đối với nhân dân. Đảng Cộng sản Việt Nam quá xảo trá, ma mọi. Nhân dân Việt Nam quá u mê, dốt nát, ươn hèn. Do vậy một bên bịp bợm, lừa gạt, lừa dối được. Còn lại một bên bị bịp bợm, lừa gạt, lừa dối.

Việt Nam chỉ có thể có dân chủ, tự do, có chính quyền thực sự là của nhân dân khi có 1 trong 2 điều kiện sau:

a/ Việt Nam có đa nguyên, đa đảng và có bầu cử tự do, dân chủ như các nước Mỹ, Pháp, Úc, Nga, Hành Quốc …

b/ Cho phép toàn thể nhân dân Việt Nam được tự do, bình đẳng, dân chủ để ứng cử, bầu cử vào mọi chức vụ lãnh đạo trong bộ máy của đảng cộng sản Việt Nam từ cấp địa phương tới cấp trung ương cao nhất là Tổng Bí thư.

Từ nhiều chục năm qua đến nay nhân dân Việt Nam chưa có dân chủ thực sự. Dân là nhân dân. Chủ là làm chủ. Dân chủ là nhân dân làm chủ. Nhân dân chỉ thực sự làm chủ khi chính quyền là của dân, phải do nhân dân tự do tham gia ứng cử và bầu cử tạo nên để phục vụ nhân dân. Tôi nhận thấy có quá nhiều biểu hiện rõ ràng là đảng cộng sản Việt Nam đã và đang cai trị nhân dân chứ không hoàn toàn là phục vụ nhân dân.

Tôi, gia đình tôi, anh Cù, gia đình anh Cù cùng nhân dân Việt Nam đều mong muốn có chính quyền của nhân dân để phục vụ nhân dân. Chúng ta không hề muốn có chính quyền trở thành chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam để cai trị nhân dân.

Tôi, gia đình tôi, nhân dân Việt Nam không muốn còng lưng làm việc nộp thuế để nuôi một lũ quan chức chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam tham nhũng thối nát đè đầu cưỡi cổ cai trị mình. Tôi muốn có một chính quyền thực sự là của nhân dân Việt Nam, hoàn toàn do nhân dân tự do – dân chủ – bình đẳng tham gia bầu cử và ứng cử để tạo nên.

Đảng cộng sản Việt Nam chỉ là một bộ phận thuộc xã hội Việt Nam. Do vậy cần phải đặt vai trò, vị trí của đảng cộng sản Việt Nam thấp hơn so với vai trò của nhân dân cùng chính quyền Việt Nam. Đặt quyền lực thực tế của đảng cộng sản Việt Nam cao hơn quyền lực của chính quyền (quốc hội, nhà nước, chính phủ, hội đồng nhân dân) là rất sai trái, là quá lố bịch. Cần đặt vị trí, vai trò của đảng cộng sản Việt Nam bình đẳng như các hội, đoàn thể xã hội khác. Từ nhiều năm qua đảng cộng sản Việt Nam ép buộc, cưỡng bức lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam (gồm công an nhân dân và quân đội nhân dân) phải tuyệt đối trung thành với đảng cộng sản Việt Nam. Đây thật sự là sự vô cùng lố bịch và ngạo mạn.

Quân đội nhân dân và công an nhân dân từ nhân dân mà ra, do nhân dân nuôi. Như vậy quân đội nhân dân và công an nhân dân đáng lẽ ra chỉ cần phải trung thành với nhân dân cùng tổ quốc, dân tộc Việt Nam thôi chứ. Cần phải bắt buộc đảng cộng sản Việt Nam phải tuyệt đối trung thành, vâng lời, vâng dạ đối với nhân dân Việt Nam nữa mới là phải đạo.

Có không ít nhân dân Việt Nam đã nói: “Khi đảng cộng sản Việt Nam sai trái, tham nhũng mà công an, quân đội lại đi trung thành và bảo vệ đảng. Khi đó khác nào đi bảo vệ sự sai trái, khi đó khác nào quân đội và công an trở thành tựa như là lũ chó săn của đảng cướp, đảng tham nhũng!”.

Thông qua bài viết này tựa như là thùng nước mát lạnh tôi muốn giúp cho toàn thể lực lượng vũ trang Việt Nam hãy sớm tỉnh cơn u mê. Quân đội và công an của Việt Nam hãy trở về, trở thành công an nhân dân và quân đội của nhân dân, hãy đừng trở thành quân đội và công an của đảng.

Công là công bằng. An là an ninh. Công an có nghĩa là lực lượng giữ công bằng và an ninh cho xã hội. Cho dù là đảng cộng sản Việt Nam có sai trái vẫn phải dám đấu tranh thì đó mới là sự giữ công bằng và an ninh cho xã hội.

Thưa anh Cù ! Thưa đồng bào Việt Nam ở trong nước và nước ngoài cùng bè bạn quốc tế !

Như nội dung tôi vừa mới phân tích, minh chứng thấy rõ từ nhiều chục năm qua đến nay đảng cộng sản Việt Nam đã lừa gạt, lừa dối, lừa bịp tuyên truyền mị dân để cướp mất chính quyền của nhân dân để biến hóa trở thành chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam. Nhân dân Việt Nam cần phải đòi lại chính quyền của chính mình đã và đang bị đảng cộng sản Việt Nam lừa dối, cưỡng đoạt.

Tôi không biết rõ anh Cù có tham gia hay không và vai trò ra sao trong việc vận động thành lập chính phủ Việt Nam dân chủ lâm thời hay chính phủ Việt Nam lưu vong tại Mỹ. Tôi chỉ xin tư vấn, mách nước cho anh Cù một số vấn đề về phương diện pháp lý. Dẫu biết rõ anh Cù là tiến sỹ luật. Xét về tổng thể tri thức luật pháp tin là anh Cù giỏi hơn tôi về pháp luật. Nhưng một vài ý tưởng sáng tạo, vài sự nhìn nhận thực tế pháp luật của tôi tại Việt Nam có thể giúp ích cho anh. Thực sự từ nhiều chục năm qua đến nay bộ Hiến pháp và pháp luật của Việt Nam có quá nhiều chỗ sai trái, bất hợp lý, thiếu khoa học, thiếu nhân văn. Tôi cho bộ luật, hiến pháp của Việt Nam là một trong những bộ luật ngu dốt, tồi tệ, vớ vẩn, sai trái bậc nhất thế giới.

Điều 4 Hiến pháp Việt Nam hiện nay đã chứng tỏ rất rõ là chính quyền của nhân dân Việt Nam bị mất, bị đảng Cộng sản Việt Nam cướp mất. Chính quyền sinh ra là để lãnh đạo dân. Vậy mà đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo toàn diện cả nhân dân và chính quyền (xã hội) Việt Nam.

Nếu anh Cù và nhân dân Việt Nam vận động thành lập chính phủ Việt Nam dân chủ lâm thời theo tôi không có gì là sai trái về pháp luật. Theo tôi anh Cù hãy sớm thành lập một ủy ban vận động ứng cử và bầu cử tự do – dân chủ – bình đẳng cho Việt Nam.Việt Nam cần sớm tổ chức bầu cử và ứng cử tự do – dân chủ – bình đẳng để lập nên một chính quyền thực sự là của nhân dân. Sự tiến hành bầu cử và ứng cử tại Việt Nam cần có sự giám sát của Liên hợp quốc, của hội đồng ASEAN, của nhiều quốc gia dân chủ như Mỹ, Úc, Pháp, các quốc gia ASEAN … Thực sự chính quyền Việt Nam từ mấy chục năm qua đến nay là chính quyền bất hợp pháp. Đó là chính quyền của đảng Cộng sản Việt Nam chứ không phải là chính quyền thực sự của nhân dân Việt Nam.

Vào năm 1958 cố thủ tướng Pham Văn Đồng có tuyên bố một số vấn đề rất bậy bạ nhượng bộ chủ quyền lãnh thổ trước Trung Quốc. Những tuyên bố bậy bạ đó đã ảnh hưởng tới toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam tạo cơ sở cho Trung Quốc xâm lược 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Về phương diện pháp lý những tuyên bố của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng là vô giá trị. Vì Phạm Văn Đồng là thủ tướng chính phủ của chính quyền đảng cộng sản Việt Nam chứ không phải thủ tướng chính phủ của nhân dân Việt Nam.

Những tuyên bố bậy bạ của cố thủ tướng Pham Văn Đồng chỉ là đại diện cho đảng Cộng sản Việt Nam thôi chứ không hoàn toàn đại diện cho ý chí của toàn thể nhân dân Việt Nam khi đó. Sự thực là toàn thể nhân dân Việt Nam không được bàn, không được tham gia vào những quyết định về chủ quyền lãnh thổ như ông Phạm Văn Đồng đã từng tuyên bố năm 1958. Mọi ký kết sai trái của chính quyền đảng Cộng sản Việt Nam với quốc tế đều trở thành hợp đồng vô hiệu, tức là không đúng pháp lý, vì không thực sự đại diện cho ý chí của toàn thể nhân dân Việt Nam.

Ngày 2-9-1945 Việt Nam giành độc lập. Khi đó là công của nhân dân với sự lãnh đạo của Việt Minh. Việt Minh là tên gọi tắt của Việt Nam độc lập đồng minh hội. Việt Minh khi đó là tổ chức đa đảng gồm nhiều đảng chính trị khác nhau và đảng cộng sản Việt Nam. Sau khi giành được chính quyền đảng cộng sản Việt Nam đã sử dụng thủ đoạn để tranh quyền lãnh đạo với nhiều đảng chính trị khác rồi đưa Việt Nam đi theo đường lối chính trị của chủ nghĩa cộng sản.

Ông bà, cha mẹ tôi đi làm cách mạng, cầm súng đánh giặc ngoại xâm là vì lòng yêu nước chứ không phải vì yêu đảng. Đảng Cộng sản đã cưỡng bức nhiều người thuộc thế hệ ông bà, cha mẹ tôi phải theo trào lưu là tham gia vào làm đảng viên của đảng cộng sản Việt Nam. Đảng Cộng sản Việt Nam đã đồng hóa việc yêu nước phải gắn liền với yêu đảng. Đó chính là sự bạo lực, độc tài, dối trá đối với ông bà, cha mẹ tôi và rất nhiều người Việt Nam khác.

Tôi thuở trẻ đã từng tin vào đảng cộng sản Việt Nam và chủ nghĩa cộng sản. Tin nhiều đến mức gọi là « tin sái cổ ». Tin như còn hơn cả tín đồ Hồi giáo tin vào tôn giáo của họ. Nhưng rồi khi lớn lên tôi được tai nghe mắt thấy quá nhiều sự sai trái, đồi bại, bẩn thỉu của đảng cộng sản Việt Nam. Chủ tịch nước Trương Tấn Sang còn buộc phải thừa nhận là quan chức tham nhũng trong đảng cộng sản Việt Nam nhiều như những đàn sâu bọ. Thực sự là hệ lý luận chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin sai lầm và thiếu sót hơn 99%. Cả dân tộc Việt Nam một thời gian dài đã có nhiều triệu người ngu muội, u mê, dốt nát mà sùng bái, lầm mê tin vào thứ chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin sai lầm, vớ vẩn. Nhiệt tình cộng với ngu dốt trở thành đại phá hoại. Thật tiếc cho dân tộc Việt Nam ta đã và đang có nhiều triệu con người là những điển hình của sự « nhiệt tình cộng với ngu dốt siêu siêu hạng ».

Tôi rất ghét sự giả dối. Vậy mà ở Việt Nam từ hơn nửa thế kỷ qua đến nay tồn tại quá nhiều sự giả dối đến động trời. Giả dối mọi nơi, mọi lúc. Giả dối từ nhà trường ra tới xã hội. Tôi còn nhớ khi tôi còn học phổ thông trong sách giáo khoa có bài học có tên là « Chú bé đuốc sống ». Nội dung tóm tắt của bài học ấy nói về tấm gương dũng cảm và yêu nước của cậu bé thiếu niên có tên là Lê Văn Tám. Cậu Lê Văn Tám tự tẩm xăng vào người rồi đốt cháy như là ngọn đuốc sống rồi sau đó chạy lao vào đốt cháy kho xăng của quân giặc. Sau này, gần đây đã có khá nhiều người Việt Nam biết rõ đó là câu chuyện không có thật. Câu chuyện chú bé đuốc sống với nhân vật Lê Văn Tám chỉ là nhân vật hư cấu nhằm mục đích tuyên truyền mà thôi. Sau khi lớn lên tôi tìm hiểu và thấy có muôn vàn sự giả dối tại Việt Nam tương tự như là câu chuyện chú bé đuốc sống Lê Văn Tám. Tôi muốn người Việt Nam sống thật hơn, tôn trọng sự thật hơn. Cần phải xem xét, đánh giá lại và đính chính lại những sai lầm, sự thật trong quá khú.

Trên mạng Internet gần đây có đăng tải rất nhiều thông tin ngược chiều về chủ tịch Hồ Chí Minh. Trong đó có nói là chủ tịch Hồ Chí Minh từng có nhiều vợ, nhiều bồ bịch, nhiều con chứ không phải ông ta không có vợ và không có con. Chủ tịch Hồ Chí Minh khi hoạt động tại Trung Quốc có lấy 1 tên bí danh là Lý Thụy. Ông Lý Thụy từng kết hôn với một người phụ nữ người Trung Quốc có tên là Tăng Tuyết Minh. Theo thông tin trên mạng internet thì chủ tịch Hồ Chí Minh có ít nhất 2 người con trai. Người con trai thứ nhất chính là cựu Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam Nông Đức Mạnh. Người con trai thứ hai tên là Nguyễn Tất Trung về sau đổi tên họ khác trở thành con nuôi ông Vũ Kỳ. Ông Vũ Kỳ là thư ký riêng của chủ tịch Hồ Chí Minh. Tôi và nhiều người dân Việt Nam bây giờ đã tin rằng nhiều thông tin ngược chiều về chủ tịch Hồ Chí Minh trên mạng là đúng sự thực.

Vàng thật thì không sợ lửa. Sự thật mãi là sự thật. Điều gì giả dối sớm muộn sẽ bị lộ tẩy. Một sự bất tín vạn sự bất tin. Cần tôn trọng sự thật lịch sử. Cần công bố cho nhân dân Việt Nam biết rõ về sự thật của chủ tịch Hồ Chí Minh. Bác Hồ cũng là con người, không phải là gỗ đá, không phải là thánh thần. Bác Hồ cũng là con người bằng xương bằng thịt, có tình cảm. Vậy nếu Bác Hồ có vợ và có con là lẽ rất thường tình. Hầu hết các vĩ nhân trên thế giới đều từng có vợ, có con như : Lê – Nin, Các Mác, Đặng Tiểu Bình, Mao Trạch Đông, Đức Phật tổ Như Lai, Washington, Lincoln, Gandhi, Anh-Xtanh (Einstein), Trần Hưng Đạo, Nguyễn Trãi, Lê Lợi, Minh Trị Thiên Hoàng, Khổng Tử, Tôn Trung Sơn …

Nếu quả thực những thông tin trên mạng Internet là sai sự thật thì nên kiểm chứng, minh oan cho Bác Hồ. Hãy lập nhiều đoàn khoa học quốc tế, lập hội đồng khoa học quốc tế để xét nghiệm ADN của Bác Hồ với 2 vị Nông Đức Mạnh và Nguyễn Tất Trung để xem 2 vị ấy có phải là con đẻ của Bác Hồ hay không ?! Điều này quá ư là dễ dàng đối với khoa học kỹ thuật hiện nay của Việt Nam và các quốc gia trên thế giới.

Những việc quan trọng của đất nước, dân tộc Việt Nam buộc phải cho nhân dân Việt Nam biết rõ và tham gia. Một cá nhân hay một nhóm người mạo danh, mạo nhận đứng trên đầu nhân dân Việt Nam, bí mật thỏa thuận về chủ quyền lãnh thổ của dân tộc Việt Nam là sai pháp luật, là hợp đồng vô hiệu. Lý do gì mà nhiều chục năm qua đến nay đảng cộng sản Việt Nam và chính quyền Việt Nam giấu diếm như mèo giấu cứt cái vụ ông Phạm Văn Đồng thỏa thuận một số vấn đề gì đó về lãnh thổ đối với Trung Quốc ?!?!?!

Dân tộc Việt Nam tới nay đã trải qua hơn 4 ngàn năm lịch sử dựng nước và giữ nước. Trong đó có hơn 1 ngàn năm dân tộc Việt Nam bị các triều đại phong kiến đế quốc Trung Quốc xâm lược và đô hộ. Trong hơn 1 ngàn năm ấy dân tộc Việt Nam đã trở thành như là thuộc địa, như là 1 tỉnh trực thuộc Trung Quốc. Dân tộc Trung Quốc có gien xâm lược từ thuở xa xưa đến nay. Chưa bao giờ từ nhiều ngàn năm qua đến nay dân tộc Trung Quốc thôi ngừng âm mưu toan tính để thôn tính dân tộc Việt Nam.

Dân tộc Việt Nam nhỏ hơn dân tộc Trung Quốc. Trong bối cảnh hiện nay nếu không thân được với Mỹ thì nhân dân Việt Nam khó tránh khỏi bị Trung Quốc xâm lược đô hộ một lần nữa. Thời gian qua với sự vụ biển Đông tôi rất thất vọng với nước Nga và tổng thống Putin. Nước Nga và tổng thống Putin đã vì những mối lợi quan hệ với Trung Quốc mà thiếu trách nhiệm với Việt Nam. Vừa qua chỉ có Mỹ, Nhật Bản, Úc, Philippines tỏ ra bênh vực, can thiệp mạnh mẽ bảo vệ Việt Nam trong vụ việc Trung Quốc xâm lược biển đảo của Việt Nam.

Tôi rất ủng hộ, hoan nghênh với một số tuyên bố, phát ngôn của anh Cù Huy Hà Vũ như : «Thân Mỹ đối với Việt Nam là mệnh lệnh của thời đại ! ». Thực lòng tôi cũng rất thân Mỹ. Tôi nghĩ thân Mỹ bây giờ là tốt, thậm chí là rất tốt. Chỉ sợ là Mỹ không muốn thân Việt Nam nữa mới là đáng sợ, đáng buồn. Dân tộc Mỹ về cơ bản họ hào hiệp, anh hùng, đàng hoàng, quân tử. Dân tộc Mỹ họ không có thâm hiểm, nhỏ nhen, tiêu nhân, độc ác như là dân tộc Trung Quốc. Mỹ họ giúp đỡ các đồng minh thân hữu rất nhiệt tình. Mỹ họ giúp Nhật Bản, Hàn Quốc, Phi Lip Pin, Israel, Úc … mà không có ý đồ xâm lược các nước khác. Đã có một thời gian dài một nhóm người của dân tộc Việt Nam đã hiểu lầm thiện chí của dân tộc Mỹ.

Thực lòng bây giờ tôi tin cậy chính phủ Mỹ hơn chính phủ Việt Nam, tin quân đội Mỹ hơn quân đội Việt Nam, tin cậy an ninh Mỹ hơn là công an Việt Nam. Để có thể chống lại sự xâm lược của Trung Quốc đối với Việt Nam tôi tin vào Mỹ hơn là tin vào chính quyền của đảng Cộng sản Việt Nam. Tôi đã mất gần như hết niềm tin vào chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam.

Bây giờ tôi chỉ có yêu nước và yêu dân tộc Việt Nam. Tôi trước kia rất yêu đảng Cộng sản Việt Nam. Nhưng vì tai nghe mắt thấy qua nhiều sự thối nát, bậy bạ của đảng cộng sản Việt Nam cho nên ngày nay tôi không thể nào còn yêu đảng cộng sản Việt Nam được nữa.

Thực sự là đảng cộng sản Việt Nam đã đi ngược lại, phản bội lại lợi ích của nhân dân và dân tộc Việt Nam. Đảng cộng sản Việt Nam từ nhiều chục năm qua đến nay đã cướp mất, cưỡng đoạt mất, hạn chế rất nhiều quyền con người quan trọng và căn bản, chính đáng của nhân dân Việt Nam.

Nhân dân Việt Nam ngày nay nên yêu đảng cộng sản Việt Nam hay yêu nước, yêu dân tộc Việt Nam ?! Nhân dân Việt Nam ngày nay nên giữ nước, giữ chủ quyền lãnh thổ hay giữ đường lối chính trị chủ nghĩa cộng sản sai lầm ?! Dân tộc Việt Nam ngày nay nên thân Mỹ hay là thân Trung Quốc ?! Tôi muốn nhân dân, dân tộc Việt Nam hãy nghiêm túc trả lời những câu hỏi mà tôi vừa nêu ra !

Đã đến lúc ngay lập tức đảng cộng sản Việt Nam cần phải trả lại chính quyền cho nhân dân Việt Nam. Nhân dân Việt Nam cần phải được hưởng đầy đủ quyền con người theo đúng như nội dung tinh thần bản công ước quốc tế về nhân quyền mà Liên hợp quốc đã ban hành còn hiệu lực. Việt Nam là thành viên chính thức của Liên hợp quốc, là ủy viên hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc nhiệm kỳ năm 2014 đến năm 2016. Nhân dân Việt Nam hãy đòi, chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam buộc phải trả ngay lập tức cho nhân dân Việt Nam những quyền con người quan trọng, chính đáng, tối thiểu như sau :

1/ Quyền tự do lập hội (hội có nhiều hình thái khác nhau như : đảng chính trị, công đoàn, phong trào nhân dân, câu lạc bộ sở thích, hội nghề nghiệp …)

2/ Quyền tữ do ngôn luận. Tức là quyền tự do có bào chí tư nhân, có đài phát thanh tư nhân, có đài truyền hình tư nhân. Quyền tự do hội họp, tự do viết bài, tự do công bố sự thật … là thuộc về quyền tự do ngôn luận.

3/ Quyển tự do tôn giáo.

4/ Quyền tự do bầu cử và ứng cử vào mọi chức vụ lãnh đạo chính quyền.

5/ Quyền tự do trưng cầu dân ý.

6/ Quyền tự do biểu tình ôn hòa, bất bạo động.

7/ Quyền tự do học thuật.

8/ Quyền được giám sát hoạt động của bộ máy chính quyền nhân dân.

9/ Nhiều quyền con người khác nữa.

Hiện nay Trung Quốc mới chỉ tạm rút giàn khoan ra khỏi vùng biển Việt Nam vì lý do tránh cơn bão lớn Ru Mô Sun. Chắc chắn Trung Quốc chưa chịu từ bỏ dã tâm xâm lược Việt Nam. Dân tộc Việt Nam cần sớm lấy lại 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà Trung Quốc đã xâm lược, chiếm đóng trái phép của Việt Nam.

Chỉ có hợp tác chặt chẽ, toàn diện với Mỹ thì Việt Nam mới có thể chống lại được sự xâm lược của Trung Quốc và sớm lấy lại 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Tôi rất ủng hộ việc Mỹ xoay trục từ vùng vịnh Trung Đông sang khu vực châu Á Thái Bình Dương. Điều đó rất có lợi cho Việt Nam.

Tôi rất ủng hộ Việt Nam sớm gia nhập khối liên minh kinh tế châu Á Thái Bình Dương (TPP).

Tôi còn rất ủng hộ hơn nhiều nữa nếu Mỹ chủ trì việc vận động thành lập quân đội chung châu Á Thái Bình Dương tương tự khối quân sự NATO (khối liên minh quân sự Bắc Đại Tây Dương). Tôi muốn sớm có một khối quân sự châu Á Thái Bình Dương (NATO mới, hay PATO) gồm các quốc gia như : Mỹ + Hàn Quốc + Nhật Bản + Úc + Tất cả các quốc gia ASEAN … có thể mở rộng thêm các nước như : Ấn Độ, Nga, Băng La Đét … Nếu Việt Nam sớm trở thành thành viên chính thức của khối liên minh quân sự châu Á Thái Bình Dương có sự chủ trì của Mỹ thì tôi rất an tâm không phải lo lắng gì nữa cho Việt Nam bị Trung Quốc xâm lược, xâm chiếm biển đảo.

Chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam quá dối trá, tồi tệ, tham nhũng, ươn hèn, dốt nát, hủ bại, ngu dốt, ích kỷ, lý thuyết suông, thiếu thực tiễn, duy ý chí.Do vậy chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam không thể đem đến công bằng và thịnh vượng cho nhân dân Việt Nam được. Hiện nay Việt Nam vẫn còn là 1 trong 50 nước nghèo nhất thế giới. Theo kế hoạch tôi đã lập ra nếu được thực hiện thì chỉ từ trong 10 năm đến 20 năm sẽ đưa Việt Nam trở thành 1 trong 50 quốc gia giàu nhất thế giới, từ 20 năm đến 30 năm sẽ đưa Việt Nam trở thành 1 trong 10 quốc gia giàu nhất thế giới. Tôi đã nộp đơn xin chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam xin tổ chức Hội nghị Diên Hồng Việt Nam mới. đơn gửi đi đã lâu mà chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam vẫn chưa chịu cấp giấy phép tổ chức cho tôi. Trong hội nghị Diên Hồng Việt Nam mới tôi sẽ trình bày những giải pháp chi tiết, cụ thể để giải quyết vấn đề biển Đông, kế sách đòi lại 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà Trung Quốc chiếm giữ trái phép của Việt Nam. Đồng thời trong hội nghị Diên Hồng Việt Nam mới tôi cũng trình bày cụ thể, chi tiết những giải pháp để sớm đưa Việt Nam trở thành một quốc gia giàu về kinh tế và mạnh về quân sự.

Tôi muốn Việt Nam sớm hợp tác mật thiết với Mỹ về kinh tế và quân sự tương tự như quan hệ thân hữu của Mỹ với Nhật, Hàn Quốc, Israel, Úc … Tôi muốn sớm làm cho quân đội Việt Nam có sức mạnh chiến đấu gấp 50 lần đến hàng trăm lần quân đội Israel. Khi đó Việt Nam không còn phải e ngại vấn đề Trung Quốc xâm lược, xâm lấn biển đảo nữa. Tôi không muốn nhân dân, dân tộc Việt Nam phải luôn lo âu, nơm nớp lo sợ cái bọn giặc Tàu thâm hiểm, độc ác, tiểu nhân, hèn hạ, vớ vẩn nữa.

Việt Nam chỉ có thể thịnh vượng về kinh tế, mạnh về quân sự, xã hội có công bằng và văn minh thực sự khi nhân dân Việt Nam được hưởng đầy đủ quyền con người. Nhân dân Việt Nam cần có quyền có chính quyền thực sự là của mình. Tôi không chấp nhận việc đảng cộng sản Việt Nam tiếm quyền, chiếm chính quyền của nhân dân Việt Nam để trở thành chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam. Đảng cộng sản Việt Nam phải trả ngay lập tức chính quyền cho nhân dân Việt Nam.

Hệ lý luận chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin sai lầm và thiếu sót tới hơn 99%. Trung thành với chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin là sự u mê, ngu muội, mù quáng. Trung thành với chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin là trung thành với sự sai lầm và thiếu sót tới hơn 99%. Hơn 20 quốc gia cộng sản châu Âu họ đã sáng suốt, thoát khỏi cơn u mê tăm tối để vứt bỏ không thương tiếc cái hệ lý luận chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin rác rưởi, bẩn thỉu, sai lầm vào « sọt rác lịch sử » rồi. Vậy tại sao dân tộc Việt Nam cứ bảo thủ, cố chấp, mê muội, mù quáng tiếp tục tin theo thứ hệ lý luận chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin tăm tối, hoang tưởng, ngu độn ấy ?! Dân tộc, nhân dân Việt Nam hãy ngay lập tức vứt bỏ cái mớ lý luận vớ vẩn chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin chó đẻ, chó ghẻ đó đi.

Nhóm trí thức và doanh nhân Việt Nam ưu tú chúng tôi đã nghiên cứu ra hệ lý luận mới là chủ nghĩa cộng đồng để nhằm thay thế hoàn toàn hệ lý luận chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin ở phạm vi toàn cầu, trong đó có Việt Nam. Tôi muốn giúp đảng cộng sản Việt Nam chuyển hóa từ một đảng độc tài trở thành một đảng dân chủ thực sự. Tôi muốn đổi tên đảng cộng sản Việt Nam thành đảng cộng đồng Việt Nam. Tôi muốn Việt Nam sẽ sớm có thêm hàng trăm đảng chính trị dân chủ mới. Tôi muốn sớm thực hiện một xã hội Việt Nam có sự cạnh tranh, thi đua với nhau giữa các đảng chính trị thật sự sòng phẳng, bình đẳng, trong sạch, lành mạnh.

Một quốc gia thực sự là kinh tế thị trường thì quốc gia ấy buộc phải có chính trị thị trường. Chính trị thị trường chính là chính trị dân chủ, bình đẳng. Chính trị dân chủ, thị trường thì buộc phải có đa nguyên, đa đảng và thật sự tôn trọng đầy đủ quyền con người của nhân dân. Khi Việt Nam còn độc đảng và độc tài thì đó là chính trị quan liêu bao cấp, đó chưa phải thật sự là chính trị thị trường, chính trị dân chủ. Ở Việt Nam vẫn chưa thật sự có công bằng, bình đẳng giữa doanh nhân và doanh nghiệp khối kinh tế vốn nhà nước với khối kinh tế vốn tư nhân. Chưa có công bằng, bình đẳng thật sự trong quan hệ kinh tế xã hội thì chưa thật sự là kinh tế thị trường đầy đủ và toàn diện.

Dân tộc Việt Nam không ít người có tài cao và đức lớn để lãnh đạo đất nước phát triển. Vấn đề thật sự là cơ chế chính trị Việt Nam quá tồi tệ, quá thối nát đã không tạo điều kiện cho những người hiền tài được ra cống hiến cho đất nước. Từ nhiều chục năm qua đến nay đảng cộng sản Việt Nam gần độc quyền sắp xếp cán bộ trong bộ máy chính quyền. Việc mua quan bán chức diễn ra rất phổ biến. Ví dụ vừa qua tại Việt Nam lộ ra, báo chí phanh phui cái vụ ông cựu thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền. Trong vòng 1 năm trước khi gần nghĩ hưu ông Trần Văn Truyền đã vội vàng ký lệnh cất nhắc chức vụ, cấp bậc cho gần 100 cán bộ dưới quyền. Với mức lương thấp như công chức chính quyền Việt Nam ông Trần Văn Truyền lý giải không nổi số tiền, tài sản khổng lồ sau khi ông ấy về hưu đã có được. Với lương của ông Trần Văn Truyền dù ông ta có tiết kiệm 100%, chỉ hít khí trời và uống nước lã để sống thì ông ta làm việc rồi lãnh lương 1 vạn năm chưa chắc đã có được số tài sản khổng lồ sau khi nghỉ hưu. Rõ ràng là chỉ có tham nhũng ông Trần Văn Truyền mới có được số tài sản khổng lồ ấy. Chắc chắn là phải có những cái gì gì đó ông Trần Văn Truyền mới ký lệnh bổ nhiệm, cất nhắc cán bộ nhanh ồ ạt đến như vậy. Thực sự tôi và nhân dân Việt Nam quá ư là hiểu tình trạng mua quan bán chức ở Việt Nam diễn ra rất phổ biến như cơm bữa. Kẻ ngu dốt và xảo trá khi có hối lộ, luồn cúi lo lót cấp trên thì sẽ được thăng cấp, thăng chức nhanh. Người hiền tài ngay thẳng mà không chịu luồn cúi lo lót thì bị trù dập, không được có quyền cao chức trọng. Ở Việt Nam tôi tin có hàng vạn loại quan chức tham nhũng, đồi bại, hư thân mất nết, đổ đốn, khốn nạn như cái thằng cựu thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền.

Nếu còn duy trì chế độc độc đảng, độc tài thì tình trạng mua quan bán chức, tham nhũng tại Việt Nam sẽ còn tồn tại mãi. Nhất thiết cần phải thay đổi cơ chế chính trị, phải có dân chủ, phải có đầy đủ quyền con người, phải có tự do bầu cử và ứng cử, phải có đa nguyên đa đảng, phải có tự do ngôn luận … Khi đó Việt Nam mới giảm tệ nạn tham nhũng, mua quan bán chức. Khi đó người hiền tài mới có thể ra giúp dân, giúp nước.

Tôi nhận thấy nếu doanh nhân yêu nước Trần Huỳnh Duy Thức trở thành Tổng thống Việt Nam thì rất tốt. Doanh nhân yêu nước Trần Huỳnh Duy Thức là người có thực tài, là người văn võ song toàn, là người rất yêu nước và yêu dân tộc Việt Nam.

Tôi nhận thấy anh Cù Huy Hà Vũ nếu trở thành chủ tịch Hội đồng Lập pháp tức là chủ tịch Quốc hội thì rất tốt. Tôi tin rằng với trình độ là tiến sỹ luật học ở Pháp thì anh Cù hoàn toàn có đủ trình độ để giúp cho Việt Nam soạn thảo được bộ hiến pháp và pháp luật chuẩn mực như luật của Mỹ, Pháp, Australia …

Tôi nhận thấy luật sư yêu nước Lê Công Định là người có thực tài và rất có tâm với dân tộc Việt Nam. Nếu luật sư Lê Công Định trở thành chủ tịch Hội đồng Tư pháp thì rất tốt.

Dẫu luật pháp, nền dân chủ của Mỹ, Pháp chưa hoàn hảo. Song nếu so sánh thì tôi nhận thấy luật pháp, nền dân chủ của Mỹ, Pháp tốt ít nhất là 10 vạn lần so với Việt Nam. Tôi thì muốn công bố và áp dụng tại Việt Nam bộ hiến pháp mới 13 quyền phân lập. Nhưng trong giai đoạn quá độ ban đầu Việt Nam có thể tạm thời học theo hiến pháp tam quyền phân lập theo kiểu Mỹ, Pháp cũng được. Ba quyền phân lập riêng biệt là : lập pháp, hành pháp, tư pháp.

Vốn dĩ là một doanh nhân, nhà nghiên cứu khoa học nhưng nếu Việt Nam sớm có chế độ dân chủ thì tôi lại rất muốn trở thành bộ trưởng bộ công an hoặc bộ trưởng bộ quốc phòng. Nếu trở thành bộ trưởng bộ công an tôi sẽ làm cho sạch sẽ tệ nạn tham nhũng tại Việt Nam. Cũng sẽ không còn tồn tại nhiều tệ nạn xã hội như hiện nay nếu tôi làm bộ trưởng bộ công an. Tôi mà trở thành bộ trưởng bộ quốc phòng thì bọn Trung Quốc phải nhanh chóng sớm trả lại toàn bộ 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đã và đang chiếm giữa trái phép của Việt Nam.

Khu vực 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam đang có lượng dầu mỏ dự trữ lớn ước tính chiếm đến 25% tổng trữ lượng dự trữ dầu mỏ còn lại hiện nay trên thế giới. Hợp tác với Mỹ và các nước khai thác dầu khí ở biển Đông Việt Nam sẽ rất nhanh chóng trở thành giàu có.

Anh Cù Huy Hà Vũ, tôi và tất cả mọi tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị, tù nhân tôn giáo Việt Nam không ai là người có tội. Tất cả mọi người hoạt động vì quyền con người, vì dân chủ cho nhân dân Việt Nam đều là những người rất yêu nước. Bọn quan chức tham nhũng của đảng cộng sản Việt Nam đã bắt giam tù, xử án oan sai chúng ta.

Hiện nay đang ở bên Mỹ nhưng anh Cù Huy Hà Vũ vẫn còn quốc tịch Việt Nam. Anh Cù hoàn toàn có đủ tư cách pháp lý để đứng ra thành lập ủy ban vận động bầu cử, ứng cử tự do dân chủ cho Việt Nam. Gần 5 triệu Việt kiều trên thế giới, hơn 2 triệu Việt kiều tại Mỹ họ là con đẻ của dân tộc Việt Nam. Việt kiều được có quyền có quốc tịch Việt Nam mà không phải từ bỏ quốc tịch đang có của họ. Mọi Việt kiều đều có quyền tự do ứng cử và bầu cử vào mọi chức vụ chính quyền nhân dân Việt Nam.

Tôi tin chính phủ và nhân dân Mỹ, Liên hợp quốc, hội đồng ASEAN, chính phủ và nhân dân các nước chắc chắn sẽ ủng hộ nhiệt tình anh Cù nếu anh đứng ra thành lập ủy ban vận động bầu cử và ứng cử tự do nhằm tạo nên chính quyền thực sự là của nhân dân Việt Nam.

Theo tôi anh Cù nên kiện chính quyền của đảng cộng sản Việt Nam ra tòa án quốc tế, ra Liên hợp quốc để buộc đảng cộng sản Việt Nam sớm trả lại chính quyền cho nhân dân Việt Nam.

Tôi muốn tâm sự với anh Cù và đồng bào Việt Nam rất nhiều nhiều vấn đề quan trọng khác nữa. Nhưng bức thư này đã quá dài. Bức thư sau tôi sẽ tâm sự thêm với anh Cù nhiều nhiều vấn đề quan trọng khác.

Tôi không biết địa chỉ, điện thoại, email, facebook của anh Cù từ khi anh sang Mỹ. Tôi rất mong anh Cù sau khi nhận đọc được nội dung bức thư này hãy sớm liên lạc thường xuyên với tôi nhé.

Tôi xin công khai bức thư gửi anh Cù trên mạng Internet. Ai gần gũi, thân mến với anh Cù xin hãy chuyển giúp bức thư này tới anh Cù.

Tôi xin đồng bào Việt Nam và bè bạn quốc tế hãy ủng hộ nhiệt tình anh Cù, ủng hộ tôi, ủng hộ tất cả mọi nhà hoạt động dân chủ, vì quyền con người Việt Nam.

Tôi xin chúc anh Cù, gia đình anh Cù, đồng bào Việt Nam ở trong nước và nước ngoài, bè bạn quốc tế, lực lượng dân chủ Việt Nam, đảng Cộng sản Việt Nam và chính quyền Việt Nam luôn nhiều sức khỏe, bình an, may mắn, thành công, hạnh phúc !

hayOHKTCCM_s_140726_2

Sài Gòn – TP. HCM, Việt Nam, ngày 28/07/2014,

Chí sĩ yêu nước Lê Thăng Long – Lincoln Lê

Web: thanglong67 ĐCNR: 80 Nguyễn Thái Bình, quận 1, TP. HCM, Việt Nam. ĐTDĐ: +84-967375886, ĐTDĐ: +84-8-22245577 .

Posted in chính trị, dân chủ, nhân quyền, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , , , , , , | Leave a comment