Đến đã đủ lâu! Giờ cũng sẵn sàng để… ra đi! (… về với Chúa)

- Phổ biến thông tin đa chiều, và lên tiếng vì những bất công xã hội là việc làm cần thiết và đúng đắn. – Tự do thông tin là bước khởi đầu để có được dân chủ thực sự, giúp đưa đất nước đi lên và thoát khỏi khốn khó đói nghèo.

– Đừng lầm lẫn giữa : thứ tha những lỗi lầm đã qua, với việc nuôi dưỡng những sai phạm đang diễn ra để chúng cứ tiếp tục tồn tại và trầm trọng hơn nữa! – Đó là ác chứ không phải ái!

– Đừng để bị nhập nhằng giữa “Đất Nước, Tổ Quốc” với đảng cầm quyền! “Đất Nước, Tổ Quốc” là mãi mãi, còn đảng cầm quyền chỉ là nhất thời!

Theo dõi các links tin từ twitter, được cập nhật thường xuyên ở cột phải

Posted in khề khà | Tagged , | 1 Comment

Người Buôn Gió : Cú rớt đài của bí thư thành uỷ Hà Nội Phạm Quang Nghị.

Nguồn nguoibuongio

Thứ Năm, ngày 22 tháng 1 năm 2015

Giữa năm 2014 vị thế của Phạm Quang Nghị lên cao, đây là thời điểm vụ trong án Dương Chí Dũng, Phạm Quý Ngọ đang thu hút dư luận tạo thành một vòng xoáy khốc liệt khiến nhiều lãnh đạo cao cấp khác bị cuốn vào.

Tranh thủ thời điểm các đối thủ khác trong vòng xoáy ấy, bí thư Hà Nội Phạm Quang Nghị đã đẩy mạnh những hoạt động để vận động quảng bá hình ảnh của mình cho chức TBT tương lại. Ông Nghị có chuyến đến thăm hàng loạt các tỉnh đồng bằng Nam Bộ, một hành động rất hiếm mà các uỷ viên BCT người Bắc chưa mấy ai làm. Ngay cả TBT Nguyễn Phú Trọng cũng chưa làm điều đó trong nhiệm kỳ của mình.

Để cho các đối thủ phải sa đà thêm vào vòng xoáy Vinashin, khi mà lời khai của Dương Chí Dũng về một ông anh ở Bộ Công An chưa báo nào dám đăng. Thế đang giằng co, vờn nhau, bất ngờ tờ báo Hà Nội Mới nhận sự chỉ đạo của Hồ Quang Lợi, một đàn em thân tín của Phạm Quang Nghị đột ngột nêu đích danh tên tuổi tướng Phạm Quý Ngọ trong lời khai của Dương Chí Dũng.

Bài viết của báo Hà Nội Mới như một phát đại bác hỗ trợ phá toan bức màn phòng thủ của Phạm Quý Ngọ, khiến tiến trình vụ án được mở rộng, Phạm Quý Ngọ lọt vào vụ trọng án chờ kết luận. Rút cục Phạm Quý Ngọ chết bất ngờ do bệnh.

Nếu không có bài báo của Hà Nội Mới, chắc chưa ai dám đụng đến Phạm Quý Ngọ.

Chiến dịch đánh tham nhũng ở Vinashin do Nguyễn Bá Thanh cầm đầu thật ra là thực hiện ý đồ của TBT Nguyễn Phú Trọng. Hành động cho tờ HNM đăng tên Phạm Quý Ngọ là hành động mà Phạm Quang Nghị muốn bày tỏ sự trung thành của mình với TBT Nguyễn Phú Trọng. Mọi ý tưởng của Nguyễn Phú Trọng đưa ra đều được Phạm Quang Nghị hăng hái hưởng ứng thực hiện như cuộc lấy phiếu tín nhiệm quan chức Hà Nội các cấp trong thành uỷ cũng như uỷ ban NDTP.

Sau khi lấy lòng được Nguyễn Phú Trọng, nhận thấy quân đội là lực lượng mạnh trong cuộc tranh giành chiếc ghế TBT. Phạm Quang Nghị đã nắn cả một con đường thẳng thành hình chữ U để chạy qua khu dinh cơ của các tướng lĩnh quân đội tại Hà Nội.

Bước tiếp theo Phạm Quang Nghị sang Hoa Kỳ trong vai trò mập mờ của một TBT tương lai, tặng cho thượng nghĩ sĩ Hoa Kỳ tấm hình vị thượng nghị sĩ này lúc bị bắt làm tù binh tại Hà Nội. Thông điệp mang tính nhục mạ này của Phạm Quang Nghị muốn nhắn nhủ rằng quan hệ ngoại giao Mỹ – Việt không thể nào tốt đẹp được, nhắc nhở dư luận Mỹ – Việt luôn là kẻ thù. Một hành động gián tiếp để lấy lòng nước láng giềng Trung Quốc đang lo sợ lãnh đạo tương lai của Việt Nam sẽ xa rời 16 chữ vàng để tiến gần quan hệ chiến lược toàn diện với Hoa Kỳ.

Những bước đi tiến tới chức TBT của Phạm Quang Nghị có thể tóm tắt các điểm sau.

– Giữ hình ảnh Hà Nội là một đảng bộ trong sạch vững mạnh. Đi đầu trong việc thực hiện nghị quyết của BCT. Đoàn kết thân ái với các đảng bộ địa phương khác. Quan điểm thực hiện đường lối 16 chữ vàng trong bang giao Trung Việt. Cứng rắn với những hành vi khiến quan hệ Trung Việt xấu đi. Lợi dụng việc chống tham nhũng để chọc gậy bánh xe khiến các đối thủ khác phải sa vào vòng đấu đá, còn riêng mình ung dung nhàn nhã có thời cơ, uy tín tiếp cập chức TBT.

Ở vị trí quan chức Cộng Sản, việc kết bè cánh, tạo uy tín, gây chia rẽ đối thủ để tranh giành quyền lực là việc bình thường. Đây là đặc trưng nội bộ ĐCSVN không phải riêng gì một mình Phạm Quang Nghị.

Nhưng điều không thể chấp nhận được ở Phạm Quang Nghị là để đạt được mục đích là TBT đã ra tay trấn áp những người yêu nước một cách thái quá để nhằm giành sự ủng hộ của Trung Quốc. Hẳn ai cũng biết từ nhiều năm nay, chiếc ghế TBT Việt Nam luôn phải chịu chi phối từ phía Trung Quốc. Giá như Phạm Quang Nghị chọn con đường đã đi như Nông Đức Manh, Nguyễn Phú Trọng là bày tỏ tình hữu nghị với Trung Quốc cũng là lẽ thường, nhưng đi quá mức lấy lòng Trung Quốc bằng cách thù hận những người yêu nước là việc khiến người đời phải lo ngại.

Việc đi quá mức này chẳng hạn như báo Hà Nội Mới số ra ngày 19.9.2008 đưa bài ca ngợi tướng Trung Quốc Hứa Thế Hữu là tướng tài, có tâm, có lòng, quảng đại.

Thực tế Hứa Thế Hữu là tướng Trung Quốc được Đặng Tiểu Bình tin cậy giao cho trách nhiệm tấn công 6 tỉnh biên giới Việt Nam năm 1979 cùng với tướng Dương Đắc Chi. Là người am hiểu địa hình, quân đội Việt Nam Hứa Thế Hữu là tướng chính chủ lực cầm quân. Quân đôị của Hứa Thế Hữu đã tàn sát đàn bà, trẻ con dân tộc Viêtj Nam suốt 6 tỉnh biên giới, phá tan làng mạc, giết hại nhiều chiến sĩ, đồng bào ta. Mọi điều ấy đến trẻ con cũng biết. Thế nhưng một cơ quan tuyên giáo mạnh như thành uỷ Hà Nội có lẽ nào không biết.

Không phải họ không biết. Họ biết rõ nhân dân ta nghĩ gì nên họ dội gáo nước lạnh thẳng thừng nhằm nhục mạ tinh thần dân tộc của nhân dân ta một cách triệt để. Hàng ngày đài truyền hình Hà Nội từ năm này qua năm khác dưới thời Phạm Quang Nghị công chiếu liên miên những bộ phim Trung Quốc. Khiến cho thanh niên Việt Nam yêu văn hoá, con người, lãnh đạo Trung Quốc hơn yêu Việt Nam, hiểu văn hoá Trung Quốc hơn văn hoá Việt Nam.

Đặc biệt cảm thấy dùng các biện pháp chính quy không đủ, thành uỷ Hà Nội còn lập ra đội dư luân viên, xung kích trên mặt trận bảo vệ tư tưởng thân Tầu của mình. Đạo diễn và chỉ đạo đội xung kích này là thiếu tướng an ninh, phó giám đốc công an Thành phố Hà Nội Bạch Thành Đinh, trưởng ban tuyên giáo thành uỷ Hà Nội Hồ Quang Lợi và chỉ đạo chung là phó bí thư thành uỷ Tưởng Phí Chiến.

Trong cả nước, chỉ riêng có duy nhất Hà Nội là sử dụng đội ngũ xung kích dư luận viên này một cách chính quy và bài bản, có chiến lược. Đây là mô hình thí điểm để tương lai khi Phạm Quang Nghị nắm chức TBT sẽ nhân rộng và phát triển cả nước.

Thành uỷ Hà Nội có mối kết thân mật thiết với thành uỷ Bắc Kinh, trong cuộc gặp gỡ trước đại lễ 1000 năm Thăng Long. Dưới danh nghĩa là giúp Hà Nội làm đại lễ thành công, thành uỷ Bắc Kinh đã cử một phái đoàn sang hướng dẫn cách làm đại lễ theo phong cách của Trung Quốc, sử dụng vật liệu, pháo hoa ( gây ra vụ nổ ở Mỹ Đình mà số người chết đến nay còn giấu kính )..của Trung Quốc và tài trợ một khoản tiền rất lớn. Một phần ngân sách để cho Tưởng Phí Chiến, Hồ Quang Lợi, Bạch Thành Định thực hiên mô hình dư luân viên, xung kích lấy ra từ cái goi là chương trình hỗ trợ quan hệ hai thành uỷ thủ đô hai nước.

Chính vì mục đính chính trị và tiền bạc tài trợ từ phía Trung Quốc mà những kẻ chỉ đạo đôi ngũ Dư Luân Viên, xung kích này đã ngày càng đẩy những hành vi trấn áp người dân Hà Nội yêu nước lên cao, bất chấp cả đạo lý dân tộc, đạo lý lịch sử. Chúng miệt thị những người biểu tình yêu nước phản đối Trung Quốc, bắt bớ, đàn áp, dùng mọi thủ đoạn đánh vào đời sống cá nhân chưa đủ.

Ngày 19/1/2015 thiếu uý an ninh Trịnh Việt Dũng đóng giả làm thanh niên xung kích đập tan lẵng hoa của những người yêu nước tưởng nhớ những chiến sĩ VNCH đã hy sinh bảo vệ chủ quyền dưới họng súng Trung Quốc. Hành vi này càng trở nên trầm trọng hơn, bày tỏ rõ cho dư luận thấy quan điểm thù địch với lòng yêu nước của nhân dân ta hơn khi giữa thủ đô Hà Nội, thiếu uý Trinh Việt Dũng lớn tiếng chửi những chiến sĩ hy sinh đó là bọn ” nguỵ bán nước ”.

74 anh linh của những người đã chiến đấu vì chủ quyền đất nước, dù họ có binh lính của chế độ nào , Lê, Trần, Nguyễn, Lý đi chăng nữa. Điều hiển nhiên là 74 con người anh dũng ấy đã hy sinh vì mảnh đất quê hương. Họ chiến đấu ngoài hải đảo xa xôi, chống lại sự xâm lược của ngoại bang. Họng súng của họ chĩa vào quân giặc, họ không hề chiến đấu trên đất liền để mà quy kết họ tội bán nước, hại dân nào cả. Có đại biểu quốc hội từng lên tiếng phải ghi nhớ công ơn họ, thủ tướng chính phủ cũng nhắc đến sự hy sinh của họ, người dân trong và ngoài nước đóng góp tấm lòng thương nhớ họ qua chương trình Nhịp Cầu Hoàng Sa, chuẩn đô đốc Việt Nam cũng đến nhà những người lính ấy để cúi đầu tưởng niêm. Lịch sử và đạo nghĩa của một dân tộc phải rạch rồi ân oán như vậy thì dân tộc ấy mới đáng tư cách tồn tại.

Chắc chắn thiếu uý an ninh Trịnh Việt Dũng trong vai xung kích mà dư luận viên che đậy gọi là ” một thanh niên yêu nước tên Dũng ” làm theo mệnh lệnh nào đó, chỉ có thế anh ta mới tha hồ nhục mạ vong linh của những người lính hy sinh bảo vệ tổ quốc. Mênh lệnh đó là ý đồ xuyên suốt bao năm qua của thành uỷ Hà Nội từ vụ ca ngợi Hứa Thế Hữu đến vụ nhục mạ linh hồn tử sỉ Việt Nam chống Tàu.

Thanh niên tên Dũng giật hoa và miệt thị anh linh chiến sĩ VNCH

Thiêú uý Trịnh Việt Dũng cùng sát cánh với đội ngũ Dư Luân Viên Hà Nội.

https://www.facebook.com/video.php?v=713976985377024

Clip mà dư luận viên Hà Nội ghi lại chiến công của thiếu uý Trinh Viêt Dũng.

Hành động của Trịnh Việt Dũng được thực hiện có bài bản, có sự phối hợp, tính toán. Dũng mặc quần áo dân sự, xông vào cướp hoa, chửi bới, nhục mạ người hy sinh. Có sự chứng kiến của công an, dân phòng. Có đội ngũ dư luận viên đào tạo bài bản quay phim ghi hình , đưa lên mạng.

Một chuỗi phối hợp như thế chỉ thực hiện được khi có sự chỉ đạo thống nhất từ trên cao. Và sự phỉ báng, nhục mạ 74 chiến sĩ VNCH đã hy sinh ấy cũng phải có sự chỉ đạo trên cao cỡ như Tưởng Phí Chiến, Hồ Quang Lợi , Bạch Thành Định.

Trời cao có mắt, dẫu Phạm Quang Nghị dày công vun vén tâm linh, xây dựng chùa chiền ở quê nhà, kết giao với bọn sư sãi làm bùa phép để mong được chức cao chót vót. Dẫu Phạm Quang Nghị trong 10 năm tỏ vẻ trong sạch, liên khiết, lập bè, kết phái, chọc gây bánh xe để mưu đồ chức vị TBT…nhưng cái giá phải trả của nhân quả là điều tất yếu. Trong cuộc bỏ phiếu tín nhiệm Bộ Chính Trjj ở hội nghị trung ương 10 vừa qua. Phạm Quang Nghị xếp hạng 19/20/ Thấp hơn cả uỷ viên dự khuyết, chỉ trên một phụ nữ.

Đó là cái giá phải trả cho sự dung túng bọn tay chân sử dụng đội ngũ xung kích, dư luận viên để miệt thị vong linh chiến sĩ hy sinh vì tổ quốc. Chùa chiền nào, sư sãi nào có thể mang phúc đến cho kẻ xâm phạm đạo lý dân tộc như vậy.

Những kẻ làm cho Phạm Quang Nghị mất uy tín ở cuộc bỏ phiếu vừa qua, chính là những kẻ đứng đằng sau tổ chức đội ngũ dư luận viên, xung kích tung hoành tại Hà Nội, những kẻ dựng những trang bloge ẩn danh để xúc phạm những người yêu nước. Mọi hành động lộng hành của những kẻ này đã khiến bí thư thành uỷ Hà Nội Phạm Quang Nghị rớt khỏi vũ đài chính trị. Sau vụ đại biểu quốc hội Hà Nội Châu Thị Thu Nga bị bắt vì lừa đảo tiền nhân dân sẽ đến vụ Nguyễn Quốc Hùng, phó chủ tịch Hà Nội mà Phạm Quang Nghị cất nhắc lên đối dầu với việc tham nhũng bị phanh phui khi xây dựng cơ bản các công trình tại Hà Nội.

http://nvphamvietdao.blogspot.de/2015/01/phat-hien-nhieu-sai-pham-trong-cac-du.html

Còn một năm nữa đến đại hội Đảng. Còn chưa muộn để cho bí thư thành uỷ Hà Nội Phạm Quang Nghị sửa chữa sai lầm, đó là dẹp bỏ bọn dư luân viên, xung kích. Dẹp bỏ bọn gian thần hại chủ như Tưởng Phí Chiến, Hồ Quang Lợi, Bạch Thành Định. Những kẻ mà xướng tên lên thôi người ta đã có cảm giác là người Tàu chứ chưa cần nhìn hành động lời nói của chúng.

Posted in chính trị, dân chủ, nhân quyền, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

Lê Công Định – Ngày dài nhất trong cuộc đời

Nguồn facebook Lê Công Định

Hôm nay vừa tròn 5 năm ngày vụ án của chúng tôi được mang ra xét xử sơ thẩm. Hôm đó trời mưa tầm tã, lạnh nhất trong mùa lạnh cuối 2009 và đầu 2010 ở Sài Gòn. Từ 6 giờ sáng chúng tôi đã lên xe, mỗi người đi riêng một chiếc Toyota Innova với đầy nhân viên an ninh ngồi quanh trong mỗi xe. Đoàn xe khởi hành từ đường Nguyễn Văn Cừ, rẽ sang Nguyễn Thị Minh Khai, rồi đến Nam Kỳ Khởi Nghĩa, nơi có trụ sở tòa án. Lúc đi ngang Dinh Độc Lập, tôi xoay hẳn người ngắm tòa kiến trúc uy nghi gắn liền với nhiều ký ức của mình từ thiếu thời, rồi nghĩ ngợi biết đâu sau này khu dinh thự ấy lại trở thành dinh tổng thống Việt Nam lần nữa.

Dọc đường xe cộ của người dân bị chận lại để nhường cho đoàn xe đi qua. Do hơn 7 tháng không được thấy cuộc sống bên ngoài ra sao, nên tôi không quan tâm nhiều đến phiên tòa sắp diễn ra, mà chỉ cố tranh thủ nhìn hai bên đường xem cảnh vật và dòng đời đang trôi thế nào. Tôi cố căng mắt như nuốt từng góc phố vốn quen thuộc một thời của mình. Khi bước vào cổng tòa án, nhận ra mình đang đến với tư cách bị cáo, chợt thấy lòng se thắt lại trước khung cảnh mà trước đây tôi thường lui tới thuở còn là sinh viên luật, cũng như lúc làm luật sư biện hộ cho khách hàng ở những vụ án hình sự và thương mại.

Hai nhân viên an ninh xốc nách tôi đi ngang sảnh lớn, rồi rẽ vào khu vực nội bộ của tòa. Lúc ngồi xuống mới giật mình thấy khoảng trên 10 viên cảnh sát mặc sắc phục cầm súng các loại vây xung quanh một mình tôi. Họ nhìn tôi lườm lườm, còn tôi vẫn vui vẻ gợi chuyện để bầu không khí bớt nặng nề và lạnh lẽo. Tán gẫu mới biết họ vừa được biệt phái từ miền Bắc vào để bảo vệ an ninh cho phiên tòa tại Sài Gòn, mà khi nhận lệnh đi chẳng ai biết đi đâu và làm gì. Tôi đùa nói, “chắc cả tiểu đoàn vào đây!” Một anh bảo, “nhờ các anh mà ‘iem’ mới được vào Sài Gòn lần đầu.” Giữa lúc căng thẳng, tôi bỗng nổi thi hứng, làm ngay bài thơ mô tả cảnh chẳng đặng đừng ấy:

Bốn phía công an hãm,
Đầu trâu mặt ngựa đầy.
Một mình nan đối địch,
Cười nói giữa trùng vây.

Trước khi tòa bắt đầu xử, tôi cố nhìn tìm người thân, nhưng chẳng thấy được vì họ không cho bất kỳ ai đến gần chỗ chúng tôi ngồi. Lúc xong phần thẩm vấn, tôi bị đưa ra ngoài phòng xử và chợt thấy dáng chị ruột tôi đứng từ xa, dáo dác ngó quanh, tôi mừng đến chảy nước mắt, cảm thấy lòng ấm lại, dù không được vẫy tay hay bước lại gần hỏi han. Chị gầy đi, nhưng vẫn xinh đẹp như xưa nay. Tôi ước ao được đến ôm chị để nói “em nhớ chị lắm” mà không được, đành dõi theo chị cho đến khi góc nhìn bị che khuất sau bức tường dọc hành lang mà tôi bị dẫn đi.

Đó là phiên tòa lạ. Các bị cáo chỉ được đứng cạnh nhau để nghe viện kiểm sát đọc cáo trạng, luật sư biện hộ và thẩm phán tuyên án. Các nhân viên an ninh thì ngồi cùng ghế bị cáo để canh giữ. Chúng tôi ho một tiếng ngay lập tức tất cả quay lại nhìn dò xét, như thể đó là một mật hiệu mang thông điệp giữa chúng tôi. Tại phần chính của phiên tòa, chúng tôi hoàn toàn bị cách ly với nhau trong lúc thẩm vấn, các luật sư không được hỏi các bị cáo cùng một lúc để đối chiếu lời khai và xác minh sự việc, khiến việc xét hỏi không khỏi phiến diện. Mà thật ra các thẩm phán có cần thẩm vấn nghiêm túc đâu, bởi việc xét xử chỉ đơn thuần dựa trên hồ sơ do cơ quan an ninh điều tra lập sẵn. Một vụ án phức tạp đến thế, tốn nhiều công sức phá án của cơ quan an ninh đến thế, báo chí viết nhiều về những âm mưu tày đình đến thế, nhưng tòa lại xử rất vội vã để nhanh chóng kết thúc mọi vở tuồng trong cùng một ngày. “Án tại hồ sơ” và “án chỉ đạo” là vậy!

Một chi tiết buồn cười mà tôi nhớ mãi. Phần cuối phiên xử, vị chủ tọa tuyên đọc bản án dài lê thê, đã được đánh máy sẵn. Đến trước đoạn tuyên hình phạt, một cô gái trong vai trò trợ lý thư ký phiên tòa bỗng đẩy cánh cửa phía sau lưng hội đồng xét xử bước vào, rồi đến bên cạnh vị chủ tọa trao một tờ giấy khổ A4 từ phía sau. Vị chủ tọa một tay nhận mảnh giấy, một tay vẫn cầm án văn đọc nốt cho xong phần kết luận, sau đó hạ tập giấy vừa đọc xuống bàn, rồi nhìn vào mảnh giấy cô gái vừa trao xướng lên mức hình phạt tuyên cho từng người chúng tôi. Hóa ra, trong lúc vị thẩm phán chủ tọa phiên xử đã bắt đầu tuyên đọc án văn, phần hình phạt vẫn còn được cân nhắc từ đâu đẩu. Những người cầm cân nảy mực thật sự đang ngồi ở một phòng riêng trong khu vực nội bộ của tòa án, trước màn hình tivi to, phát trực tiếp mọi diễn biến tại phiên tòa. Hội đồng xét xử ngoài kia chỉ là những con rối múa may quay cuồng vì đã lỡ ăn cơm chúa.

Lúc đứng nghe tuyên án, tôi suy ngẫm lại nhiều sự việc đã qua từ lúc dấn thân vào con đường này, đến khi bị bắt giam và ra tòa, bao nhiêu điều chưa thể nói ra để mọi người thấu hiểu, nhiều điều muốn giữ cho riêng mình, chỉ tiếc do bất tài nên đại sự dang dở, người thân chịu ảnh hưởng bất lợi. Tự thấy mình đáng trách, tôi làm một bài thơ giữa tòa hôm ấy như sau:

Món nợ nước non chưa trả được,
Bất tài vấp phải hạn nguy nan.
Đành nương thế khó như trù sẵn,
Mặc tiếng mai sau thiên hạ bàn.

Phiên tòa kết thúc lúc 6 giờ 37, chúng tôi bị đưa ngay lên xe, không kịp nhìn thấy người nhà. Về đến phòng giam gần 7 giờ tối, tôi mệt lả người, chỉ tắm vội rồi giăng mùng và ngả lưng. Nằm trằn trọc mãi không ngủ được đến sáng hôm sau, nghĩ thương gia đình làm sao! Nhìn vào tương lai, tất cả chỉ một màu trắng xóa, vô định ở phía trước. Thật là một ngày dài nhất trong cuộc đời vậy!

Posted in chính trị, dân chủ, nhân quyền, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , | Leave a comment

Bùi Tín : Cuộc lấy phiếu tín nhiệm cho thấy gì?

Nguồn VOA

20.01.2015

Báo chí lề phải, theo chỉ đạo của tuyên huấn đảng, lại thua mạng “Chân dung quyền lực”.

Sáng 15/1, mạng CDQL công bố đầy đủ kết quả cuộc lấy phiếu tín nhiệm ngày 10/1 tại cuộc họp Trung ương 10, trong khi báo Nhân Dân vẫn im lặng mặc dù Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng từng hứa sẽ cho công bố kết quả.

CDQL đưa tin rất cụ thể là có 197 ủy viên chính thức và ủy viên dự khuyết tham gia bỏ phiếu, người được nhiều phiếu nhất là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, với 152 phiếu “tín nhiệm cao”; kế đó là Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, với 149 phiếu “tín nhiệm cao”; và thứ ba là Phó Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân, với 145 phiếu “tín nhiệm cao”.

Lý do mà toàn đảng và toàn dân bị mù tịt về tin này theo con đường chính thức có lẽ là vì ông Nguyễn Phú Trọng chỉ được 135 phiếu “tín nhiệm cao” – đứng thứ 8 – và ông Đinh Thế Huynh chỉ được 122 phiếu “tín nhiệm cao” – đứng thứ 13. Cũng có thể còn là vì ông Phạm Quang Nghị, người được Nguyễn Phú Trọng chọn thay thế mình, chỉ được 100 phiếu – đứng thứ 19 trên 20 người trong danh sách.

Có thể nói cuộc bỏ phiếu này tuy về bản chất là sự tranh giành quyền lực giữa các phe nhóm vì quyền lợi riêng tư trong cơ quan lãnh đạo cao nhất của đảng CS, nhưng các đại biểu cũng đã tỏ ra khách quan, chú ý đến dư luận của xã hội, của thông tin báo chí, của lề đảng cũng như lề dân.

Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, người đang có thế vươn lên, đã bị mất điểm nặng, tụt hạng xuống thứ 14, với 116 phiếu “tín nhiệm cao”, rất có thể vì những thông tin về điều gọi là “nghi án đầu độc ông Nguyễn Bá Thanh” xuất hiện trên mạng CDQL, cũng như những thông tin có đi kèm bằng chứng về số tài sản “khủng” được cho là của ông Phúc và 2 biệt thự mà CDQL nói là do ông Phúc tậu ở bang California, Hoa kỳ.

Ông Tô Huy Rứa cũng bị mất điểm nặng, tụt xuống gần chót bảng – đứng thứ 17. Riêng ông Phùng Quang Thanh được số phiếu khá cao – 144 phiếu “tín nhiệm cao”, đứng thứ tư, nhưng CDQL cho rằng kết quả này là do những thông tin về tài sản ê hề của ông và sự lộng hành của con trai ông là Đại tá Phùng Quang Hải trong việc lũng đoạn ngân sách quốc phòng cũng như về cuộc sống bê tha đến cùng cực của cậu quý tử này chưa được các đại biểu biết đến. CDQL khẳng định nếu bỏ phiếu lại lúc này thì chắc chắn ông Thanh sẽ bị rơi nặng nề.

Người ta có thể nhận định với đôi chút lạc quan thận trọng rằng qua cuộc bỏ phiếu, nhóm giáo điều, bảo thủ do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đứng đầu, được 2 ông Phạm Quang Nghị và Đinh Thế Huynh tiếp sức và ông Tô Huy Rứa nhiệt tình đi sau hậu ứng, đã bị thất bại nặng nề nhất, khó có thể ngoi lên được. Đồng thời một số người được công luận biết đến như 2 “đế chế tư bản đỏ” – là gia đình của ông Nguyễn Xuân Phúc và con rể Vũ Chí Hùng, và gia đình của ông Nguyễn Sinh Hùng cùng em gái Nguyễn Hồng Phương – đã bị mất rất nhiều tín nhiệm, do những thông tin về những hành động tham nhũng của họ được tán phát rất sớm, trước những thông tin tương tự về ông Phùng Quang Thanh và con trai là Phùng Quang Hải.

Theo đánh giá của nhiều blogger tự do, nhóm giáo điều là nhóm nguy hiểm tệ hại nhất, vì chủ trương kiên định chủ nghĩa Mác – Lênin, kiên định chủ nghĩa CS và chủ nghĩa xã hội ảo tưởng, kiên định ngả theo Trung Quốc, kiên định lấy kinh tế quốc doanh làm chủ đạo, kìm hãm nền kinh tế và xã hội trong lạc hậu và đói nghèo.

Cũng nguy hiểm không kém với nhóm giáo điều vừa nêu là nhóm bất tài tham nhũng chuyên làm giàu trên mồ hôi nước mắt người lao động, theo kiểu Bùi Tiên Dũng,Trần Văn Truyền, Hồ Xuân Mãn, Phạm Quý Ngọ, Nguyễn Trường Tô, Nguyễn Đức Kiên (tức Bầu Kiên)… Nhóm này bị chính một số người lãnh đạo đánh giá là “những bầy sâu mất tính người” nhung nhúc khắp nơi, “ăn không chừa một thứ gì của dân”. Hai nhóm giáo điều và tham nhũng tuy khác nhau nhưng lại làm điều kiện cho nhau tồn tại dai dẳng. Tuy nhiên hai nhóm này đã bị thất thế rõ rệt.

Còn nhóm đang thắng thế, nhìn nhận họ thuộc nhóm nào, thế lực và triển vọng ra sao?

Vì không có một thế lực nào trong Bộ Chính trị thật lòng ủng hộ dân chủ, nên chỉ có thể nói nhóm này là nhóm của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nếu chỉ nói về ý tưởng chính trị thì ông Dũng có nhiều chính kiến hay, đúng, có thể nói ông là quán quân khi nghĩ và nói về dân chủ. Ông từng tuyên bố “Dân chủ và pháp quyền là 2 thành tựu song sinh của nền chính trị hiện đại”, “nhân dân được làm mọi điều mà pháp luật không cấm”, “cán bộ viên chức chỉ được làm những gì luật pháp cho phép”, “mọi quyết định của Nhà nước phải công khai, minh bạch”. Ông cũng từng hứa hẹn: “Tôi sẽ chống tham nhũng quyết liệt, không chống được tham nhũng tôi sẽ từ chức”. Với bành trướng Trung Quốc, ông lớn tiếng bác bỏ kiểu quan hệ hợp tác, hữu nghị “viển vông”, và “không thể hữu nghị kiểu nhà anh là nhà tôi, của anh là của tôi”.

Nhưng nếu ở trong vị thế người số một – tức tổng bí thư – liệu ông Nguyễn Tấn Dũng có thể làm được như đã nói không? Hoặc hơn nữa, trong vị thế tổng bí thư kiêm chủ tịch nước, như ông Tập Cận Bình bên Tàu, ông có thể tự do hành động không?

Cần quan sát chặt chẽ những động tĩnh rất tinh vi trên chính trường Việt Nam trong năm mấu chốt 2015 này. Điều quan trọng bậc nhất là thế lực dân chủ và nhân quyền tiếp tục phát triển sâu và rộng, lập thêm nhiều tổ chức dân sự, cô lập thế lực giáo điều tệ hại, đẩy mạnh công luận chống tham nhũng, tạo sức ép đòi lãnh đạo mới phải làm những điều đã hứa. Đây có thể coi là bước quá độ, chuyển tiếp để dẫn tới dân chủ thật sự, nhân quyền thật sự, pháp quyền thật sự, kết thúc thời kỳ mà Linh mục Nguyễn Văn Lý cho là “Chưa Độc lập – Thiếu Tự do – Không Hạnh phúc”.

Một hướng cực kỳ hệ trọng là đòi thay đổi tận gốc Cương lĩnh của đảng, từ đó thay đổi Hiến pháp, thay đổi thể chế chính trị vì đây là trở ngại cơ bản nhất cho đất nước đổi mới và phát triển.

Về nhân sự, người công dân quan tâm đến thời cuộc mong truyền thông của đảng cho biết rõ trong cuộc họp Trung ương 10 theo tin công bố đã thi hành kỷ luật một số cán bộ, vậy những người bị kỷ luật là ai, vì sao? Và danh sách quy hoạch bổ sung Bộ Chính trị và Ban Bí thư gồm có những ai? Hay lại phải chờ CDQL tiết lộ, thì còn gì là uy tín của Ban Tuyên huấn và các công cụ thông tin của đảng?

Posted in chính trị, dân chủ, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , | Leave a comment

Nguyên Dung : Ca khúc Mai Tôi Về và nhóm Hát Cho Tự Do

Nguồn danchimviet

Anh Nguyễn Minh phỏng vấn Nguyên Dung, tác giả ca khúc Mai Tôi Về.Anh Nguyễn Minh phỏng vấn Nguyên Dung, tác giả ca khúc Mai Tôi Về.

Khi khởi sự viết nên những dòng này, một cảm giác ngọt ngào vẫn còn vương lại trong tôi về đêm văn nghệ đấu tranh Chúng Tôi Muốn Biết lần 2,được diễn ra tại hội trường Nhật Báo Người Việt thuộc thành phố Westminster, California trong đêm 11/1/2015. Niềm hạnh phúc vô bờ khi nhìn thấy anh chị em trong nhóm đồng tâm hiệp lực trong nỗ lực làmsao để nối kết được những tâm tình, những khát khao cháy bỏng của quý anh chị em đấu tranh trong nước, và anh chị em ở hải ngoại . Mỗi một thành viên trong nhóm khi nhận lãnh trách nhiệm đều hoàn thành một cách chu đáo, không ai đùn đẩy cho ai, ai cũng cảm thấy mình phải cố gắng hoàn thành trách nhiệm trong nỗlực nối kết đó. Vì vậy, bài viết này tượng trưng cho bó hoa hồng thật lớn để riêng tặng cho tất cả những anh chị em trong nhóm Hát Cho Tự Do (HCTD).

Tôi viết ca khúc Mai Tôi Về trong lúc người VN quốc nội đang bùng lên phong trào Chúng Tôi Muốn Biết [bí mật Hội nghị Thành Đô giữa hai đảng CSVN và CSTQ], một cái quyền chính đáng mà mọi người trên khắp thế giới đều phải được bảo vệ. Quê tôi là miền trung Quảng Ngãi, một tỉnh lỵ hiền hòa nằm sát bên đảo Hoàng Sa. Mỗi ngày đọc tin tôi đều nghe những tin thật bi đát cho người dân quê tôi, những người dân làm nghề chài lưới đánh bắt cá để nuôi sống gia đình. Bây giờ họ không được phép ra biển để đánh bắt cá nữa, vì người thân của họ có người bị đánh đến ngất xỉu, có người bị bắt làm con tin đòi tiền chuộc. Cuộc sống của người dân quê tôi vốn đã chịu nhiều thiệt thòi, bây giờ càng thêm lao đao khốn đốn. Biển là nguồn sống duy nhất của họ, biển cũng là niềm tự hào của họ, bây giờ biển đang bị khống chế bởi một nước láng giềng khổng lồ hung bạo luôn có ý định nhòm ngó, xâm lấn VN. Những cái chết thảm thương của ngư dân Thanh Hóa, Lý Sơn là những cái chết đáng để cho nhà cầm quyền VN suy nghĩ. Thế nhưng nó lại được nhà cầm quyền VN che đậy, lấp liếm với 2 chữ “tàu lạ”. Thậm chí còn giao kết thâm tình với “tàu lạ” đó bằng phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt! Thật trớ trêu và đau xót cho dân tôi. Khi nghĩ tới viễn ảnh ngày trở về VN, tôimai 1cảm giác như xé lòng nếu phải đối mặt với bao điều oan nghiệt này. Vì thế, ca khúc Mai Tôi Về như chuyên chở những lời tự sự của tôi, những thao thức của một người con dân Việt đang trở về sau nhiều năm xa xứ, thấy nước mình sắp mất mà không làm gì được, chỉ biết khóc trong đớn đau và phẫn hận. Sự kiện giàn khoan HD 981 và những chuyến đi đầu phục thiên triều Bắc Kinh như nhắc nhở lời đính ước của nhà cầm quyền VN với nhà cầm quyền TC về Hội Nghị Thành Đô như giọt nước đã tràn ly, làm bùng lên nỗi khát khao được biết sự thật của người dân trong nước. Và trong bối cảnh này, tôi và một số facebookers và bloggers được sự gợi ý của một chị em trong nước (xin miễn nêu tên) để làm thế nào đẩy mạnh phong trào này lên. Ban đầu thực hiện qua intetnet. Chúng tôi không ngờ đồng bào cư dân mạng hưởng ứng quá mạnh, chúng tôi tiếp tục thực hiện chương trình Chúng Tôi Muốn Biết lần thứ 2, lần này không phải trên mạng mà là tổ chức ngoài đời. Chúng tôi được một số anh chị bên Viện Việt Học giúp đỡ để thực hiện cho được buổi văn nghệ đấu tranh Chúng Tôi Muốn Biết tại hội trường Viện Việt Học (VVH). Lần đó, tôi không được tham dự, vì ở VVH không có thang máy cho người khuyết tật nên tôi đành ở nhà và hy vọng có thể theo dõi qua mạng. Tuy nhiên ban kỹ thuật nhóm HCTD lần đầu tiên tổ chức ngoài đời nên chưa có kinh nghiệm, cuối cùng tôi cũng không tham dự được dù chỉ qua mạng. Nhưng tôi không buồn vì tôi biết hôm đó, dù không tham dự được trực tiếp nhưng tôi cũng cảm nhận được những giọt nước mắt của đồng bào hải ngoại dành cho người đấu tranh trong nước, những giọt nước mắt đồng cảm, xót xa cho dân tộc Việt đang phải sống trong cảnh “cá chậu chim lồng” trong một nhà tù lớn.

Và lần này là ở hội trường Nhật Báo Người Việt. Nếu tính cả lần đầu tiên thực hiện qua mạng thì chương trình Chúng Tôi Muốn Biết lần này là lần thứ 3. Tôi vô cùng cảm kích anh chị em nhóm HCTD đã hiệp lực cùng nhau, chia sẻ những công việc khó khăn để thực hiện liên tục những chương trình văn nghệ đấu tranh Chúng Tôi Muốn Biết, và đã tạo điều kiện thuận lợi cho tôi cùng được tham dự với anh chị em. Cũng như tạo sự nối kết trong và ngoài nước, để cho người trong nước được chia sẻ, bày tỏ nỗi khát vọng tự do của họ. Chúng ta đã nghe những người cựu tù nhân lương tâm nói lên nỗi thống khổ của bản thân họ và những bạn tù khi họ lên tiếng nói về chủ quyền của đất nước như thế nào. Chúng ta đã nghe những cái chết oan nghiệt của các Tù Nhân Lương Tâm như thế nào. Ca khúc Mai Tôi Về, như là nỗi trăn trở của tôi gởi về cho anh chị em quốc nội. Tôi hy vọng với những chương trình ca nhạc đấu tranh như thế này, sẽ là những gạch nối thắt chặt sự đoàn kết trong ngoài giữa Quốc Nội và Hải Ngoại hầu tạo thành sức mạnh để chiến đấu chống lại những kẻ độc tài chuyên chế, nô lệ ngoại bang đang ngồi trên đầu dân tộc ta. Và tôi mong mỏi những anh chị em khác có lòng, có khả năng ca hát, xin hãy mạnh dạn tham gia cùng với chúng tôi, nhóm Hát Cho Tự Do luôn mở lòng chào đón tất cả. Hãy email về cho chúng tôi: hatchotudo

© Nguyên Dung

© Đàn Chim Việt

Anh Điếu Cày phát biểu trong đêm Hát Cho Tự Do ủng hộ phong trào Chúng Tôi Muốn Biết của Mạng lưới Bloggers VN. Phía sau anh Điếu Cày là hình bà Nguyễn Thị Kim Liên (một tiếng hát tham gia từ VN), mẹ của Đinh Nguyên Kha.

Anh Điếu Cày phát biểu trong đêm Hát Cho Tự Do ủng hộ phong trào Chúng Tôi Muốn Biết của Mạng lưới Bloggers VN. Phía sau anh Điếu Cày là hình bà Nguyễn Thị Kim Liên (một tiếng hát tham gia từ VN), mẹ của Đinh Nguyên Kha.

mai 9

Anh Huỳnh Anh Tú, một tiếng hát khác từ VN.

Anh Huỳnh Anh Tú, một tiếng hát khác từ VN.

Ông Lou Correa, cựu Thượng nghị sĩ California cũng đến phát biểu và mua áo ủng hộ.

Ông Lou Correa, cựu Thượng nghị sĩ California cũng đến phát biểu và mua áo ủng hộ.

Nhà báo Trương Minh Đức, một tiếng hát từ VN đóng góp trong chương trình.

Nhà báo Trương Minh Đức, một tiếng hát từ VN đóng góp trong chương trình.

Anh chị Nam Thư với nhạc phẩm Lên Đường Về Nguồn và Về Rừng Núi.

Anh chị Nam Thư với nhạc phẩm Lên Đường Về Nguồn và Về Rừng Núi.

mai 2

Posted in chính trị, dân chủ, nhân quyền, văn nghệ, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , | Leave a comment

RFA. Nah Sơn, một du học sinh, rapper bất đồng chính kiến

Nguồn RFA
Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2015-01-17

VHNT01172015.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh
nah-son-622.jpg

Một thử thách lớn cho tương lai

Mới đây một du học sinh đang theo học tại Oklahoma tung lên mạng ca khúc thể loại Rap và một bức thư có nội dung chống lại độc tài hà khắc của cộng sản Việt Nam. Nhạc phẩm này được cư dân mạng dè dặt lẫn bỡ ngỡ đón nhận vì nó được sáng tác theo phong cách rap của những nghệ sĩ đường phố, cách thể hiện có vẻ dung tục vì nhiều tiếng chửi thề kèm theo. Tuy nhiên không ít người thích thú cho rằng đây là một cách tiếp cận mới của người trẻ đối với hiện tình đất nước theo cách nhìn của họ.

Điều khá đặc biệt người trẻ này là một du học sinh và cả gia đình anh đều còn ở lại Việt Nam. Việc trở thành người đấu tranh tại nước ngoài là một thử thách lớn cho tương lai của anh.

Người nhạc sĩ sinh viên ấy là Nguyễn Vũ Sơn với bút danh khi sáng tác là Nah Sơn có những thổ lộ với chúng tôi về bản thân anh và nguyên nhân khiến anh chấp nhận từ bỏ mọi thứ để tiên phong làm một du học sinh bất đồng chính kiến, trước tiên anh chia sẻ:

Em tự tìm hiểu thêm trên Google, tự mình đúc kết lại và thấy rõ ràng là đất nước mình đang lâm nguy và nó có quá nhiều vấn đề nên em làm những điều này mong góp phần thay đổi đất nước.
-Nah Sơn

Nah Sơn: Em tên đầy đủ là Nguyễn Vũ Sơn em sang đây học hồi cuối năm 2013. Hè vừa rồi em có về Việt Nam. Học thì đi du học thôi chứ không có ý định ở lại nhưng khi qua đây học rồi thấy nó có nhiều khác biệt với mình quá. Cách giảng dạy rất mới và đây là lần đầu tiên đi học mà em thấy thích. Em học những vấn đề xã hội, chính trị, lịch sử… nó làm cho mình nhận ra, mình ngộ ra được nhiều thứ hay lắm. Em tự tìm hiểu thêm trên Google, tự mình đúc kết lại và thấy rõ ràng là đất nước mình đang lâm nguy và nó có quá nhiều vấn đề nên em làm những điều này mong góp phần thay đổi đất nước.

Thật sự cái nền văn hóa của mình, mình đã sống với nó từ nhỏ rồi, nó làm thành tình yêu nhiều khi mình nhớ nó, trăn trở về nó có thể do đó nó cũng là một động lực.

Mặc Lâm: Khi còn ở trong nước Sơn có bao giờ để ý tới những người hoạt động tranh đấu cho tự do dân chủ nói chung là những hình thức chính trị hay không?

Nah Sơn: Thật ra về cái chuyện chính trị khi qua tới đây em mới có được rõ ràng như vậy. Ở Việt Nam em chỉ cơ bản có tính hơi phản kháng với chính quyền nhưng em không cập nhật về chính trị hay bất cứ gì hết. Khi qua đây và đọc nhiều thông tin hiều được nguồn gốc cội nguồn của tất cả vấn đề của bộ máy thì mình mới hiểu à thì ra đây là cốt lõi của mọi vấn đề.

Mặc Lâm: Qua bản nhạc rap mà Sơn vừa giới thiệu thì cách dàn dựng hay mix nó có thể nói là hấp dẫn tuy nhiên rất nhiều người cho rằng những tiếng chửi tục trong bản nhạc đã làm cho nó mất giá trị, nó có vẻ đường phố, bụi đời và dung tục quá… là một sinh viên Sơn có ý đồ gì khi xây dựng tác phầm trên cái nền rất bụi bặm như vậy?

nah-son-400B.jpg
Nguyễn Vũ Sơn trong video clip biểu diễn Rap trên đường phố Việt Nam. Screen capture.

Nah Sơn: Dạ em cũng biết trước là có nhiều người hơi phản cảm đối với những tiếng chửi thề nhưng mặc dù em xuất thân gia đình trung lưu gia đình ba mẹ em cũng dạy dỗ em đàng hoàng nhưng khi đi học thì bạn bè chửi thề rất nhiều. Ngay cả mấy chú xe ôm hồi đó chở em đi học cũng chửi thề… nói chung tiếng chửi thề riết rồi thấy nó cũng bình thường.

Thêm nữa nhạc rap nó giống như loại hình nghệ thuật hiện thực không thể nào viết nó quá bóng bẩy mà đôi khi cũng phải dùng những từ nó dùng trong đời sống mình đem vô. Ngoài ra theo em khi người ta có một cái gì đó khi mà người ta khó chịu, phản cảm thì người ta chú ý tới nó hơn.

Nếu nhìn ra thì cả Việt Nam bây giờ người ta chú ý tới Kenny Sang hay những scandal, những tin đồn này nọ người ta chú ý nhiều hơn. Em dựa vào những suy nghĩ như vậy cho nên em sáng tác bài hát có nhiều tiếng chửi tục nhưng nó là cảm xúc tức giận, nó là cảm xúc thật.

Vượt qua nỗi sợ hãi

Mặc Lâm: Là một du học sinh Sơn nhận xét thế nào về những du sinh từ Việt Nam sang Mỹ cũng như giới trẻ trưởng thành tại Mỹ về những hoạt động mang tính chính trị của họ?

Nah Sơn: Em nghĩ đối với du học sinh thì ai cũng có nỗi sợ mang từ Việt Nam qua. Ai cũng rất sợ vấn đề chính trị nên không ai dám nói điều gì liên quan tới chính trị hết. Đó là những vấn đề nhạy cảm. Giống như được dạy từ nhỏ là không được chơi ma túy vậy.

Em nghĩ đối với du học sinh thì ai cũng có nỗi sợ mang từ Việt Nam qua. Ai cũng rất sợ vấn đề chính trị nên không ai dám nói điều gì liên quan tới chính trị hết. Đó là những vấn đề nhạy cảm. Giống như được dạy từ nhỏ là không được chơi ma túy vậy.
-Nah Sơn

Bạn bè em hầu như không có ai nghĩ về chính trị hay có tư tưởng về xã hội lắm chỉ là đi học, đi chơi vây thôi. Ngay cả giới trẻ Việt kiều, nói chung là cũng có người ghét cộng sản, muốn thay đổi nhưng em thấy giới trẻ Việt kiều thì một là họ không quan tâm còn nếu có quan tâm thì họ rất cực đoan. Họ hay đặt mối thù dân tộc khi Việt Nam Cộng hòa bị thất bại thì họ coi như một mối hận lớn. Em thấy cái chuyện đó nó hơi không phù hợp vì nó là chuyện quá khứ có đem ra nói đi nói lại nó cũng không tác dụng lắm. Em nghĩ bây giờ nên tập trung vào hiện tại, cộng sản ngay lúc này nó sai cái gì. Mối thù đó mình nên dẹp qua một bên.

Thí dụ như có nhiều người ghét người Bắc nhưng người Bắc lúc này họ cũng đã nhận ra nhiều vấn đề của cộng sản và rất muốn thay đổi chỉ có điều là bộ máy họ không muốn thay đổi thôi.

Mặc Lâm: Là một du học sinh dù sao khi học xong thì cũng phải về nước, khi ấy thì đón Sơn tại phi trường Tân Sơn Nhất hay Nội Bài không những là thân nhân, gia đình mà còn cả cán bộ an ninh của bộ máy cầm quyền. Sơn đã nghĩ tới những viễn ảnh như thế hay chưa?

Nah Sơn: Em cũng suy nghĩ vấn đề đó rất kỹ trước khi em làm. Nếu như mọi chuyện đi theo hướng tốt thì biết đâu mình có thể làm được những ý tưởng thay đổi gì đó trong giới trẻ. Có thể vài năm thì mình lại có thể về. Nếu trong trường hợp đi theo hướng xấu thì em sẽ tìm cách ở đây để tiếp tục tranh đấu.

Một khi đã quyết định làm thì phải chấp nhận hậu quả, em nghĩ vậy. Nếu em như những bạn du học sinh khác, sợ không về được thì nó sẽ không đi tới đâu hết tại vì em cảm thấy mình cũng có một chút tiếng nói trong giới trẻ vì nhiều bạn trẻ có nghe nhạc của em mình nên dựa vào điều đó để làm việc gì tốt hơn chứ suốt ngày cũng chỉ đi học, rồi về, đi chơi hay làm nhạc linh tinh thì nó phí hoài cái tuổi trẻ, khả năng và một chút tên tuổi của mình.

nah-son-400.jpg
Nguyễn Vũ Sơn trong video clip biểu diễn Rap trên đường phố Việt Nam. Screen capture.

Mặc Lâm: Sau khi biết Sơn chọn con đường tranh đấu tại hải ngoại gia đình, bạn bè người thân của Sơn có phản ứng ra sao và những phản ứng ấy có làm Sơn đau buồn lắm hay không?

Nah Sơn: Ba mẹ em khi thấy em có những cái chuyển biến mang tính chính trị thì ba mẹ em có vẻ rất tức giận, như cảm thấy là mình mất một đứa con vậy. Ba mẹ em la em dữ lắm. Ba em có nói nếu bây giờ con còn tiếp tục làm chính trị như vậy thì cắt đứt mọi liên hệ gia đình. Em cũng trăn trở vì chuyện đó nhiều lắm.

Mặc dù em thích nhạc ráp em chơi với bạn bè đường phố nhưng em cũng rất thích học. Em đã có một bằng cử nhân bên Singapore học trường RMIT cũng do muốn đi nhiều nước học hỏi thêm nên ba mẹ cho đi Mỹ học. Em học cũng rất tốt em lấy điểm A không, từ khi qua Mỹ tới giờ không có lúc nào bị B hết em chỉ lấy A thôi vì em rất thích học. Cũng vì tính thích học nó làm cho em muốn tìm tòi cái này cái kia, càng tìm càng thấy bất mãn.

Em rất trăn trở, bây giờ mình học tiếp mình có tấm bằng, đi ra đi làm rồi mọi thứ cũng như cũ nó chẳng thay đổi được gì, nó cứ bế tắt. Còn nếu bây giờ mình làm chuyện này mình phải đánh đổi nhiều thứ. Bạn em thấy em cũng liều! (đúng là em làm chuyện này cũng hơi điên thiệt) Sau khi đắn đo em nghĩ nếu bây giờ mình không làm thì cũng không ai làm. Không bao giờ có ai làm chuyện này hết thành ra có được thì mừng còn nếu không được thì coi như mình đã cố gắng rồi, nếu không cố gắng làm sao biết được hay không? Vì vậy em cứ làm còn ba mẹ có nói thì em cũng… phải nói là em rất buồn, em rất là buồn nhưng mà biết sao được?

Người thân của em, bạn gái em, gia đình bạn gái em, rồi bạn bè em những người chơi với em 7 – 8 năm luôn vẫn quay lưng với mình.

Mặc Lâm: Sơn đã từng trình diễn trong một live show tại Hà Nội và nhiều bạn trẻ bây giờ vẫn còn nhắc đến trên Facebook. Chương trình ấy diễn ra vào lúc nào và do ai tổ chức vậy?

Nah Sơn: Cái show đó tên là CAMA Festival của Đại sứ quán Mỹ tổ chức ở Hà Nội hàng năm, nó mới bắt đầu mấy năm thôi. Hằng năm họ mời nhạc sĩ ca sĩ từ nhiều nước Đông Nam Á lại biểu diễn ở Hà Nội. Đầu năm 2013 em có ký hợp đồng với công ty Làng Văn bên Cali lúc họ về Việt Nam họ mở chi nhánh thì họ có ký hợp đồng với em nên em được đi diễn chương trình đó ở Đại sứ quán Mỹ. Em diễn ba bài, em remix bài “Sài gòn đẹp lắm” của nhạc sĩ Y Vân. Em diễn bài Đi bụi… Sau khi em diễn xong có một tờ báo tên Lao Động Online có đăng một bài rất dài chửi em và bạn em đã diễn những bài mang tính kích động, nói chung là lời lẽ phản cảm kích động phê phán xã hội ở ngay giữa đất Hà Nội và rất là buồn cười là lại được giới trẻ hưởng ứng trong khi những tiết mục khác của các nhóm nhạc khác thì ít được hưởng ứng hơn.

Nói chung là em thấy mình làm được những chuyện ấy thì mình vui thôi chứ em không nghĩ nó có yếu tố chính trị gì. Bây giờ nghĩ lại thấy có sự sắp xếp sao đó, cai duyên nên chuyện đó nó chọn mình… em cũng không biết…

Mặc Lâm: Cám ơn Sơn.

Quý vị vừa theo dõi cuộc trao đổi với du học sinh Nguyễn Vũ Sơn, cũng là nhạc sĩ trẻ sáng tác nhạc Rap chống lại bất công xã hội và độc tài Đảng trị của cộng sản Việt Nam. Hy vọng rằng anh sẽ tự điều chỉnh dòng nhạc rất hấp dẫn giới trẻ này để phù hợp hơn với xu thế đương đại và nó có thể giúp anh thực hiện được những hoài bão mà anh đang theo đuổi.

Posted in chính trị, văn nghệ, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , | Leave a comment

RFA. Đảng cần đổi mới chính trị theo chiều hướng nào?

Nguồn RFA
Anh Vũ, thông tín viên RFA
2015-01-17

01152015-party-nee-to-innovat.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Hội nghị Trung ương 10Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Hội nghị Trung ương 10.File photo

Tại Hội nghị TƯ 10, vấn đề "đổi mới đồng bộ hơn giữa chính trị và kinh tế” đã được đề cập. Tuy vậy TBT Nguyễn Phú Trọng đã nhấn mạnh: “đổi mới chính trị không phải là làm thay đổi chế độ chính trị, thay đổi bản chất của Đảng, Nhà nước.” Vậy Đảng CSVN cần đổi mới chính trị theo chiều hướng nào cho phù hợp?

Hội nghị TW10 của Đảng CSVN vừa kết thúc với nhiều vấn đề hết sức quan trọng, trong đó việc tiến hành "đổi mới đồng bộ hơn giữa chính trị và kinh tế" được dư luận hết sức quan tâm.

Không có sự thay đổi

Tuy nhiên, phát biểu trong phiên bế mạc Tổng BT Nguyễn Phú Trọng cho rằng: “Đổi mới chính trị không phải là làm thay đổi chế độ chính trị, thay đổi bản chất của Đảng, Nhà nước. Mà chỉ là đổi mới cơ chế, chính sách, tổ chức bộ máy, lề lối làm việc, cải cách hành chính v.v…”

Đánh giá về vấn đề này, từ Hà nội Nhà giáo Nguyễn Thượng Long cho biết, ông rất phấn khởi khi được biết Đảng CSVN có chủ trương đổi mới chính trị. Tuy nhiên phát biểu của Tổng BT đã khiến ông thất vọng. Ông nói với chúng tôi:

“Kết quả của Hội nghị TW10 vừa qua xứng đáng là câu trả lời cho Đơn kiến nghị của 61 cán bộ đảng viên đòi thay đổi thể chế chính trị, đòi thay đổi lý luận Marx – Lenin bằng một ý thức hệ Dân chủ. Tuy vậy việc Tổng BT Nguyễn Phú Trọng cho rằng cải cách chính trị không phải là việc thay đổi về thể chế thì tôi nghĩ rằng nó vẫn y nguyên và vẫn như cũ. Điều đó sẽ làm cho nhiều người muốn có một sự thay đổi tích cực ở VN sẽ hết sức thất vọng. Cái kết quả này nói lên Đảng CSVN giữ y nguyên đường lối cũ mà chẳng có sự thay đổi nào cả.”

Tổng BT Nguyễn Phú Trọng cho rằng cải cách chính trị không phải là việc thay đổi về thể chế thì tôi nghĩ rằng nó vẫn y nguyên và vẫn như cũ… Cái kết quả này nói lên Đảng CSVN giữ y nguyên đường lối cũ mà chẳng có sự thay đổi nào cả.
-Nguyễn Thượng Long

Ông Lê Công Giàu, cựu Phó bí thư thường trực Thành Đoàn thấy rằng ý kiến của Tổng BT Nguyễn Phú Trọng là một ý kiến nhằm đảm bảo tính quá độ.

Từ Sài gòn, ông Lê Công Giàu nhận định:

“Tôi thấy phát biểu đó có nói lên việc muốn đổi mới chính trị đó là điều tốt, nhưng nói như thế (không thay đổi thể chế chính trị) thì rất khó. Tôi nghĩ ở cương vị Tổng BT thì bắt buộc ông Tổng BT phải nói như vậy thôi, chứ đâu có cách nào khác.”

Trả lời câu hỏi nguyên nhân nào dẫn đến việc Đảng quyết định đề cập tới vấn đề cải cách chính trị vào lúc này?

Ông Lê Công Giàu thấy rằng chủ trương đó là một bước đột phá cần thiết và quan trọng của Đảng để có thể giải quyết mọi vấn đề vướng mắc.

Ông Lê Công Giàu nói:

“Cái đó có từ sức ép của toàn xã hội và toàn thể nhân dân, và cái sức ép đó đến lúc này tôi nghĩ là nó khá mạnh, buộc Đảng phải nghĩ đến việc có những bước thay đổi để có những bước phát triển nhanh hơn và mạnh hơn. Vì nếu so với các nước xung quanh thì sẽ thấy VN phát triển rất chậm.”

Bằng một thái độ thận trọng, ông Vũ Quốc Ngữ một nhà hoạt động xã hội ở Hà nội nhận xét, ông cho biết:

“Ở VN chưa có một lực lượng đối lập đủ mạnh để có sức ép buộc họ (Đảng) phải cải tổ, Đảng CS chưa phải đối mặt với một lực lượng nào có thể gây sức ép cho Đảng phải đổi mới. Tôi nghĩ Đảng cũng không thể thành công, vì họ không muốn đổi mới một cách toàn diện mà chỉ đổi mới mang tính hình thức. Để cứu nền KT bi bét hiện nay thì đáng lẽ Đảng CSVN phải đổi mới một cách mạnh mẽ. Song nếu đổi mới mạnh mẽ thì họ sợ gây xáo trộn dẫn đến quyền lực của họ bị suy giảm.”

Be-mac-6-400
Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương Đảng lần thứ 10 – khóa XI hôm bế mạc ngày 12/1/2015. Courtesy chinhphu.vn

Trả lời câu hỏi Đảng CSVN có thực tâm muốn cải cách chính trị hay không?

Ông Vũ Quốc Ngữ thấy rằng trước tình hình kinh tế-xã hội gặp nhiều khó khăn, nội bộ Đảng bất ổn thì Đảng thường đưa ra các chủ trương mơ hồ nhằm để trấn an dư luận.

Ông Vũ Quốc Ngữ cho hay:

“Họ chỉ nói thế thôi không có gì đổi mới đâu, vì không có gì là thực chất cả. Kể cả ông Thủ tướng Dũng đầu năm ngoái (2014) cũng phát biểu đầu năm nói về vấn đề dân chủ, cải tổ chính trị để mở mang cho dân chủ hơn. Nhưng theo tôi đó chỉ là những cách thức mỵ dân thôi chứ không có thực chất, mà thực chất là các ông ấy bằng mọi cách để giữ quyền lực chính trị độc tôn của Đảng.”

Muốn cải cách chính trị phải thoát khỏi Chủ nghĩa Marx – Lenin

Khi được hỏi: Đảng CSVN cần đổi mới chính trị theo xu hướng nào cho phù hợp?

Theo Nhà giáo Nguyễn Thượng Long đây cũng chính là điều mà các kiến nghị, góp ý hay thư ngỏ… từ trước đến nay đã đề cập. Ông nói:

“Tôi nghĩ rằng muốn cải cách chính trị thì việc giải thoát khỏi Chủ nghĩa Marx – Lenin là vấn đề then chốt. Chứ còn cứ bám víu vào cái học thuyết lỗi thời đó thì mọi sự thay đổi chỉ là sự chắp vá và nửa vời. Tình hình VN sẽ không thay đổi theo hướng tích cực nếu họ tiếp tục theo cái cương lĩnh cũ như vậy. Hội nghị TW10 vẫn tiếp tục định hướng XHCN thì là điều thất vọng của nhiều người mong muốn có thay đổi đáng kể.”

Tôi nghĩ rằng muốn cải cách chính trị thì việc giải thoát khỏi Chủ nghĩa Marx – Lenin là vấn đề then chốt. Chứ còn cứ bám víu vào cái học thuyết lỗi thời đó thì mọi sự thay đổi chỉ là sự chắp vá và nửa vời.
-Nguyễn Thượng Long

Báo VNN cho biết, ông Bùi Đức Lại, nguyên chuyên viên Ban Tổ chức Trung ương cho rằng "Sự suy thoái của Đảng cầm quyền là nguyên nhân chính trị quan trọng và trực tiếp nhất dẫn đến sự sụp đổ của mô hình CNXH. Do vậy việc đổi mới chính trị là cấp bách, cụ thể trước mắt là cần sớm đổi mới chế độ bầu cử theo hướng đảm bảo thực sự dân chủ; bãi bỏ các quy định và việc làm hạn chế ứng cử, đề cử, thực hiện quyền tranh cử công khai…"

Ông Lê Công Giàu thấy rằngvấn đề then chốt hiện nay là cần thay đổi đường lối, là tiền đề cho việc thay đổi thể chế chính trị. Ông nói:

“Tôi nghĩ nếu muốn thực hiện một cách có hiệu quả thì phải thay đổi các đường lối cơ bản trước tình hình mới. Đây nó cũng là quy luật của xã hội thôi, tức là đảng ra đời kèm theo cương lĩnh, song đến nay mấy chục năm sau thì nó khác rồi thì Đảng phải có những thay đổi để phù hợp với tình hình. Tôi thấy điều đó là hợp lý, nhưng nếu không thay đổi các điều cơ bản thì rất là khó. Nếu đổi mới chính trị thì phải đổi mới đường lối, rồi từ đó để đổi mới nhân sự. Cái mấu chốt là đường lối, là con đường mình đi thế nào?”

Ông Vũ Quốc Ngữ cho chúng tôi biết suy nghĩ của ông, ông nói:

“Theo tôi nghĩ nếu Đảng CSVN muốn cải tổ thì họ phải thay đổi cương lĩnh và không được tự cho mình là một đảng chính trị giữ độc tôn ở VN. Đồng thời phải chấp nhận đa nguyên, đa đảng để cạnh tranh với các đảng phái khác. Có như thế họ mới có thể phát triển được. Cho nên, theo tôi nếu họ muốn mạnh thì họ phải thay đổi cương lĩnh, thay đổi tư duy độc quyền một mình một chợ và phải từ bỏ Chủ nghĩa Marx – Lenin.”

Việc đổi mới cơ chế kinh tế tuy chưa triệt để của Đảng CSVN vào năm 1986 đã giúp đưa VN thoát khỏi khủng hoảng KT và tình trạng thiếu ăn là một bài học quý cho công cuộc đổi mới . Chính trị là nguyên nhân của mọi nguyên nhân, nếu chính trị được cải cách phù hợp sẽ là cơ hội để giúp VN cất cánh, tạo cơ hội để có thể sánh vai với quốc gia tiến bộ trên thế giới.

Posted in chính trị, dân chủ, nhân quyền, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

Một bài viết và một lá thư liên quan đến Bộ trưởng Phùng Quang Thanh

Nguồn boxitvn

18/01/2015

Từ khi ra đời đến nay, BVN luôn giữ một chủ trương nhất quán là trong khi phản biện về các vấn đề cấp bách của đất nước, không động chạm đến những chuyện riêng của cá nhân dù cá nhân đó là người cầm quyền ở cương vị cao nhất, nếu những chuyện riêng tư này chưa được xác chứng, hoặc được xác chứng nhưng chẳng liên quan gì đến vận mệnh sống còn của nước và dân.

Việc ông Phùng Quang Thanh đưa ra những câu nói mang nhiều sắc thái ngữ nghĩa – khiến người đọc người nghe có nhiều phản ứng trái ngược – là hiện tượng đã được công khai trên báo chí, nên bàn luận về những phát ngôn này không phải là cách nhằm hạ bệ uy tín của ông, chỉ góp phần soi tỏ thêm về mối tương quan giữa phát ngôn và cương vị người đang nắm chức Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, một Bộ quan trọng trong Chính phủ hiện thời, có nhiệm vụ hàng đầu là bảo vệ Tổ quốc.

Hơn thế nữa, việc trang mạng Chân dung quyền lực gần đây lại đưa ra những số liệu về khối tài sản khổng lồ mà ông Phùng Quang Thanh và người con trai hiện đang sở hữu mà cư dân mạng nào cũng cảm thấy khó hiểu, có nguyện vọng được chính ông hoặc Chính phủ mà ông là một thành viên, giải đáp cho sáng tỏ, là một vấn đề rõ ràng không thể cứ để lơ lửng như hiện nay.

Vì thế, dưới đây, chúng tôi xin đăng lại bài của ông Nguyễn Tường Thụy trên trang bog RFA và một lá thư ngỏ của ông Nguyễn Thanh Tùng gửi đến các vị cầm quyền Việt Nam, liên quan đến ông Phùng Quang Thanh ở hai phương diện nêu trên. Theo chúng tôi cả hai bài đều không mang tinh thần khích bác; đặc biệt lá thư ngỏ thể hiện sự cầu thị muốn tìm giải pháp cho những điều khó xử khiến dư luận đang rất quan tâm đến ông Phùng Quang Thanh.

Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

Bauxite Việt Nam

1. Có phải ghét Trung Quốc là nguy hiểm cho dân tộc?

Nguyễn Tường Thụy

Yêu ghét là trạng thái cảm xúc thường xuyên của con người. Ai tử tế, làm điều tốt cho họ thì họ yêu. Ngược lại, làm điều ác, điều xấu thì bị ghét.

Con người gắn liền với quốc gia, dân tộc nên tình cảm con người cũng bị quan hệ với các quốc gia, dân tộc khác chi phối. Vì vậy mới có chuyện yêu dân tộc này, ghét đất nước kia.

Tại hội nghị của Chính phủ với địa phương triển khai Nghị quyết của Quốc hội về nhiệm vụ kinh tế – xã hội và dự toán ngân sách Nhà nước năm 2015 ông Phùng Quang Thanh thừa nhận rằng ở Việt Nam “từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc”.

Đó là một sự thật. Sẽ không có phản ứng gì nếu sự thật đó không trở thành nỗi lo lắng của ông, tới mức coi đó là “nguy hiểm cho dân tộc”:

“Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc. Ai nói tích cực cho Trung Quốc là ngại. Tôi cho rằng, cái đó là nguy hiểm cho dân tộc”.

Không phải bây giờ, người VN mới ghét TQ. Cũng cần phải phân biệt, TQ ở đây là các thế lực phong kiến Trung Hoa xưa và tập đoàn cầm quyền cộng sản Bắc Kinh ngày nay, chứ không phải là người TQ nói chung. Người VN vốn thân thiện với người Hoa. Người Hoa làm ăn sinh sống ở VN rất hòa đồng với người VN. Họ coi VN là Tổ quốc thứ hai của mình.

Lịch sử chiến tranh của VN về cơ bản là lịch sử chống xâm lược từ các thế lực bành trướng Phương Bắc. Đây là chiến tranh chống xâm lược chứ không phải là xung đột do hiềm khích giữa hai bên. Trong các cuộc chiến tranh đó, người Việt Nam đã chịu quá nhiều đau khổ.

Trong nửa cuối thế kỷ 20, mặc dù quan hệ VN-TQ được coi là hữu hảo dựa trên nền tảng gọi là chủ nghĩa quốc tế vô sản, đất đai của cha ông vẫn tiếp tục mất về tay Trung Cộng. Trong cuộc chiến tranh xâm lược năm 1979 của TC trên toàn tuyến biên giới, chúng đã tàn sát hàng chục vạn đồng bào, chiến sĩ ta, phá hủy toàn bộ cơ sở vật chất ở những nơi chúng đến…

Có thể viết hàng vạn trang sách cũng không thể kể hết tội ác của nhà cầm quyền TQ xưa và nay đối với người Việt Nam. Vì vậy, ghét TQ là tâm lý đương nhiên của người Việt. Nói ra điều này không phải là để thù hận mà để nhớ, để cảnh giác với bản chất bá quyền của chúng, để tri ân cha ông đã đổ bao nhiêu xương máu gìn giữ non sông này. Không thể quay lưng lại với lịch sử, với tiền nhân.

Thù hận và căm ghét là hai khái niệm khác nhau. Thù hận là khái niệm phi nhân bản, còn căm ghét là một trạng thái cảm xúc chính đáng của con người.

Vậy, tâm lý “ghét Trung Quốc” có nguy hiểm cho dân tộc không?

Ai dám bảo tiền nhân không ghét TQ? Ngày xưa, trước họa xâm lăng của giặc Nguyên, vua Trần Nhân Tông đã mở Hội nghị Bình Than để bàn kế sách chống quân Nguyên. Trần Quốc Toản, vì còn ít tuổi không được dự nên đã bóp nát quả cam lúc nào không biết. Sau ông về tập trung hơn một nghìn gia nô và thân hữu tham gia kháng chiến, chiến đấu rất dũng cảm. Binh sĩ đời Trần đều xăm lên tay hai chữ “Sát Thát” để biểu thị quyết tâm chống xâm lược. Trần Quốc Tuấn đã viết Hịch tướng sĩ, một áng hùng văn bất hủ mà ngày nay đọc lại, ta vẫn thấy hừng hực khí thế chống xâm lược, bảo vệ bờ cõi. Nếu không ghét TQ, liệu vua tôi, tướng sĩ đời Trần có những hành động ấy không. Chính tinh thần “ghét Trung Quốc” của quân dân đời Trần đã tiếp cho quân dân đời Trần sức mạnh, tạo nên hào khí Đông A.

Sau kháng chiến 10 năm gian khổ, Lê Lợi đuổi được quân Minh về nước, Nguyễn Trãi viết Đại cáo bình Ngô hào sảng. Cụ kể tội quân xâm lược:

Độc ác thay, trúc Nam Sơn không ghi hết tội,

Dơ bẩn thay, nước Đông Hải không rửa sạch mùi.

Cụ chẳng nể nang, khiếp sợ gì, gọi thẳng vua Minh (Minh Tuyên Tông) là “thằng nhãi con”.

Có thể kể thêm ra đây nhiều minh chứng nữa để chứng tỏ rằng, nếu không có tinh thần ghét kẻ thù, VN đã không bảo vệ được biên cương, bờ cõi của cha ông để lại.

Chẳng cần Trung Quốc phải đe, hay giọng tuyên truyền nào đó khuyên bảo, ai cũng biết TQ xưa nay vẫn là nước láng giềng mà láng giềng thì không thay đổi được. Chẳng cần phải đe, ai cũng biết xưa nay, VN nhỏ còn TQ thì lớn gấp rất nhiều lần. Mặt khác, thời xưa, chỉ có 2 nước với nhau, mạnh hiếp yếu, chẳng có liên minh quốc tế, chẳng có nghị quyết của Hội đồng bảo an Liên Hợp Quốc. Mới biết, khí phách tiền nhân, trong thời đại này chúng ta không bén gót.

Có thể ai đó phản biện khi họ dẫn ra lời tiếp theo của ông Phùng Quang Thanh: “Chúng ta tăng cường an ninh quốc phòng là để tự vệ, khi nào buộc phải tự vệ thì chúng ta mới tự vệ”. Tức là, lúc TQ đem quân sang xâm chiếm, thì chúng ta mới ghét, còn khi chưa thì phải yêu (hay không ghét). Xin thưa, nếu không có sự chuẩn bị về tinh thần, tư tưởng, để đến khi kẻ thù mang đại binh tiến vào bờ cõi rồi mới “ghét” e không kịp nữa rồi.

“Ghét TQ là nguy hiểm cho dân tộc”, Câu này có thể người thường nào đó nói một cách tùy hứng [thì không sao], nhưng phát ngôn ra từ miệng ông chỉ huy cao nhất của quân đội VN thì ai cũng sửng sốt. Không thể hiểu nổi, khi ông Bộ trưởng Quốc phòng nói như thế, tinh thần chiến đấu của sĩ quan, binh sĩ VN sẽ ra sao khi đối mặt với đạo quân xâm lược Trung Quốc?

VN đã gánh những hậu quả vì không ghét Trung Quốc. Có phải vì định hướng không được ghét TQ mà cách đây đúng 41 năm, ngày 19/1/1974, Trung Cộng đã chiếm trọn quần đảo Hoàng Sa mà không sợ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa phản ứng. Có phải vì không được ghét TQ mà ngày 14/3/1988, các chiến sĩ Trường Sa nhận lệnh không được chống cự (như lời Thiếu tướng Lê Mã Lương đã tiết lộ), phơi mình để cho TC nã đạn vào, hứng lấy cái chết tức tưởi mà vô ích?

Người lính luôn được xác định kẻ thù, đối tượng tác chiến trong mỗi giai đoạn. Có như thế, mới có kế hoạch xây dựng quân đội, huấn luyện quân phù hợp với đối tượng tác chiến, địa hình chiến đấu… Sau chiến tranh 1979, VN xác định “Trung Quốc là kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm nhất”. Vậy, với tinh thần không ghét TQ, không hiểu đối tượng tác chiến hiện nay của quân đội VN là gì, kẻ thù của nhân dân VN là ai?

Sức mạnh cơ bắp có thể bắt con người giam vào ngục tối nhưng không thể bắt con người ghét hay yêu. Tình cảm của con người không thể định hướng được. Mỹ và Việt Nam vốn là cựu thù. Trong cuộc đọ súng với người Mỹ, VN được TQ viện trợ tới mức tối đa. Khi ấy, TQ là đồng minh còn Mỹ là kẻ thù. Nhiều người VN chết bởi đạn bom Mỹ và ngược lại. Chiến tranh là như vậy. Nhưng chẳng cần lấy trưng cầu, chắc ai cũng biết, nếu được chọn một trong hai, chắc chắn số người ghét TQ sẽ áp đảo so với số người ghét Mỹ. Có định hướng phải ghét Mỹ, yêu TQ cũng không thể thay đổi mối tương quan ấy.

Không thể không ghét TQ khi họ đã gây nên bao đau thương cho dân tộc VN từ hàng ngàn năm nay và cho đến bây giờ, chúng chưa từ bỏ dã tâm xâm lược? Sao cứ phải yêu kẻ mà miệng này nói hữu hảo nhưng lưỡi kia luôn kích động chiến tranh “Hãy giết hết bọn giặc Việt Nam để làm vật tế cờ cho trận chiến Nam Sa”?

Dù nói ra hay không thì ai cũng biết, TQ vẫn là nguy cơ lớn nhất (nếu không nói là duy nhất) đe dọa toàn vẹn lãnh thổ của VN. Nếu có chiến tranh nổ ra, chắc chắn là chiến tranh đến từ TQ chứ không phải từ Lào, Căm Pu Chia hay Mỹ. Vậy mà ông Bộ trưởng Quốc phòng lại lo lắng tâm lý ghét TQ là nguy hiểm cho dân tộc. Điều ngược lại mới đúng, tức là yêu TQ mới nguy hiểm cho dân tộc. Không hiểu khi người chỉ huy cao nhất của quân đội “tâm tư” như thế thì tinh thần và sức chiến đấu của sĩ quan, binh sĩ VN sẽ ra sao nếu chiến tranh nổ ra, có hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc hay không?

16/1/2014

N.T.T.

Nguồn: http://www.rfavietnam.com/node/2411

2. Thư gửi các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước

Nguyễn Thanh Tùng

Kính gửi ông TRƯƠNG TẤN SANG – Tổng tư lệnh Quân đội Nhân dân và các lực lượng vũ trang Việt Nam

Kính gửi ông NGUYỄN PHÚ TRỌNG – Bí thư Quân ủy Trung ương Quân đội Nhân dân Việt Nam

Căn cứ theo các thông tin và những chứng cứ cụ thể đã và đang được trang blog "Chân dung quyền lực" đăng liên tục trong thời gian gần đây (đường link: chandungquyenluc.blogspot.com);

Với tư cách là một công dân Việt Nam, tôi đề nghị các ông ra huấn lệnh cho Tổng thanh tra Chính phủ và Tổng thanh tra Quân đội dưới sự kiểm soát nghiêm ngặt của Viện trưởng Viện Kiểm sát Tối cao và Viện Trưởng Viện Kiểm sát Trung ương Quân đội tiến hành kiểm tra, thanh tra toàn diện đối với các tập thể (Tổng công ty 319 Bộ quốc phòng và Công ty TNHH Đầu tư địa ốc Thành phố – Cityland) và các cá nhân có tên được nêu cụ thể (ông Đại tướng Phùng Quang Thanh, ông Đại tá Phùng Quang Hải và ông Bùi Mạnh Hưng – Tổng Giám đốc Cityland) theo những nội dung đã được nêu rõ và chi tiết trong loạt bài phóng sự đã và đang đăng trên trang blog "Chân dung quyền lực", để có kết luận làm rõ:

– Những nội dung đăng trên trang "Chân dung quyền lực" có đúng hay không? Có điểm nào xuyên tạc hay vu khống không? Đúng ở điểm nào và xuyên tạc vu khống ở điểm nào? Công bố công khai kết quả Thanh tra và Kiểm tra trên các phương tiện thông tin đại chúng như đã từng công bố kết luận Thanh tra với vấn đề đất đai ở Đà Nẵng trước đây.

– Trên cơ sở kết luận của Thanh tra và Kiểm tra toàn diện này mà có hướng xử lý nghiêm minh theo pháp luật:

+ Khởi tố và truy tố Trang “Chân dung quyền lực” và người viết các bài đăng trên trang blog đó nếu các thông tin họ viết và đưa là xuyên tạc bịa đặt và vu khống. Trong trường hợp có yếu tố nước ngoài tham gia thì sử dụng cả lực lượng Interpol và Tòa án Quốc tế để truy bắt và xử lý. Bảo vệ uy tín của chế độ và cán bộ cao cấp. Củng cố niềm tin của nhân dân với lãnh đạo, chế độ;

+ Khởi tố và truy tố theo đúng quy định của pháp luật những kẻ phạm pháp nếu các thông tin trang “Chân dung quyền lực” đưa là đúng, cụ thể ở đây là đối với ông Đại tướng Phùng Quang Thanh hoặc Đại tá Phùng Quang Hải, hay cả hai, và những kẻ đồng lõa hay bao che.

– Để đảm bảo việc Thanh tra và Kiểm tra được khách quan trung thực và đầy đủ nghiêm minh, đề nghị trước mắt Đảng và Nhà nước tạm ngưng giao các nhiệm vụ cụ thể cho những người được nêu tên trong bài viết đã nói của trang “Chân dung quyền lực”.

Người dân như tôi kỳ vọng ở hành động thiết thực của các vị lãnh đạo trong việc này để chứng tỏ các ông thực tâm và có ý chí cương quyết làm trong sạch đội ngũ của Đảng và chính quyền mà Quân đội là một bộ phận hay mắt xích cấu thành. Mọi hành vi tham nhũng gian dối có hại cho đất nước phải được đưa ra ánh sáng và nghiêm trị, cho dù kẻ phạm tội và đồng lõa đó là ai, ở bất cứ cương vị nào. Trái lại, mọi thông tin sai sự thật đều phải được giải đáp công khai, thỏa đáng để trả lại sự trong sạch cho những người đang làm việc vì dân vì nước.

Câu hỏi là: tôi và nhân dân đều nghe các ông nói rất nhiều, ra rất nhiều các Nghị quyết và Luật lệ chống tham nhũng rồi. Bây giờ sẽ nhìn xem các ông hành động như thế nào và làm những việc cụ thể gì để tiêu diệt "Nội Xâm".

Nếu các ông không có bất cứ hành động nào trước những thông tin công khai và cụ thể đã và đang đăng trên trang blog “Chân dung quyền lực” như hiện nay và vẫn cứ làm ngơ trước những thông tin được cung cấp công khai như thế này thì tôi và nhiều người dân Việt Nam buộc phải tin rằng các ông đang bao che cho "Giặc nội xâm sinh sôi và phát triển”. Mà như thế các ông còn xứng đáng nhìn mặt liệt tổ liệt tông của dân tộc Việt ta từ Vua Hùng đến các đời Vua Đinh, Lý, Trần, Lê và Chủ tịch Hồ Chí Minh và các Liệt sĩ đã ngã xuống cho các ông có vị trí ngày hôm nay hay không?

Các ông tự chứng minh và trả lời trước nhân dân bằng các hành động thiết thực của mình trước những thông tin công khai, cụ thể đến từng chi tiết như mọi người bình thường đều đã và đang đọc được trên trang blog “Chân dung quyền lực”. Tôi và nhiều người dân Việt Nam đều tin là các ông đã được báo cáo đầy đủ nội dung của các bài viết nêu trên.

Gửi đến các ông lời chào trân trọng và hy vọng.

N.T.T.

Tác giả gửi BVN

Posted in chính trị, dân chủ, nhân quyền, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

Trần Chí Phúc : Ai là tác giả bản Cờ Ta Bay Trên Quảng Trị Thân Yêu?

Nguồn SBTN

T6, 01/02/2015 – 09:53Trong những bài ca chiến đấu của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa thì bản hùng ca hay nhất, được nhiều người hát trong suốt 40 năm qua ở hải ngọai mỗi lần sinh họat cộng đồng là ca khúc Cờ Ta Bay Trên Quảng Trị Thân Yêu, đồng hương hay gọi tắt là bản Cờ Bay Cờ Bay. Ngoài giá trị nghệ thuật của nhạc phẩm còn có một lý do khác là lúc làm lễ thượng kỳ lá cờ vàng ba sọc đỏ, sau khi hát bản quốc ca “Này công dân ơi đứng lên đáp lời sông núi” , nhìn thấy lá cờ vàng thân yêu tung bay phất phới, thì lòng người phấn khởi cất lên bản Cờ Bay Cờ Bay.

Xin ghi lại lời ca như sau:

“Cờ bay. Cờ bay oai hùng trên thành phố thân yêu

Vừa chiếm lại đêm qua bằng máu

Cờ bay. Cờ bay tung trời ta về với quê hương

Từng ngóng đợi quân ta tiến về

Ta ôm nhau mắt lệ nghẹn ngào quì hôn đất thân yêu

Quảng Trị ơi, chào quê hương giải phóng

Hồi sinh rồi này mẹ này em

Vui hôm nay qua đêm đen tìm thấy ánh mặt trời

Đi lên. Đi lên trên hoang tàn ta xây dựng ngày mai

Nhà vươn lên người vươn lên

Quân bên dân xây tin yêu đời mới

Đón nhau về, anh đưa em về Gio Linh, Cam Lộ, Đông Hà

Sạch bóng thù, đồng hân hoan quân dân vui

Vang câu hát tự do …”

Lịch sử sáng tác của bài hát oai hùng này là khi quân Cộng Sản Bắc Việt đưa quân ào ạt đánh chiếm tỉnh Quảng Trị vào tháng 3 năm 1972 thì quân lực Việt Nam Cộng Hòa đã tái chiếm lại vào ngày 16/9/1972 trong một trận đánh được mô tả là rất ác liệt, được ghi vào những chíến công oai hùng của người lính miền Nam. Lá quốc kỳ vàng ba sọc đỏ được kéo lên trên Cổ Thành tỉnh Quảng Trị trước sự vui mừng của quân dân Việt Nam Cộng Hòa.

Và chỉ một thời gian ngắn sau đó trên đài phát thanh Sài Gòn vang lên bản hùng ca Cờ Ta Bay Trên Quảng Trị Thân Yêu làm nức lòng mọi người. Không ai biết rõ chính xác tác giả của ca khúc này, chỉ biết là do các nhạc sĩ của Cục Chính Huấn sáng tác.

Thời điểm đó, khỏang năm 1972, 1973, có nhiều bản nhạc hùng ca được viết và được trình bày hợp ca và phổ biến trên đài phát thanh Sài Gòn và đài phát thanh Quân Đội để nhân dân cả nước nghe, và tác giả thuộc Cục Chính Huấn Việt Nam Cộng Hòa.

Sau khi Sài Gòn thất thủ vào tháng 4/1975 thì những người di tản và vuợt biển tạo thành cộng đồng Việt Nam tại hải ngọai và mang theo những bản hùng ca đó. Trên trang mạng có người ghi tên tác giả bản Cờ Ta Bay Trên Quảng Trị Thân Yêu là Lê Kim Hoa, một cái tên rất xa lạ với giới thưởng thức nhạc.

Đối với một bản hùng ca hay như vậy mà tên tác giả hầu như là vô danh vì sau đó không thấy Lê Kim Hoa viết thêm bài nào khác nữa.

Nhạc sĩ Đỗ Kim Bảng năm nay trên 80 tuổi, hiện sống tại Quận Cam tiết lộ rằng Lê Kim Hoa là bút hiệu của Tô Kiều Ngân. Lê Kim Hoa là tên người yêu của thi sĩ họ Tô. Ông đã mất vào 20/10/2012 tại Sài Gòn.

Cách đây hơn mười năm, tình cờ ngồi nói chuyện văn nghệ với nhạc sĩ Ngô Mạnh Thu (đã mất) đã từng làm việc trong Cục Chính Huấn thì ông cho biết rằng tác giả của bản Cờ Bay là hai người : thi sĩ Tô Kiều Ngân và nhạc sĩ Trương Hòang Xuân.

Nhạc sĩ Trương Hòang Xuân làm việc trong Phòng Văn Nghệ Cục Chiến Tranh Tâm Lý- còn gọi là Cục Chỉnh Huấn. Trong nhóm nhạc sĩ này có Trầm Tử Thiêng, Đỗ Kim Bảng, Ngô Mạnh Thu…

Ca sĩ Mai Hương bảo rất thích bản Cờ Bay Cờ Bay và chị còn nhớ rõ lời ca vì thời đó chị đã hát hợp ca bản này cũng như những bản hùng ca khác trên đài phát thanh Sài Gòn.

Bài hát có nét nhạc tươi sáng, lời ca hùng hồn mà thắm thiết tình cảm. Mấy câu “Ta ôm nhau mắt lệ nghẹn ngào quì hôn đất thân yêu, hồi sinh rồi này mẹ này em… anh đưa em về Gio Linh, Cam Lộ, Đông Hà, vang câu hát tự do” vẫn là nét đặc biệt của các ca khúc thuộc chế độ Sài Gòn đầy chất nhân bản. Có vẻ như là một bài thơ phổ nhạc hoặc là sự cộng tác của một nhà thơ với một nhạc sĩ, cảm hứng từ một chiến công để viết thành bản hùng ca hay nhất của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và còn lưu truyền bên này hải ngọai.

Đầu năm 2015, trong hòan cảnh đất nước tụt hậu, tham nhũng tràm lan dưới sự cai trị của độc tài Cộng sản Việt Nam thì chính nghĩa của tự do, dân chủ càng ngời sáng với lá cờ vàng ba sọc đỏ tung bay mọi thành phố có đồng hương Việt Nam cư ngụ. Mời quí vị nghe lại bản Cờ Bay Cờ Bay và xin vinh danh tác giả của nhạc phẩm là thi sĩ Tô Kiều Ngân và nhạc sĩ Trương Hòang Xuân.

Trần Chí Phúc / SBTN

Posted in chính trị, văn nghệ, xã hội | Tagged , , , , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

RFA. Lao tù có thể “cải tạo” người bất đồng chính kiến hay không?

Nguồn RFA

Gia Minh, PGĐ Ban Việt ngữ RFA 2015-01-10

giaminh01102015.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Ông Trần Anh Kim tại phiên xử kín tại tòa án Thái Bình hôm 28-12-2009. Hình chụp qua màn hình tivi đặt cạnh phòng xử án.Ông Trần Anh Kim tại phiên xử kín tại tòa án Thái Bình hôm 28-12-2009. Hình chụp qua màn hình tivi đặt cạnh phòng xử án.AFP PHOTO

Cựu trung tá Trần Anh Kim, tù nhân chính trị vừa mãn án 5 năm 6 tháng tù vào tối ngày 7 tháng giêng vừa qua. Sau khi ra tù, ông Trần Anh Kim có cuộc nói chuyện với biên tập viên Gia Minh của Đài Á Châu Tự Do.

Làm sao để tồn tại?

Trước hết ông cho biết một cách để có thể tồn tại suốt ngần ấy năm trong nhà tù.

Trần Anh Kim: Vào trong trại để đối lại với họ mình cứ đúng theo pháp luật mà làm thôi. Nhẹ nhàng, tình cảm thôi, mình không làm gì vượt ngoài khuôn khổ tổ chức cả, cho nên từ giám thị, quản giáo trở xuống họ cũng rất tôn trọng. Ví dụ như ở các cuộc họp… họ cứ mời tôi phát biểu trước. Kể cả tôi phát biểu rất căng nhưng cuối cùng họ vẫn thấy cái lý của mình. Đó là cách của tôi.

Gia Minh: Ông đã đi qua các trại như Trại Tạm giam Thái Bình, trại ba Sao- Nam à, Trại 6 xã Hạnh Lâm, Thanh Chương, Nghệ An. Tại những trại đó ông có gặp những tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị khác không?

Trần Anh Kim: Vào Trại Nam Hà, tôi và Túc cùng ăn, cùng ở với nhau. Còn ở chung thì có anh Tính, rồi Hùng, bác Sơn rồi cả Quỳnh nữa. Anh em ở Nam Hà thường xuyên gặp nhau. Còn vào Trại 6 thì có tôi, Hải Điếu Cày, Nguyễn Kim Nhàn, Nguyễn Bá Đăng.

Gia Minh: Được biết nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa cũng ở trong đó, ông có gặp không?

Vào trong trại để đối lại với họ mình cứ đúng theo pháp luật mà làm thôi. Nhẹ nhàng, tình cảm thôi, mình không làm gì vượt ngoài khuôn khổ tổ chức cả, cho nên từ giám thị, quản giáo trở xuống họ cũng rất tôn trọng.
-Trần Anh Kim

Trần Anh Kim: Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa cũng ở chung phòng với tôi. Hôm nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa phải đi viện họ đối xử hơi căng một tí: đi viện như vậy mà vẫn bị cùm, bị còng, về nằm vẫn bị khóa chân. Những chuyện đó quí vị biết rồi. Và khi nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa báo với chị Nga việc Hải Điếu Cày tuyệt thực nên bị bịt miệng. Những chuyện đó có thật cả rồi.

Sau khi Đài Tiếng Nói Việt Nam, Đài Truyền hình Việt Nam đưa tin về chuyện của Hải, chúng tôi có viết bài hẳn hoi gửi cho ông Trần Bình Minh phản đối việc đó. Nhưng cho đến bây giờ họ im hết.

Gia Minh: Trong thời điểm căng thẳng như thế, ngoài việc gửi thư, viết bài thì còn gặp trở ngại gì nữa không?

Trần Anh Kim: Sau vụ anh Hải thì ‘trở ngại’ lớn nhất là họ cắt tất cả các chế độ, tiêu chuẩn của chúng tôi, cắt không cho gọi điện thoai về gia đình. Chúng tôi tiếp tục đấu tranh thì cuối cùng họ phải cho. Khi ba anh em tôi đấu tranh và có biên bản cho như thế là không đúng, sai thì họ gọi tôi lên và đưa ra bản mới và tôi thấy tạm được hơn bản kia nên tạm chấp nhận và sau khi cắt tôi và anh Nghĩa 2 tháng, anh Hải 3 tháng không được gọi điện thoại về nhà thì cuối cùng họ vẫn cho gọi lại.

Gia Minh: Sau khi ở tù 5 năm 6 tháng và nay ra tù, ông có bài học gì chia sẽ với những người đang đấu tranh mà phải đối diện với tù tội không?

Trần Anh Kim: Kinh nghiệm của tôi là trước hết phải rèn luyện sức khỏe, bỏ qua hết mọi mặc cảm đi, coi rằng vào đó để học tập, rèn luyện cho có sức khỏe để tiếp tục làm được. Còn trong đó khi làm việc với cán bộ quản giáo như ‘cai ngục’ ngày xưa, mình phải mềm dẻo một tí và cứ luật mà làm. Tôi gửi thư cho gia đình đưa (sách) luật vào và trên cơ sở đó mà cứ làm theo luật. Họ rất sợ mình làm theo luật, chứ còn làm sai luật là họ viện cớ để bắt mình ngay. Họ kỷ luật ngay, đưa vào cùm luôn.

“Tôi đang cải tạo Đảng CSVN”

Gia Minh: Thưa ông, cơ quan chức năng nói rằng đưa vào trại giam để cải tạo, nhưng hành xử của những người trong trại có cải tạo được những người như ông không?

Khi ra ngoài hè, tôi nói với ông ta ‘Thưa ông không phải tôi đang cải tạo tốt mà chính tôi đang cải tạo Đảng Cộng sản Việt Nam này.’ Ông ta bảo tôi đừng nói nữa vì sợ tôi nói ở ngoài anh em tù nhân nghe được.
-Trần Anh Kim

Trần Anh Kim: Tôi làm việc với ông Nga, Viện Kiểm Soát, rằng thực tế vào đó họ không cải tạo được tôi mà chính chúng tôi cải tạo họ. Ông Nguyễn Thiện Nga nói rằng bắt chúng tôi, tôi nói không phải do luật bắt nên vào đây phải làm theo ‘khuôn vàng, thước ngọc’, ‘cầm cân, nảy mực’ cho đúng. Có như thế mới giáo dục được chúng tôi chứ không thì không bao giờ giáo dục được chúng tôi. Nói như thế trong khi làm việc và sau khi ra ngoài ông Nguyễn Thiện Nga nói rằng chúc tôi cải tạo tốt. Khi ra ngoài hè, tôi nói với ông ta ‘Thưa ông không phải tôi đang cải tạo tốt mà chính tôi đang cải tạo Đảng Cộng sản Việt Nam này.’ Ông ta bảo tôi đừng nói nữa vì sợ tôi nói ở ngoài anh em tù nhân nghe được.

Gia Minh: Mới mãn án tù thì chắc hẳn ông cũng phải lo cho gia đình, nhưng sắp đến để thực hiện lý tưởng ông có thể chia sẻ thế nào không?

Trần Anh Kim: Điều này tôi cũng từng nói nhiều lần rồi: cuộc đời của tôi cũng như đồng đội tôi đi chiến đấu là để làm ‘dân chủ, tự do, độc lập, quyền con người’. Nhưng hiện giờ đảng cộng sản Việt Nam đang nắm quyền khiến chúng tôi mất hết. Mất hết nên chúng tôi kiên quyết phải đấu tranh đến cùng để đòi lại những cái đó.

Mục tiêu của họ cũng là ‘xã hội công bằng, dân chủ, văn minh’ và của chúng tôi cũng vậy nhưng phương pháp của chúng tôi khác. Tôi bây giờ chỉ đòi đa nguyên, đa đảng thôi để làm sao đất nước đi lên và để làm sao mọi người dân đều được hưởng nhân quyền mà đã được quốc tế công nhận.

Gia Minh: Thay mặt quí khán thính giả của Đài á Châu Tự Do xin chung vui với ông đã mãn án 5 năm 6 tháng tù.

[category chính trị, xã hội, dân chủ, nhân quyền
[tags rfa, lao tù, tù cộng sản, tù chính trị, tù nhân lương tâm, Trần Anh Kim, cải tạo, đảng, cộng sản, đấu tranh, công bằng, chính trị, xã hội, dân chủ, nhân quyền

Posted in Uncategorized | Leave a comment

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến : Những hứa hẹn đầu năm

Nguồn RFA

2015-01-09

duday-600.jpgCầu qua sông Mã, Lai Châu.Ảnh: Tuấn Nam

Tôi nhớ là mình có mua được tập truyện ngắn The Daring Young Man on the Flying Trapeze (Chàng Tuổi Trẻ Gan Dạ Trên Chiếc Đu Bay) của William Saroyan, do Kinh Thi xuất bản – và Huy Tưởng chuyển ngữ – vào Mùa Hè Đỏ Lửa, năm 1972. Mới đọc được vài chục trang thì bất ngờ nhận được lệnh tổng động viên nên tôi phải rời nhà.

Nhiều năm sau – sau thời gian ở quân trường, chiến trường, và vài ba cái trại cải tạo không còn nhớ được hết tên – tôi trở về nhưng không còn tìm thấy cuốn sách của William Saroyan đâu nữa. Sau cái biến động khiến cả chục triệu người buồn (vào tháng 4 năm 1975) thì nhiều bạn bè và thân nhân của tôi còn biến mất luôn, nói chi là sách vở.

Bữa rồi, tình cờ thấy Amazon có bán The Daring Young Man on the Flying Trapeze and Other Stories (với giá rất bèo) tôi đã định mua nhưng trù trừ chút xíu rồi thôi. Tuổi đời, cùng với những cảnh sống hãi hùng mà mình đã chứng kiến, khiến tôi không còn thấy cái thái độ (tưng tưng) của chàng tuổi trẻ trên chiếc đu bay có gì là “gan dạ” nữa.

Thiếu gì người dân Việt can đảm hơn nhiều và đã cùng nhau đâm xầm ra biển cả bao la, bằng những chiếc thuyền gỗ mong manh. Kẻ ở lại cũng liều lĩnh không kém khi hàng ngày vẫn lò dò trên những cái cầu bấp bênh, và mục nát, đang treo (chênh vênh) khắp nước.

Tôi đưa em sang sông không bằng xe hoa, cũng không bằng con thuyền mà bằng sợi dây cáp nhỏ xíu xiu (thế này) nhưng cả hai vẫn còn sống sót mới là chuyện lạ, chớ chúng ta đều bị trọng thương hay tử thương thì là “việc vẫn xẩy ra như cơm bữa” – theo như (nguyên văn) tường thuật của phóng viên Trùng Dương:

“Không ít trường hợp người dân khi đang đu dây qua sông thì cáp bị đứt, tuột ròng rọc rơi xuống sông, suối tử vong, hoặc bị thương nặng…

Ngày 26/10, ông Nguyễn Chua (53 tuổi, trú thôn 6, xã Hòa Lễ, Krông Bông cùng em trai là Nguyễn Chát (47 tuổi) lắp ròng ròng chuyển phân qua hệ thống dây cáp treo tự chế qua sông Krông Ana.

Sau khi chuyển hết số bao phân qua sông, ông Chua lắp ròng rọc đu người qua đi làm. Qua gần hết bờ, chiếc ròng rọc bất ngờ tuột ốc, trật khỏi dây cáp khiến ông Chua rơi tự do từ độ cao hơn 5m xuống mép sông chết ngay tại chỗ.

Trước đó, vào ngày 15/8 cũng tại khúc sông này, vợ ông Chua là bà Trần Thị Tho (52 tuổi), trong lúc đu mình qua sông bằng cáp treo tự chế cũng bị tuột cáp rơi xuống mép sông bị đa chấn thương suýt mất mạng…

Việc dây cáp bị đứt hay tuột chân rơi xuống suối xảy ra như cơm bữa, người dân vẫn phải chấp nhận ‘đùa’ với tử thần bởi tình thế… không qua không được! Không đu…lấy gì mà ăn!

Sau hàng loạt những tai nạn do đu dây cáp treo qua sông xảy ra, các ngành chức năng tỉnh Đắk Lắk cũng đã có những khảo sát, tìm phương kế nhưng đến nay vẫn chưa có một phương án khả thi nào để chấm dứt tình trạng đu dây.”

Muốn qua sông thì phải bắc cầu thôi, chớ còn “phương kế” hay “phương án khả thi” (mẹ rượt) nào khác nữa đâu – mấy cha? Bởi vậy, theo thông tin của Tuổi Trẻ Online: "… trong phiên chất vấn chiều 18-11, Bộ trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng ‘hứa’ trong ba năm nữa sẽ xây xong 7.811 cầu treo qua suối, người dân không phải chui túi nilông, đu dây vượt lũ… Đây là một trong những lời hứa có mốc thời gian, có số liệu cụ thể ở 50 tỉnh trên cả nước mà Bộ trưởng Đinh La Thăng quả quyết: ‘Đã không hứa thì thôi, hứa rồi thì phải làm.”

Được lời như cởi tấm lòng! Cả nước đều mừng hết lớn luôn. Còn mừng hơn hồi năm 2010, khi nghe lời hứa hẹn (cũng có mốc thời gian) của một vị quan chức khác – ông Nguyễn Sinh Hùng : “Năm 2015 sẽ có một Vinashin mới.”

Năm 2015 đã đến nơi rồi nhưng (may quá) chưa thấy cái bóng dáng Vinashin (mới) này đâu cả. Thiệt là phước đức. Nếu không, sang năm, nợ công sẽ tăng gấp đôi là … giá chót.

Hứa hẹn là cái “bệnh” chung của giới lãnh đạo cộng sản, chứ không riêng chi hai ông Đinh La Thăng hay Nguyễn Sinh Hùng.

duday-2-400.jpg
Đu dây qua sông. Ảnh: Trùng Dương

Ông Nguyễn Tấn Dũng cũng vừa mới “hứa” xong: “Nợ xấu ngân hàng sẽ về mức bình thường trong năm tới.” Ông Trương Văn Sang cũng đâu chịu kém: “… đến năm 2000 xây dựng Thanh Hoá thành tỉnh kiểu mẫu.”

Trước khi chuyển qua từ trần, chủ tịch Hồ Chí Minh cũng đâu có quên hứa hẹn: “Thắng giặc Mỹ, ta sẽ xây dựng hơn mười ngày nay!”

Tiếc là thằng chả không nói rõ “xây dựng” cái gì nên chỉ những nơi các quan cách mạng làm việc, và nhà riêng của cán bộ là phình to quá cỡ thôi; còn nhà thương, trường học, hoặc cầu đường, và (tất tần tật) mọi thứ tiện nghi công ích khác thì không, và mỗi lúc một thêm xuống cấp.

Sau khi thắng giặc Mỹ xong, dân Việt lại được nghe người kế nhiệm ông Hồ “ban” cho một lời hứa khác : “Mười năm nữa mỗi nhà ở VN sẽ có một cái tủ lạnh.”

Người kỳ vọng, và thất vọng, nhiều nhất vào lời hứa này (dám) là blogger Nguyễn Văn Tuấn. Nghe ổng tâm sự mà muốn ứa nước mắt luôn:

“Những năm sau thống nhất (tôi không thể dùng chữ ‘giải phóng’) ông Lê Duẩn nổi như cồn. Đi đâu cũng gặp hình của ông ấy lúc thì trên tivi, lúc thì qua báo chí, lúc thì qua đài phát thanh. Sau này tôi mới biết ông là một người nắm quyền uy gần như tuyệt đối thời đó. Mỗi lời nói của ông là một mệnh lệnh, một chỉ thị, chắc cũng chẳng khác với quyền uy của ông gì đó bên Bắc Hàn hiện nay.

Mãi đến bây giờ, nhắc đến tên ông là tôi rùng mình nhớ ngay đến thời bao cấp, hợp tác xã, và đặc biệt là thời ăn bo bo và thuốc xuyên tâm liên. Như một cơn ác mộng. Nói chung là một thời kinh hoàng.

Trong cái thời kinh hoàng đó chợt loé lên một tia hi vọng. Tôi nhớ hoài cái tia hi vọng đó trong một buổi tối ngồi xem tivi trắng đen. Trong một bài diễn văn dài lắm, nhưng có câu tôi nhớ mãi (có lẽ đến cuối đời): 10 năm nữa mỗi nhà ở VN sẽ có một cái tủ lạnh…”

Thành ra, tôi đón nhận lời hứa ‘10 năm sẽ có tủ lạnh’ của ông Lê Duẩn như ruộng khô mong chờ cơn mưa hạ. Dĩ nhiên là chỉ là ước mơ âm thầm thôi, chứ nói ra thì cả nhà mắng cho là ‘đồ ngu tiền đâu mà mua thứ đó’. Đêm về nằm ngủ tôi vẫn mơ cái tủ lạnh trong nhà …

duday-400.jpg
Cầu qua sông Chò, Khánh Hoà. Ảnh:Nguyễn Thành Chung

Mãi đến năm 1992 làng tôi mới có điện về. Mà, lúc đó làng tôi cũng chỉ có vài gia đình có điện thôi. Phải 2 năm sau có điện, ba má tôi mới đám mua cái tủ lạnh dưới ‘sức ép’ của đứa em gái…

Vậy mà cho đến nay, dù điện đã về gần 100% làng, nhưng số gia đình có tủ lạnh tôi đoán là chưa đầy 1/5. Tôi có con số đó vì chỉ đếm những nhà bà con chòm xóm ven sông mà tôi quen biết. Nhà nào cũng có tivi và radio, nhưng tủ lạnh thì vẫn là một thứ gì khá xa xỉ mà không phải ai cũng có khả năng mua một cái.

Lí do chính là người dân không có tiền để mua. Đời sống nông dân ngày nay khổ còn hơn thời trước 1975. Đầu mùa lúa là phải vay ngân hàng hay tư nhân để mua phân bón, thuốc trừ sâu cho mùa vụ. Khi gặt lúa xong thì bị cái tập đoàn VINAFOOD (có khi được xem là một tập đoàn phản dân hại nước) và con buôn ép giá.

Người nghèo thì phải bán lúa với giá bèo để có tiền trả nợ. Như tôi từng phản ảnh giá lúa còn thấp hơn cả giá ốc bưu vàng! Trả nợ xong thì chỉ còn vài triệu vừa đủ sống. Mùa vụ kế tiếp, chu trình “vay nợ – làm ruộng – bán giá bèo – trả nợ” lại tiếp diễn. Cuộc sống nhứ thế thì lấy tiền đâu để mua tủ lạnh?

Từ ngày ông Lê Duẩn hứa ‘10 năm nữa mỗi gia đình sẽ có tủ lạnh’ đến nay đã gần 40 năm. Thế giới đã bước vào thể kỉ 21 gần 15 năm. Trong khi nông dân bên Thái Lan chạy xe hơi Toyota đi chợ và nhà nào cũng có tủ lạnh, thì nông dân Việt Nam vẫn còn mơ một chiếc xe Honda và cái tủ lạnh.”

Nếu kết luận rằng bác Lê Duẩn là “một thằng cha nổ sảng” thì cái vụ nổ này cũng chưa đến nỗi nào, so với mấy nhiều vụ (vang trời) khác nữa – sau này:

• TTXVN: “… đến năm 2010 (sẽ) xóa hết hộ đói, cơ bản không còn hộ nghèo!”

• Qua tới thập niên 2030 hay 2040 thì viễn tượng mới thực là huy hoàng, theo như lời của TS. Nguyễn Xuân Kiên, Viện Trưởng Viện Chiến Lược Phát Triển Kinh Tế – Xã Hội Việt Nam và Đông Nam Á: “Với tiềm năng sẵn có của các doanh nghiệp hiện nay, chỉ 20 -30 năm nữa, Việt Nam sẽ là một trong 20 nền kinh tế lớn nhất thế giới. 40 năm nữa, Việt Nam sẽ đứng trong top 15 nền kinh tế lớn nhất thế giới.

• Nói tóm lại, theo lời của ông cựu chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết "là chưa bao giờ mình lại cất cao tiếng nói như thế.” Người kế vị, đương kim chủ tịch nước Trương Tấn Sang (vào ngày 19 tháng 8 năm rồi) cũng “cất cao” không kém:“Những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử của gần 30 năm đổi mới mà nhân dân ta đạt được khiến chúng ta hãnh diện và tự hào, bạn bè quốc tế ngưỡng mộ.”

• Trong khi bạn bè quốc tế đang “ngưỡng mộ” tùm lum, và “ngưỡng mộ” quá trời, quá đất (như vậy) mà ông Bộ Trưởng Giao Thông nước ta vẫn chỉ đưa ra một lời hứa hẹn vô cùng khiêm tốn: “Trong ba năm nữa sẽ xây xong 7.811 cầu treo qua suối, người dân không phải chui túi nilông, đu dây vượt lũ…”

• Nghe thiệt thấy thương hết sức!

• Tuy ông Đinh La Thăng đã nhũn nhặn (thấy rõ) nhưng dư luận, xem ra, vẫn còn có điều tiếng eo xèo và nghi ngại: Tiền đâu mà xây? Thằng chả chỉ hứa (đại) cho đã miệng và cho qua chuyện vậy thôi.

• Cho dù thiệt vậy chăng nữa thì cũng đã chết ai đâu? Bác Hồ, bác Hùng, bác Duẩn đều hứa (lèo) ráo trọi thì tại sao chú Thăng lại phải giữ lời cà? Hơn nữa, thử nghĩ lại coi: chớ hai phần ba thế kỷ qua dânViệt sống bằng cái gì, ngoài những lời hứa hẹn!

Posted in chính trị, xã hội | Tagged , , , , , , , , , | Leave a comment